Ngu Lạc Xuân Thu

Lượt đọc: 1704 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42

❊ ❊ ❊

[TIỀU ĐỀ]: Chương 42: Cái gọi là giang hồ

Trấn Thế Đỉnh sao? Chắc không đến mức công nhiên bày giữa cửa chính thế này chứ? Tiết Mục thử cảm ứng hoa văn trong lòng bàn tay, hoàn toàn không có phản ứng.

Đang lúc đánh giá, Tiết Thanh Thu truyền âm nói: "Đừng mất mặt nữa, chỉ là đồ phỏng chế của Trấn Thế Đỉnh mà thôi, mang theo chút ít khí tức kia."

Tiết Mục gật đầu, sóng vai cùng nàng bước vào cửa lớn.

Hạ Hầu Địch đứng đợi ngay bên trong cửa lớn, bên cạnh có hai người đi cùng. Một nam tử tóc dài xõa vai, dáng vẻ khá anh vũ, mặc chế phục Lục Phiến Môn, bên hông đeo ngọc bài. Một thanh niên mặt trắng không râu khác, vẻ ngoài rất nữ tính, y phục trông cũng không giống người của Lục Phiến Môn. Hai người thấy tỷ đệ Tiết gia vào cửa, đều chắp tay: "Quý khách tới cửa, bọn ta không từ xa nghênh đón, thật thất lễ."

Hạ Hầu Địch phất vạt áo choàng, quay người đi vào trong: "Đừng bày đặt những thứ hư văn đó, Tiết tông chủ cũng không câu nệ mấy trò này. Vào đi."

Vừa vào cửa, liền thấy một cây cột cờ cao vút tận mây, trên cột cờ treo lủng lẳng mấy cái đầu lâu, máu tươi đầm đìa, mặt mũi đầu lâu vẫn còn như người sống, ngay cả vẻ kinh hãi trước khi chết cũng được bảo tồn nguyên vẹn. Đột ngột trông thấy đầu người tươi rói, lực xung kích ghê tởm kia thật không phải xem tivi là có thể thấu hiểu được, dạ dày Tiết Mục co rút một trận, suýt chút nữa nôn ra. May mà chưa ăn cơm, trong bụng trống rỗng, không dễ nôn, dẫu sao cũng không mất mặt.

Tiết Thanh Thu nhìn mà như không, thản nhiên đi qua cột cờ. Hạ Hầu Địch dẫn đường phía trước, vạt áo choàng đỏ thẫm bay phấp phới về phía sau, trong mắt Tiết Mục trông y như màu máu.

Nơi Hạ Hầu Địch thiết yến chính là thiên sảnh tổng bộ Lục Phiến Môn, ý tứ đại khái là hợp tác công vụ chính quy, mang ý nghĩa yến tiệc chính thức. Giống như lúc làm công vụ hiện đại, đơn vị anh em mời đi tham quan, lại mời ăn ở căng tin vậy? Đại khái ý tứ cũng gần như vậy, đánh dấu một sự thân mật, cũng là để trấn an lòng dạ "gà mờ" Tiết Mục, nếu như yến tiệc kiểu này mà lại ra tay bắt người giết người, chuyện này truyền ra ngoài, Lục Phiến Môn sẽ bị giang hồ cười cho thối mũi, không đến vạn bất đắc dĩ sẽ không dùng hạ sách này.

Vào thiên sảnh, bài trí lại trang trọng mộc mạc, bày một chiếc bàn tròn không lớn, vừa vặn cho năm sáu người ngồi.

Hạ Hầu Địch ngồi xuống trước, tùy ý nói: "Ngồi đi, không có vị trí chủ khách gì đâu, phiền phức."

Tiết Thanh Thu liền ngồi cùng Tiết Mục, thanh niên âm nhu và nam tử anh vũ nhìn nhau một cái, sắc mặt đều có chút kỳ lạ, nhưng không nói gì, ngồi xuống ở những chỗ trống còn lại.

Hai bên đều đang đánh giá, suy nghĩ trong lòng mỗi người mỗi khác. Theo quy củ, hai người dự tiệc, đều sẽ rất tự nhiên ngồi tách ra bên trái bên phải chủ nhân, là ý chủ khách. Thế nhưng cặp tỷ đệ này không câu nệ quy tắc đó, lại tự mình ngồi sát bên cạnh nhau... nói là không biết lễ nghi thì cũng không phải, nhưng nhìn thái độ lại không giống, cứ cảm thấy hai người họ chính là muốn ngồi cùng nhau vậy... bọn họ thật sự là tỷ đệ sao?

