Thời tiết rất tốt, bầu trời trong xanh như rửa, vạn dặm không mây.
Trong cái thời tiết khiến lòng người sảng khoái này, phải làm vài chuyện khiến tâm thân vui vẻ mới xứng đáng với thời tiết tốt đẹp này.
Kể từ sau khi Chu Diệp nâng cao cảnh giới nhục thân của mình lên tới Linh cấp đỉnh tiêm, nó không tu luyện nữa.
Nó đã nghĩ hết mọi cách để thử sức mạnh mình đang sở hữu, nhưng đều rất đáng tiếc, không thử được.
"Chán quá, vẫn là tu luyện đi."
Chu Diệp lắc đầu, sau đó cắm rễ vào trong linh điền.
Sở hữu Tinh Quang Hóa Quyết, nó có thể hấp thụ ánh sáng tỏa ra từ thiên thể, đồng thời cũng có thể hấp thụ linh khí trong linh điền.
Tốc độ rất nhanh, đã có lúc khiến Chu Diệp cho rằng mình có thể nâng cao tu vi cảnh giới sau hai ngày nữa.
Tuy nhiên, Chu Diệp vẫn quyết định nâng cao huyết mạch của mình trước.
Nó hiện giờ đang là Huyền Đan Cảnh sơ kỳ, dù có nâng cao tu vi, cũng chỉ là Huyền Đan Cảnh trung kỳ, còn cách Siêu Phàm Cảnh rất xa.
Mà huyết mạch thì không giống vậy.
Huyết mạch đang là Linh cấp đỉnh tiêm, cách cảnh giới tiếp theo chỉ một bước chân.
Chu Diệp muốn bước qua bước này.
Khiến bản thân trở nên có tiềm lực hơn một chút.
Mặc dù sau đó, tích điểm cần thiết để đột phá sẽ nhiều hơn, nhưng Chu mỗ đây chính là muốn năng lực huyết mạch.
Ai bảo năng lực huyết mạch đều rất lợi hại cơ chứ.
---❊ ❖ ❊---
Đại Kiểm Nhân đang nghiên cứu cổ tịch trong tay.
Nhìn Chu Diệp đang nỗ lực tu luyện, rất hài lòng.
"Quả nhiên là cỏ tinh có tư chất Đại Đế, lúc nào cũng nỗ lực." Y rất tán thưởng Chu Diệp đang chăm chỉ tu luyện.
"Nếu như Lộc Tiểu Nguyên tên kia cũng nỗ lực như vậy, e là Mộc Giới ta sớm đã có thêm một tôn Đế Cảnh đại yêu rồi, tiếc thay." Đại Kiểm Nhân nhìn Lộc Tiểu Nguyên đang nằm bò bên cửa sổ ngủ khò khò, bất đắc dĩ lắc đầu.
Đồng thời cũng rất may mắn.
Cũng may mẹ nó chứ Lộc Tiểu Nguyên không đạt tới Đế Cảnh, nếu không, y không trấn áp nổi Lộc Tiểu Nguyên.
Đến lúc đó, toàn bộ Mộc Giới e là đều phải sống trong bóng tối.
Thật quá đáng sợ.
Lộc Tiểu Nguyên đang ngủ.
Đây là phương thức tu luyện quen dùng của cô.
Khi cô ngủ, thiên địa linh khí sẽ được hút vào mũi miệng một cách liên tục.
Tuy nhiên tu luyện kiểu này tốc độ khá chậm, xa xa không bằng cô tự mình nghiêm túc tu luyện.
Dù vậy, Lộc Tiểu Nguyên cũng cảm thấy rất tốt rồi.
Dù sao cô cũng là đang nỗ lực ngủ rất chăm chỉ được không nào!
Đại Kiểm Nhân lắc đầu, không nghĩ tới những chuyện này nữa.
Y tiếp tục cầm cổ tịch nghiên cứu.
Đến ngày thứ hai.
Chu Diệp nhìn thoáng qua tích điểm trên bảng điều khiển.
"Vạn Năng Tích Điểm":21475。
Hai vạn điểm tích điểm, đã đủ để nâng cấp Tinh Quang Hóa Quyết và Dĩ Thân Hóa Kiếm.
Chu Diệp lựa chọn Tinh Quang Hóa Quyết khá an toàn.
