Lữ lão vẫn rất tin tưởng thực lực của Kim Tiểu Nhị.
Dẫu sao thì thực lực kiểu phất tay một cái đã thiêu người thành tro bụi như vậy, ông đến nhìn lên còn chẳng đủ tư cách.
Vì thế, Lữ lão có lý do để tin rằng Kim Tiểu Nhị có thể bảo hộ bọn họ rất tốt.
Giống như cái ánh mắt kia của ngài ấy vậy.
Đừng nghĩ nhiều, cứ ôm chặt đùi là được.
Tần Nghị hiểu tính cách của Lữ lão, đã Lữ lão không lo lắng thì nghĩa là bản thân mình cũng có thể hoàn toàn yên tâm.
Sau khi thả lỏng, Tần Nghị liền bắt đầu giao lưu vui vẻ với Kim Tiểu Nhị.
“Kim huynh, tiểu đệ có một vấn đề không biết có nên hỏi hay không.” Tần Nghị lên tiếng.
Kim Tiểu Nhị nhìn hắn một cái.
Đã không biết có nên hỏi hay không, vậy còn hỏi cái gì nữa.
Tuy trong lòng nghĩ thế, nhưng Kim Tiểu Nhị không nói ra, ngược lại mỉm cười hỏi: “Ngươi muốn hỏi gì?”
“Kim huynh, Hoàng Kim hải ngạn rất nổi danh trong các quốc gia xung quanh, mà các vị lại không biết nơi này, nên tiểu đệ có chút tò mò, có phải các vị là những tu hành giả lâu năm tu luyện trong tông môn không bước chân ra ngoài hay không?” Tần Nghị hỏi.
“Không phải.” Kim Tiểu Nhị lắc đầu, sau đó thản nhiên nói: “Chúng ta đến từ một nơi rất xa, cho nên đối với nơi này của các người, hoàn toàn không quen thuộc.”
“Thì ra là vậy.” Tần Nghị chợt hiểu ra.
Thế nhưng trong lòng vẫn còn chút nghi hoặc.
Hắn hỏi tiếp: “Kim huynh, so với trung tâm đại lục thì vùng đất Tần quốc chúng ta nghèo nàn như vậy, các vị là đại tu hành giả, sao lại nghĩ đến việc đến nơi này của chúng ta?”
“Ồ, là thế này, Lộc gia ở nhà chơi chán rồi nên muốn ra ngoài chơi chút thôi.” Kim Tiểu Nhị nói nhỏ với hắn.
Tần Nghị gật đầu, không hỏi thêm nữa.
Hắn nghiêng đầu nhìn Lộc Tiểu Nguyên và Dao Dao một cái, không ngờ, ánh mắt vừa vặn chạm phải Dao Dao.
“Ngươi nhìn gì vậy?” Dao Dao nghiêng đầu hỏi.
“Không có gì.” Tần Nghị hơi khẩn trương xua xua tay.
Trong lòng hắn cho rằng, Dao Dao cũng là vị tiền bối cao nhân có thuật trú nhan.
“Hừ.” Dao Dao khẽ hừ một tiếng.
Trong đầu nàng chợt lóe lên một tia linh quang.
“Ngươi là hoàng tử đúng không?” Dao Dao mỉm cười hỏi.
“Đúng, tại hạ là đại hoàng tử Tần quốc.” Tần Nghị gật đầu, không biết Dao Dao muốn làm gì.
“Vậy chắc chắn ngươi rất giàu có nhỉ?” Dao Dao hỏi tiếp, cười lên như một con hồ ly nhỏ.
“Cũng tạm.” Tần Nghị nghĩ ngợi, bản thân đúng là khá giàu.
“Có thể cho ta mượn chút được không?” Trong ánh mắt Dao Dao đầy vẻ mong đợi.
“Không biết Dao Dao cô nương muốn bao nhiêu?” Tần Nghị hỏi.
Đồng thời, hắn thấy vô cùng đau trứng.
Vừa nghĩ đến Dao Dao là tiền bối cao nhân mà vẫn phải gọi là cô nương, Tần Nghị liền cảm thấy quái lạ.