Tiết Mục suy nghĩ lại không phải chuyện bát quái này, nhìn thấy ngọc bài bên hông nam tử anh vũ, hắn nhớ tới chuyện trong "Đại Sự Ký" bịa đặt Tiết Thanh Thu giết ba vị Kim Bài Bộ Đầu. Theo đó mà xem, có lẽ màu sắc thẻ bài chính là dấu hiệu cấp bậc trong Lục Phiến Môn, như ngọc bài hợp tác gặp mặt lần này hẳn là cấp bậc cao nhất, ý chỉ cánh tay đắc lực của Hạ Hầu Địch, địa vị Kim Bài xếp sau.

Không thể bịa đặt Tiết Thanh Thu giết Ngọc Bài, bởi vì Ngọc Bài đều là cường giả lừng lẫy, số lượng đầu người có hạn, không thể khơi khơi viết chết mấy người được, huống hồ chết Ngọc Bài cũng là chuyện lung lay uy vọng Lục Phiến Môn, cho nên chỉ có thể cho chết Kim Bài... Nghĩ đến đây, Tiết Mục bỗng cảm thấy công tác tuyên truyền của Lục Phiến Môn này cũng không tệ nha, một chi tiết nhỏ thôi mà thể hiện rất rõ cơ bản pháp, nên nói là không hổ danh cơ quan chính phủ sao? Trình độ thủ đoạn này rõ ràng cao hơn xã hội đen như Tinh Nguyệt Tông một bậc.

Rất nhanh đã có người dạng nha dịch bắt đầu dọn rượu dọn thức ăn, cho đến tận lúc này Tiết Thanh Thu mới nâng chén rượu lên, lên tiếng: "Lần này tới muộn, để chư vị đợi lâu rồi."

Nam tử anh vũ lắc đầu nói: "Thực ra không đợi bao lâu, Tầm Hoan Các xảy ra chuyện, chúng ta cũng có người đi xử lý, vừa mới trở về."

Tiết Thanh Thu nhìn hắn, thần sắc có phần thận trọng: "Theo bản tọa được biết, người nhập đạo của Lục Phiến Môn tuy nhiều, nhưng người đạt Động Hư chỉ có một người mà thôi."

Nam tử anh vũ chắp tay, vẻ mặt nghiêm nghị: "Tuyên Triết bái kiến Tiết tông chủ, ngưỡng mộ đại danh đã lâu."

"Quả nhiên là Uy Túc Hầu." Tiết Thanh Thu cười cười, quay đầu giới thiệu với Tiết Mục: "Đệ nhất cao thủ Lục Phiến Môn, uy danh hiển hách. Xem ra Lục Phiến Môn lần này thành ý rất đủ."

Động Hư? Hầu tước? Đặt vào cả triều đình và giang hồ đều tính là đại lão siêu cấp rồi. Tiết Mục vội vàng nói một câu ngưỡng mộ ngưỡng mộ, trong lòng thầm nghĩ Hạ Hầu Địch một cô gái trẻ tuổi mà trấn giữ được Lục Phiến Môn, phần lớn là kết quả do vị đại lão này toàn lực ủng hộ. Trách không được Hạ Hầu Địch bị người ta đoán là con gái riêng của hoàng đế, xem ra quả thực có chút vị đó.

Thanh niên âm nhu cười nói: "Đây là thành ý của triều đình."

Tiết Thanh Thu gật đầu: "Vị này chắc hẳn là Bạn Hoa Tôn Giả Lý công công?"

Thanh niên âm nhu nâng chén ra hiệu: "Chính là tại gia, người trong cung, tên hèn có chút làm bẩn tai tông chủ."

Tiết Mục hiểu rồi, trách không được khí chất âm nhu, hóa ra là một tên thái giám... thái giám còn xưng là Bạn Hoa Tôn Giả, cái đó...

"Như sấm bên tai mới phải." Tiết Thanh Thu lại không so đo người ta có phải thái giám hay không, khẽ vén một góc mạng che mặt, nâng chén nhấp một ngụm rượu, rất nể mặt.

