Một nơi nào đó.
Tâm Ma lại sụp đổ tâm lý rồi.
"Thiếu chút nữa, ta thiếu chút nữa là chết rồi!"
Tâm Ma thực sự rất sợ, vào khoảnh khắc Chu Diệp tử vong đó, tốc độ tiêu tán của nó thật sự rất nhanh. Nếu không phải Chu Diệp hồi sinh đúng giờ, Tâm Ma nó thực sự có khả năng không còn tồn tại trên thế giới này nữa rồi!
"Đây là một thế giới tươi đẹp biết bao."
Tâm Ma quỳ trên mặt đất, hôn lên mảnh đất này.
Nó thật sự không muốn rời khỏi thế giới tươi đẹp này, thế nhưng Chu Diệp quá mức tìm đường chết, dường như một ngày không chết một lần thì tâm lý không thoải mái vậy.
Nếu có thể, Tâm Ma thực sự muốn quay về sâu trong ý thức của Chu Diệp, như vậy Chu Diệp chết thì mình chết, Chu Diệp hồi sinh mình cũng hồi sinh, thật là tốt đẹp biết bao.
"Tại sao lại phải tách ta ra chứ?"
Tâm Ma nội tâm đau đớn không thôi.
Nó thề, lần tới tìm cớ quay về sâu trong ý thức của Chu Diệp rồi thì nó sẽ không ra ngoài nữa, ngoan ngoãn ở lì trong sâu ý thức Chu Diệp, chỉ có như vậy mình mới là an toàn nhất.
---❊ ❖ ❊---
Vài ngày sau truyền ra tin tức, Thiên Đế của Tiên Giới đã đạt tới cảnh giới Tự Tại Tiên.
Sau khi Thiên Đế đạt tới cảnh giới Tự Tại Tiên, không hề chỉnh đốn lại những vị Tiên Đế vốn thuộc quyền dưới trướng mình, mà rất khiêm tốn tìm một khe núi ẩn nấp, ngầm phát triển.
Thiên Đế trong lòng rất rõ ràng.
Nếu vì thành tiên rồi mà tỏ ra bành trướng, thì bản thân sẽ chết rất nhanh.
Dù sao thì Thiên Đế hắn hai nắm đấm cũng khó địch lại bốn tay.
Chỉ riêng Mộc Giới thôi đã có hai tồn tại cấp bậc Tự Tại Tiên, chưa kể đến đại lão Vô Cực Thiên Ma kia.
Mà Yêu Giới và Ma Giới cũng có tồn tại cấp bậc Tự Tại Tiên.
Tính ra, trong cảnh giới này, chỉ có thực lực Thiên Đế hắn là kém nhất, bởi vì thời gian hắn bước vào cảnh giới này là ngắn nhất, căn bản không có lòng tin tranh phong với mấy vị kia, cho nên vẫn là ngoan ngoãn giống như Húc Nhật Tiên Đế, ẩn mình sẽ an toàn hơn một chút.
Cũng chính vì Thiên Đế tương đối khiêm tốn, cho nên Thanh Đế cũng lười đi để ý đến Thiên Đế.
Tương tự, Thánh Ma Môn Chủ đang bận rộn với chuyện của chính mình, tạm thời cũng không muốn đếm xỉa tới Thiên Đế, đợi đến một ngày nào đó có thời gian, Thánh Ma Môn Chủ tự nhiên sẽ tìm tới Thiên Đế, rồi giết chết đối phương.
Còn như bây giờ, Thánh Ma Môn của hắn từ trên xuống Môn Chủ, dưới đến môn đồ yếu nhất đều đang bận rộn nghiên cứu cách làm sao để hấp thụ Huyền Đan của sinh vật thi thể.
Tương tự, khoảng thời gian này Viêm Tước cũng vô cùng bận rộn.