“Tạm thời chưa nghĩ ra, ta muốn mua gì, ngươi giúp ta trả tiền là được! Khi nào ta có tiền sẽ trả lại cho ngươi.” Dao Dao hớn hở.
Cuối cùng cũng có tiền để tiêu rồi.
Nghĩ đến cảnh mình ngay cả một xâu hồ lô ngào đường cũng không mua nổi, Dao Dao liền thấy rất khó chịu.
Giờ thì tốt rồi, bên cạnh có ngay một đại phú hào để mượn tiền.
“Được.” Tần Nghị gật đầu.
---❊ ❖ ❊---
Mọi người vừa trò chuyện, chẳng bao lâu sau, trên quan lộ dần xuất hiện người đi đường và thương nhân.
“Công tử, phía trước chính là Trấn Hải thành.” Lữ lão nói.
“Trấn Hải thành lớn không?” Lộc Tiểu Nguyên có chút tò mò.
Tần Nghị lên tiếng giải thích: “Trấn Hải thành là một trong số ít những thành trì của Tần quốc chúng ta có độ phồn hoa chỉ đứng sau Đế đô.”
“Bởi vì cách Trấn Hải thành ba trăm dặm là biên giới, bên kia biên giới là Linh quốc, mà quan hệ giữa hai nước từ trước đến nay vẫn rất tốt, cho nên Trấn Hải thành còn gánh vác trọng trách thực hiện các cuộc giao dịch lớn với Linh quốc.”
“Mỗi năm, Trấn Hải thành đều nộp hàng chục triệu kim tệ vào quốc khố.”
Nói đoạn, Tần Nghị lại bổ sung: “Tuy nhiên chi phí quân sự của Trấn Hải thành cũng rất lớn.”
“Ồ? Đã quan hệ tốt với Linh quốc như vậy, sao chi phí quân sự còn lớn thế, không sợ Linh quốc sinh lòng bất mãn à?” Kim Tiểu Nhị có chút tò mò.
Tần Nghị lắc đầu.
“Không đâu, không chỉ quân sự của chúng ta tiêu tốn lớn mà Linh quốc cũng như vậy.”
“Không phải là để tấn công đối phương hay phòng bị lẫn nhau, mà là vì bách tính.”
Nghe đến đây, Kim Tiểu Nhị nhướng mày, “Vì bách tính?”
“Đúng vậy, dưới đại dương có rất nhiều hải yêu, những hải yêu đó thỉnh thoảng sẽ lên đất liền ăn thịt người.” Tần Nghị thở dài, trong lòng hận không thể chém giết toàn bộ lũ hải yêu.
“Thì ra là vậy...” Kim Tiểu Nhị gật đầu, sau đó lại có chút kỳ lạ hỏi: “Nhưng nếu cái trấn nhỏ bên cạnh Hoàng Kim hải ngạn gặp tập kích, thì khoảng cách xa như vậy, có thể cứu viện kịp không?”
“Đây cũng là chuyện không còn cách nào khác.” Tần Nghị lắc đầu.
“Địa hình bên đó khá phức tạp, số lượng lớn binh sĩ không thể đóng quân lâu dài ở đó được, nên chỉ có thể đặt tại Trấn Hải thành.”
“Tuy nhiên cũng không cần quá lo lắng, trên biển có thủy sư Tần quốc chúng ta, một khi hải yêu tới phạm sẽ thông báo cho bách tính bên bờ, để họ mau chóng rút lui, trên trấn nhỏ cũng có không ít binh sĩ có thể hỗ trợ bách tính rút lui nhanh chóng, sau đó chúng ta sẽ phái đại quân tới phòng thủ.”
Nghe xong lời của Tần Nghị, Kim Tiểu Nhị gật đầu, không hỏi thêm nữa.
Đối với Tần quốc, bọn họ vẫn chưa quen thuộc.
Nhưng là một quốc gia, chắc hẳn sẽ bảo vệ tốt bách tính của nước mình.