Dù sao đây cũng là nguồn tích điểm của nó, tích điểm tới càng nhanh, tốc độ nâng cao của nó càng nhanh.
"Nâng cấp."
Vạn Năng Tích Điểm tiêu hao một vạn năm ngàn điểm.
"Tâm Pháp":Tinh Quang Hóa Quyết(Tiểu thành)。
"Gấp mười lần sao?" Chu Diệp hơi ngạc nhiên.
Tinh Quang Hóa Quyết nâng lên Nhập Môn chỉ tốn một ngàn năm trăm điểm tích điểm, nhưng từ Nhập Môn tới Tiểu Thành, lại tiêu hao tới một vạn năm ngàn điểm.
Ở giữa, là chênh lệch gấp mười lần.
"Không biết tu luyện lên thì thế nào."
Chu Diệp bắt đầu thử nghiệm.
"Vạn Năng Tích Điểm +4."
Mỗi mười giây, lại có bốn điểm tích điểm vào tài khoản.
Chu Diệp dừng lại, bắt đầu vận chuyển trí thông minh của mình, tính toán chênh lệch trong đó.
Với Tinh Quang Hóa Quyết cảnh giới Nhập Môn, tu luyện cả một ngày, sẽ nhận được khoảng hai vạn năm Vạn Năng Tích Điểm.
Mà cảnh giới Tiểu Thành, có thể nhận được khoảng ba vạn năm tích điểm.
Đại thắng rồi!
Chu Diệp rất hưng phấn, lá cỏ lay động trong không trung.
Khoảnh khắc tốc độ tu luyện của nó đột ngột tăng lên, Đại Kiểm Nhân đã nhìn thấy.
"Tiểu cỏ tinh này, thiên phú đáng sợ tới vậy sao? Mới bao lâu thời gian, Tinh Quang Hóa Quyết đã đạt tới Tiểu Thành rồi?" Đại Kiểm Nhân kinh hãi trong lòng.
Y cảm thấy, tiểu cỏ tinh này thực sự quá đáng sợ.
Mẹ nó chứ, trên phương diện tu luyện dường như không có bình cảnh thì thôi, lĩnh ngộ tâm pháp, tham ngộ kỹ pháp thế này dường như cũng rất dễ dàng.
Thế này thì người khác sống sao?
Nếu để Chu Diệp biết suy nghĩ của Đại Kiểm Nhân, nó chắc chắn sẽ rất khiêm tốn nói một câu: Ta cũng là phí hết thiên tân vạn khổ mới có được thành tựu này a.
Thứ mặt dày vô sỉ.
Chu Diệp tiếp tục tu luyện.
Nó cảm thấy, hai ngày sau, huyết mạch của mình là có thể nâng cao.
Trong hai ngày này, nó tuyệt đối sẽ không đi nâng cấp những thứ khác nữa.
---❊ ❖ ❊---
Là đêm.
Trên bầu trời đầy sao lốm đốm, từng tia tinh quang từ trên trời đổ xuống, rơi lên trên chân thân của Chu Diệp.
Tinh quang nguồn nguồn không dứt, tích điểm trên bảng điều khiển cũng không ngừng nhảy nhót.
Lộc Tiểu Nguyên tỉnh ngủ.
Có chút mơ màng.
Cô chạy tới trong sân, đi tới bên cạnh Chu Diệp ngồi xổm xuống, vừa vặn chặn mất tinh quang.
"Ừm?"
Chu Diệp cảm thấy tích điểm không tăng nữa, lập tức tỉnh lại.
"Lộc sư tỷ, người muốn làm gì?"
"Ngửi ngươi một cái."
"Người quên chuyện ngày đó rồi sao?" Chu Diệp cười lạnh.
"Không sao nha, ngày đó ngươi chỉ là căn tu cắm vào mà thôi, lá cỏ lại không dính vào, hơn nữa ta rửa cho ngươi sạch lắm đó." Lộc Tiểu Nguyên hoàn toàn không để tâm.
Cô hiện tại đã nghĩ thông suốt rồi.
Nếu không tới ngửi tiểu cỏ tinh một cái, thì một ngày cô đều sẽ không vui vẻ.
Cho nên vẫn là ngửi một cái đi.
"Hít..."