Mặc dù rất chán ghét Tiên Giới, nhưng Viêm Tước hiểu rõ, tồn tại cảnh giới như mình ra tay sẽ khiến thiên địa khó lòng gánh chịu hậu quả từ việc họ ra tay, cho nên bất đắc dĩ đành không đếm xỉa tới Thiên Đế.
Tất nhiên, nếu Thiên Đế nhảy ra muốn gây chuyện thì Viêm Tước sẽ không khách khí với Thiên Đế nữa.
Trong lòng Viêm Tước, cùng lắm thì đánh sập Tiên Giới là xong, bốn giới vực còn lại vẫn sẽ vẹn nguyên vô sự, đợi thêm mấy năm, để thiên địa diễn biến ra đất đai dư thừa, như vậy thì quy mô thế giới sẽ hồi phục, thậm chí còn trở nên lớn hơn nữa.
Dù sao thì nói tóm lại, cũng chỉ là vấn đề thời gian, chuyện của Thiên Đế, sớm muộn gì cũng sẽ được giải quyết.
---❊ ❖ ❊---
Thanh Hư Sơn.
Chu Diệp không ngừng lấy Huyền Đan thi thể ra để hấp thụ.
Cảm giác chân thân bị chia cắt ăn thịt, sinh mệnh lực của chính mình bị thôn phệ khiến hắn rất khó chịu.
Cho nên, Chu Diệp đang không ngừng tu luyện, đồng thời cũng đang chờ đợi thời gian hồi chiêu của Thiêu Hương.
Hắn đã lập ra kế hoạch rõ ràng.
Sau khi Thiêu Hương hồi chiêu xong thì sẽ luyện chế Hạt Bạo Tinh Thể, trong thời gian chờ hồi chiêu cũng không thể nhàn rỗi, cứ tu luyện là được.
Về phần việc luyện chế Hạt Bạo Tinh Thể, Chu Diệp đã giao cho Vô Cực Thiên Ma.
Cảnh giới của Vô Cực Thiên Ma quá cao, hắn có thể làm được việc vừa luyện chế bản thể Hạt Bạo Tinh Thể vừa hấp thụ tài nguyên tu luyện để hồi phục trạng thái của chính mình.
Chuyện này đối với Vô Cực Thiên Ma mà nói căn bản không phải là thách thức gì, cho nên Vô Cực Thiên Ma liền nhận lấy công việc này.
Kể từ ngày Thiên Đế thành công thành tiên, thời gian Thanh Đế bế quan cũng dài ra.
Bình thường Thanh Đế chỉ bế quan vào buổi tối, ban ngày hoặc là đọc sách, hoặc là 'giao lưu' cờ thuật với Vô Cực Thiên Ma.
Còn hiện tại, Thanh Đế chỉ có buổi chiều mới có thời gian, những khoảng thời gian khác đều đang bế quan luyện hóa đống tài nguyên chất như núi kia.
Sau khi đạt tới cảnh giới Tự Tại Tiên, tài nguyên tu luyện cần thiết cho mỗi một tiểu cảnh giới đều là con số khổng lồ, cũng may là, nhận được sự hiếu kính của Chu Diệp, Thanh Đế đã giàu có hơn trước kia quá nhiều, mặc dù mỗi ngày đều tiêu hao không ít tài nguyên tu luyện, nhưng Thanh Đế một chút cũng không đau lòng.
Dù cho toàn bộ tài nguyên tu luyện có dùng hết sạch, thì ám chỉ thêm vài câu với đồ nhi ngoan của mình là được rồi chứ gì?
Cho nên, tài nguyên tu luyện đối với Thanh Đế mà nói, căn bản chẳng phải chuyện gì to tát.
Trong sân.
Tiểu gia hỏa chán nản ngồi trong ruộng linh dược, chọn lọc những loại linh dược ngon miệng.
Lộc Tiểu Nguyên cũng đang chăm chỉ bế quan, mong cầu sớm ngày có thể thành tiên, không kéo chân sau của Chu Diệp.
Cũng không phải do Thiên Đế thành tiên kích thích cô, mà là cảnh tượng vụ nổ Hạt Bạo Tinh Thể đã kích thích cô.