Không khí mở đầu coi như không tệ, Tiết Thanh Thu nể mặt như vậy, hiển nhiên là biết ý nghĩa đại cục của yến tiệc lần này, ngay cả người trong cung cũng tới, cường giả Động Hư, bậc Hầu tước làm khách mời, rõ ràng không phải lúc để làm màu.

Tiết Mục liền mời mỗi người một chén bày tỏ ngưỡng mộ, hành lễ xong xuôi, Tiết Mục thuận theo câu chuyện vừa rồi tiếp tục: "Tầm Hoan Các bên kia hiện tại kết quả thế nào?"

Lý công công kia nhìn Tiết Mục một cái, trong mắt có vài phần ý tứ dò xét kỳ lạ, nhưng trên mặt lại nở một nụ cười "quyến rũ": "Hợp Hoan Tông ăn quả đắng, nhưng có Đại hoàng tử xoay xở, cũng không ai thương vong. Tuy nhiên Tiết công tử gần đây sợ là phải chú ý chút, kế sách của công tử, giờ đây mọi người đều đã hoàn hồn lại, khó đảm bảo có người ghi hận lên đầu công tử."

"Thân ở chốn giang hồ, nào có ai không bị đao chém, đến thì đến thôi." Tiết Mục tỏ vẻ tùy ý nói: "Chuyện giang hồ, tự có tỷ tỷ bảo vệ ta chu toàn, nếu như đến từ triều đình... dù sao Hạ Hầu tổng bộ cũng sẽ bảo vệ ta."

Hạ Hầu Địch cười nhạt: "Ngươi và ta hợp tác thì cứ hợp tác, chuyện ngoài việc hợp tác, bản tọa tại sao phải bảo vệ ngươi?"

Tiết Mục ung dung nói: "Chuyện hai ba thứ của Đại hoàng tử, chẳng phải là Hạ Hầu tổng bộ nói cho ta sao? Tiết mỗ chẳng qua là làm cây đao trong tay tổng bộ một lần, tổng bộ không thể qua cầu rút ván."

Lý công công và Tuyên Triết nhìn nhau, thần sắc đều có chút thận trọng, Tiết Thanh Thu thu vào mắt, lóe lên ý cười. Thực ra chuyện bị dùng làm bia đỡ đạn nàng luôn rất hiểu rõ, chẳng qua là vì người vì mình đều phải làm mà thôi, giờ phút này nhìn phản ứng của mọi người, hiển nhiên là trúng rồi, cảm giác này biết nói sao đây... cuối cùng cũng có một lần cảm thấy mình cũng không thua kém Tiết Mục bao nhiêu, nghĩ cùng một chỗ rồi mà, khá là thở phào nhẹ nhõm. Nếu cứ luôn như lúc nãy khi Bách Hoa Uyển loạn cào cào mà bản thân không hề có chủ kiến gì, trong khi Tiết Mục tùy tay liền xử lý xong, cứ tiếp tục thế này không biết có hoài nghi mình là thiểu năng không nữa.

Hạ Hầu Địch nheo mắt, nhìn Tiết Mục một lúc lâu, mới thở dài: "Thực ra bản tọa vẫn luôn cho rằng, người như Tiết công tử dường như không nên thuộc về giang hồ, không lăn lộn trong triều đình thì hơi đáng tiếc. Nếu ngươi có ý, bản tọa có thể tiến cử cho ngươi, mưu cầu một chức vụ."

Thần sắc Tiết Thanh Thu phút chốc trở nên lạnh lẽo.

"Vậy thì không cần rồi." Tiết Mục nhanh hơn Tiết Thanh Thu một bước, bật cười ha hả, nâng chén rượu ra hiệu: "Tiết mỗ không có chút hứng thú nào với triều đình cả. Nhưng hiện tại với Hạ Hầu tổng bộ cũng là bạn bè rồi mà, nếu có chỗ nào dùng được Tiết mỗ, cứ việc phân phó."

"Ồ?" Hạ Hầu Địch nâng chén, dừng bên môi lại không uống, khẽ xoay xoay: "Lấy chuyện Đại hoàng tử mà nói, Tiết tiên sinh đã không vào triều đình, sao có thể giúp ta? E là ngay cả tranh chấp của chúng ta ở đâu cũng không rõ ràng ấy chứ."