Lộc Tiểu Nguyên hít sâu một hơi, rất mãn nguyện.
"Ta cảm thấy ngươi giống như thuốc độc vậy, mà hiện tại ta đã độc nhập cốt tủy rồi." Lộc Tiểu Nguyên cảm thán một câu.
"Người mau mau cút đi cho ta." Chu Diệp không muốn để ý tới cô.
Nó hiện tại chỉ muốn nỗ lực tu luyện, sau đó hoàn thành chí lớn của mình.
"Thái độ hiện tại của ngươi càng ngày càng không đoan chính rồi, ta là sư tỷ của ngươi đó." Lộc Tiểu Nguyên bĩu cái miệng nhỏ, nhấn mạnh.
"Chu mỗ chưa từng nghe nói nơi nào có sư tỷ như người." Chu Diệp lầm bầm.
"Ngươi nói cái gì?" Lộc Tiểu Nguyên nhấc Chu Diệp từ trong đất lên, ghé sát tới trước mặt trầm giọng hỏi.
Chu Diệp lắc lư trong không trung, cảm thấy rất không có cảm giác an toàn.
Lập tức đổi giọng.
"Ý của ta là, sư tỷ ở những nơi khác, chắc chắn đều xấu xa lắm, đâu có ai đáng yêu như Lộc sư tỷ của ta, lại còn biết chăm sóc cỏ như thế chứ?"
"Ừm, đúng là như vậy." Lộc Tiểu Nguyên mày cười mắt cười đặt Chu Diệp xuống đất, còn dùng tay đào một cái hố, chôn nó vào trong.
Toàn bộ quá trình, Chu Diệp đều rất hoảng.
Nếu vừa nãy vẫn cứng miệng như vậy, thì nói không chừng bây giờ là nằm phẳng nhập thổ vi an rồi.
Thế giới này quá nguy hiểm.
Lộc Tiểu Nguyên vỗ vỗ đất bên cạnh căn tu của Chu Diệp, cảm thấy được rồi mới phủi sạch bùn đất trên tay.
"Tiểu cỏ tinh, ngươi nhất định phải nỗ lực tu luyện." Lộc Tiểu Nguyên dặn dò.
"Ta biết rồi." Chu Diệp gật đầu.
Không vì gì khác, chỉ vì chí lớn mình đã lập ra, Chu mỗ đây cũng phải nỗ lực tu luyện.
"Trở nên thơm hơn, ăn ngon hơn." Lộc Tiểu Nguyên gật đầu.
Chu Diệp im lặng, thậm chí rất muốn nói với Lộc Tiểu Nguyên một câu: Ta đệch mợ nàng.
Đồng thời.
Chu Diệp cảm thấy làm một cây linh thảo thật sự rất khổ cực.
Giữ mạng đã rất khó rồi, còn phải nghĩ hết mọi cách để đề phòng mình bị ăn mất.
"Yên tâm đi, ta chắc chắn sẽ không ăn ngươi đâu." Lộc Tiểu Nguyên sờ sờ lá non của Chu Diệp.
Lá non dưới sự chạm vào của cô, có chút run rẩy.
Chu Diệp căn bản không tin lời quỷ của Lộc Tiểu Nguyên.
Nói không chừng ngày nào đó, Lộc Tiểu Nguyên tên này lại tìm được cái cớ đòi lấy một chiếc lá của nó để ăn.
"Ái ôi." Lộc Tiểu Nguyên đột nhiên thu tay về, hà hơi vào đầu ngón tay.
Chu Diệp tâm thần chấn động.
"Người bị làm sao vậy?" Nó cẩn thận từng li từng tí hỏi.
Lộc Tiểu Nguyên giơ ngón trỏ lên, phía trên có một giọt máu tươi, cô thần sắc ủy khuất, nói nhỏ: "Tiểu cỏ tinh, gai ngược của ngươi đâm đau ta rồi."
Chu Diệp nhìn nhìn lá non của mình.
Gai ngược trên đó rõ ràng đều đang ở trạng thái thu lại, làm sao có thể đâm trúng Lộc Tiểu Nguyên.
Quả nhiên là mẹ nó sợ cái gì thì cái đó tới.
Tên tặc Lộc Tiểu Nguyên, kịch bản mẹ nó nhiều thật!