Chu Diệp bây giờ đã có thể luyện chế ra Hạt Bạo Tinh Thể mạnh mẽ như vậy, đợi thêm một thời gian nữa để Chu Diệp phát triển, chắc chắn Chu Diệp sẽ thành tiên.
Là đạo lữ của Chu Diệp, Lộc Tiểu Nguyên cảm thấy mình không thể kéo chân sau của Chu Diệp.
Dù có không thích bế quan, không thích cảm giác khô khan khi tu luyện đi chăng nữa, Lộc Tiểu Nguyên nàng cũng phải cắn răng kiên trì đến cùng.
Đạo lữ của Chu Diệp, tuyệt không chịu thua!
Xông lên thôi (???)!
---❊ ❖ ❊---
"A..."
Chu Diệp nằm trên mặt đất.
Hấp thụ sức mạnh của Huyền Đan thi thể đến mức sắp khiến hắn nôn ra rồi.
Khô khan, vô cùng khô khan, mỗi ngày việc phải làm đều lặp đi lặp lại.
Nếu không phải tiếc số Linh Điểm trên bảng thuộc tính, Chu Diệp thực sự muốn tự sát, rồi làm mới lại trạng thái của bản thân.
"Cũng không biết bao giờ mình mới gom đủ Linh Điểm để thành tiên."
Lẩm bẩm một câu, Chu Diệp lắc đầu.
Trong không gian tùy thân vẫn còn lượng lớn Huyền Đan thi thể.
Muốn luyện hóa hết toàn bộ số Huyền Đan thi thể này, còn cần một khoảng thời gian rất dài.
Theo tính toán của Chu Diệp, số Huyền Đan thi thể này đủ cho mình dùng trong ba năm tháng rồi.
Mà luyện hóa xong tất cả Huyền Đan thi thể, Chu Diệp tin rằng, chắc chắn mình có thể thành tiên.
Theo suy tính của hắn, Linh Điểm cần thiết để thành tiên nhiều nhất cũng chỉ tầm mười vạn, không thể nhiều hơn nữa.
Nếu vượt quá mười vạn, mà sau khi thành tiên hắn không vô địch, thì có lẽ tâm thái của hắn cũng sẽ sụp đổ mất.
"Tiếp tục, tiếp tục."
Chu Diệp lắc đầu, bắt đầu tiếp tục tu luyện.
---❊ ❖ ❊---
Chớp mắt đã năm ngày trôi qua.
Trong năm ngày này, Chu Diệp tranh thủ thời gian luyện chế được một viên Hạt Bạo Tinh Thể.
Sau đó, hắn đem viên Hạt Bạo Tinh Thể này tặng cho Vô Cực Thiên Ma làm thù lao.
Vô Cực Thiên Ma nhận được một quả pháo nhỏ, trong lòng tự nhiên rất vui mừng, thế là càng bán mạng sản xuất bản thể Hạt Bạo Tinh Thể cho Chu Diệp.
Mà hôm nay, Mộc Giới đón chào một chuyện tốt, nhưng đối với đương sự mà nói, có lẽ lại chẳng phải là chuyện tốt lành gì.
"Chu Diệp, ngươi mau tới cứu mạng, ta có thể phá cảnh rồi, ta cảm giác Thiên Phạt mà tới là ta sẽ chết mất!"
Tiếng của Lôi Diễn Thiên Vương trực tiếp truyền vào tai Chu Diệp.
"Hửm? Thiên Vương lão ca huynh sắp thành tiên rồi?"
Chu Diệp có chút ngạc nhiên.
Trong mắt hắn, Lôi Diễn thành tiên đáng lẽ còn cần một khoảng thời gian mới đúng, nhưng không ngờ tới, Lôi Diễn hiện tại đã có thể phá cảnh rồi.
"Đến đây!"
Chu Diệp lập tức biến mất tại chỗ.