Tuy là bày tỏ nghi vấn, nhưng "bản tọa" đã biến thành "ta", cũng coi như công nhận ý "bạn bè" mà Tiết Mục nói. Tiết Mục cười cười: "Đất kinh sư, trị an không dễ, huynh đệ cấp dưới chạy gãy cả chân, dẫu sao cũng nên có chút lợi lộc."

Hạ Hầu Địch vẫn xoay xoay chén rượu, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng chằm chằm Tiết Mục, chờ đợi hạ hồi. Tuyên Triết cũng thần sắc nghiêm nghị, rất coi trọng đề tài này.

Tiết Mục tiếp lời: "Vốn dĩ thanh lâu quán rượu sòng bạc, bộ khoái nha dịch ít nhiều gì cũng có thể kiếm chút tiền lẻ, tìm một cô nương cũng dễ... nhưng một số vương hầu quý tộc lại chơi trò độc quyền, huynh đệ mất đi lợi lộc, oán hận đã lâu rồi chứ nhỉ. Tổng bộ đầu ở vị trí đó, cũng nên mưu cầu chút lợi lộc cho huynh đệ mới phải."

Hạ Hầu Địch trầm mặc thật lâu, cuối cùng ngửa cổ, uống cạn chén rượu, lại ra hiệu với Tiết Mục một cái: "Chuyện tư lại thị dân này, công tử lại cũng khá thông suốt môn đạo, thật khiến người ta không ngờ tới. Không giống người giang hồ thông thường, phần lớn không để tư lại vào mắt."

Ý trong lời nói là thừa nhận mâu thuẫn giữa bản thân và Đại hoàng tử đúng như Tiết Mục phân tích, ít nhất đây cũng là một trong những nguyên nhân. Tiết Mục cũng uống cạn rượu, cười nói: "Tiết mỗ tuy ở giang hồ, nhưng nơi nào có người nơi đó có giang hồ, đạo lý thường thường thông suốt như nhau."

Hạ Hầu Địch lắc đầu cười: "Nói rất đúng."

Tiết Mục bỗng nhiên nói: "Nhưng ta cảm thấy còn một câu khác, tổng bộ đầu sẽ càng thích nghe hơn."

Hạ Hầu Địch lúc này đối với lời nói của Tiết Mục thực sự ngày càng coi trọng, rất nghiêm túc hỏi: "Câu nào?"

Tiết Mục tự mình rót thêm rượu, ung dung nói: "Giang hồ chẳng qua chỉ là một góc của giang sơn."

Đôi mắt đẹp của Hạ Hầu Địch lóe lên dị sắc, Tuyên Triết nắm chặt chén rượu, hai người đồng thời động dung.

Giang hồ chẳng qua chỉ là một góc của giang sơn, người giang hồ sao có thể đứng trên triều đình? Hạ Hầu Địch, Tuyên Triết cả đời theo đuổi, chẳng phải chính là vì điều này sao? Một câu nói đơn giản của Tiết Mục, thẳng như kiếm nhọn đâm vào đáy lòng hai người, như uống rượu ngon ủ lâu năm.

Lý công công nhìn Tiết Thanh Thu một cái, thần tình khó lường. Trên mặt bàn đều là Tiết Mục đang líu lo, Tiết Thanh Thu thân là một tông chủ lại như con dâu nhỏ mặc sức cho hắn phát huy, chính mình một lời không nói, điều này quả thực đảo lộn nhận thức. Nhưng đến khoảnh khắc này, Lý công công lại hiểu vì sao Tiết Mục có thể chiếm được chủ động quyền, ngươi xem ngay cả vị trí chủ khách của Lục Phiến Môn lúc này cũng đã hoán đổi, Tiết Mục có thể chiếm chủ đạo trước mặt tỷ tỷ hắn thì có gì kỳ lạ?

Cái tên Tiết Mục này không gia nhập môn hạ Tinh Nguyệt Tông mới là gặp quỷ, hắn không dùng bất cứ công pháp nào, chỉ đơn thuần là lời nói tùy ý, liền có thể đánh thẳng vào chỗ yếu ớt nhất trong lòng người, hiệu quả so với Dần Dạ có gì khác biệt đâu?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:12
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cơ Xoa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.