Vừa trò chuyện, khoảng cách tới Trấn Hải thành cũng càng lúc càng gần.
Trấn Hải thành quả không hổ danh là thành lớn, riêng bức tường thành kia đã cao tới ba trượng, từng tên binh sĩ mặc giáp đen, tay cầm trường kích đứng đó với vẻ mặt vô cảm.
Khi đến gần cổng thành, Lữ lão hỏi: “Công tử, chúng ta vào thành có cần thông báo với thành chủ một tiếng không?”
“Không cần.” Tần Nghị lắc đầu.
“Vâng.” Lữ lão gật đầu.
Trấn Hải thành là thành lớn, vào thành sẽ bị binh sĩ kiểm tra.
Đợi đến lượt nhóm người Lộc Tiểu Nguyên thì không bị kiểm tra nữa.
Tần Nghị lấy ra một khối lệnh bài bằng đồng từ trong ngực, binh sĩ liền cung kính nhường đường.
Sau khi vào thành, Kim Tiểu Nhị nghiêng đầu nhìn Tần Nghị, “Ngươi làm thế này, thành chủ người ta vẫn sẽ biết ngươi đã tới.”
“Sẽ không đâu.” Tần Nghị lắc đầu.
“Lệnh bài vừa rồi ta lấy ra, không phải lệnh bài của hoàng tộc chúng ta.” Tần Nghị nói nhỏ.
“Là lệnh bài ta lấy ở Giám Sát Các trước khi ra ngoài.”
“Giám Sát Các phụ trách tình báo, đối mặt với quan viên dưới chức trấn chủ, có quyền trảm trước tấu sau, một tên lính nhỏ như hắn đương nhiên không dám ngăn cản chúng ta.” Tần Nghị giải thích.
“Người của Giám Sát Các thường xuyên đi lại các thành trì, đều là chuyện bình thường, không ai nghi ngờ đâu.”
“Ừm.” Kim Tiểu Nhị gật đầu.
Mọi người vào thành mới biết thế nào là phồn hoa.
Trên mỗi con phố đều là dòng người tấp nập, tiếng người ồn ào náo nhiệt.
Dao Dao cưỡi ngựa, đôi mắt đảo liên tục, quét nhìn các quầy hàng của tiểu thương.
“Ta muốn cái kia!” Đột nhiên, Dao Dao chỉ vào một chiếc quạt tròn nói với Tần Nghị.
Tần Nghị nhìn theo vị trí Dao Dao chỉ, hướng về phía chiếc quạt tròn.
Trên quầy hàng tiểu thương treo rất nhiều quạt tròn, mà chiếc quạt Dao Dao chỉ vào có thêu hình một chú thỏ nhỏ đáng yêu.
Chú thỏ nhỏ kia còn ôm một củ cà rốt trong lòng.
“Dao Dao cô nương đợi chút.” Tần Nghị gật đầu với Dao Dao, sau đó xuống ngựa, đi về phía tiểu thương.
Sau khi đưa quạt tròn cho Dao Dao, Tần Nghị hỏi: “Dao Dao cô nương còn muốn gì nữa không?”
“Tạm thời không có.” Dao Dao hớn hở chơi đùa chiếc quạt tròn, càng nhìn chú thỏ nhỏ trên quạt lại càng thấy chú thỏ thật đáng yêu.
Đúng là giống hệt mình.
“Bao nhiêu tiền ngươi nhớ lấy nhé, đợi ta có tiền sẽ trả lại cho ngươi.” Dao Dao nói với Tần Nghị.
“Không cần, chỉ là vài đồng tiền đồng mà thôi.” Trên mặt Tần Nghị lộ ra nụ cười nhạt.
Trong giọng điệu đó, hoàn toàn không hề để tâm đến vài đồng tiền đồng.
Có lẽ đây chính là thái độ của người giàu đối với vài đồng tiền đồng lẻ tẻ chăng.
Chu Diệp thầm nghĩ.
“Vài đồng tiền đồng không phải là tiền à?” Dao Dao lườm một cái.
Tần Nghị nhìn nàng, cười cười không nói.