Chu Diệp hắn là một người làm ăn, hơn nữa còn là một người làm ăn coi trọng chữ tín, đã thực hiện giao dịch rồi, thì hắn buộc phải đảm bảo Lôi Diễn thành công vượt qua Thiên Phạt để đạt tới Trảm Đạo Tiên.
---❊ ❖ ❊---
Đại lục giáp gần Lạc Nhật Thâm Uyên, nơi đây là một ngọn núi cao.
Lôi Diễn ngồi xổm trên đỉnh núi, trong thần sắc có chút lo âu.
Vốn dĩ sắp thành tiên là chuyện rất vui mừng, nhưng trong lòng Lôi Diễn lại có cảm giác tim đập thình thịch, luôn cảm thấy mình sắp chết đến nơi rồi.
Hắn không phải là Chu Diệp, không có năng lực hồi sinh, nếu mà chết thì chính là "đăng xuất" thật sự.
Vì tính mạng nhỏ bé của mình, Lôi Diễn đành phải thông báo cho Chu Diệp chạy tới.
"Thiên Vương lão ca, huynh chuẩn bị xong chưa?"
Chu Diệp xuất hiện bên cạnh Lôi Diễn, cất tiếng hỏi.
Trong mắt Chu Diệp, khí tức trên người Lôi Diễn đã đạt tới đỉnh phong, đã gần như tương đương với khí tức mà hắn tỏa ra.
Phải biết rằng, Lôi Diễn là Trảm Đạo cảnh đỉnh phong, ở cảnh giới này mà có thể tỏa ra khí tức đáng lẽ phải có của Đế cảnh cực hạn, có thể thấy được thiên phú của Lôi Diễn như thế nào, không hổ là đệ nhất thiên tài Mộc Giới năm xưa.
Thiên phú cường giả, không gì hơn cái này.
"Chuẩn bị thì chắc chắn là chuẩn bị xong rồi, nhưng ta cảm thấy chỉ cần ta phá cảnh, Thiên Phạt sẽ tiêu diệt ta, giống như thế giới này không cho phép xuất hiện Trảm Đạo Tiên vậy."
Lôi Diễn gãi gãi đầu, đến bước này rồi, hắn chỉ có thể ký thác hy vọng vào Chu Diệp.
Hy vọng Chu Diệp có thể chống đỡ được Thiên Phạt khủng khiếp kia.
"Thiên Vương lão ca tin ta không?"
Chu Diệp rất bình thản.
Thiên Phạt hắn đã không để vào trong mắt nữa rồi.
Tới thì khô máu thôi.
"Chúng ta là huynh đệ, tất nhiên ta tin ngươi rồi."
Lôi Diễn gật đầu.
Hiện tại toàn bộ lòng tin của hắn đều đặt trên người Chu Diệp, đối với Chu Diệp tràn đầy tín nhiệm.
"Vậy thì tốt."
Chu Diệp gật đầu, hiếu kỳ hỏi một câu: "Tại sao huynh lại tin ta như vậy chứ."
"Thiên Phạt dù mạnh đến đâu thì đã sao, ta không chống đỡ nổi mà chết thì cũng chết rồi, còn ngươi không chống đỡ nổi thì không sao cả, ngươi hồi sinh xong chạy tới vẫn có thể chống đỡ một đạo Thiên Phạt mà, cho nên mới nói, ngươi chỉ cần chết ba lần, là ta hoàn toàn ổn rồi!"
Lôi Diễn nhướng nhướng mày, nói năng có lý có cứ, khiến người ta không thể không phục.
Chu Diệp hít thở đình trệ.
Thất vọng, cực kỳ thất vọng.
Vốn tưởng rằng là tin tưởng thực lực của mình, ai ngờ làm nãy giờ, là tin mình thật sự không chết được.
"Ta muốn hủy hợp đồng, trả tiền lại cho huynh."
Chu Diệp thở dài một hơi.
Hành vi không tin tưởng thực lực của mình như thế này tuyệt đối không thể nuông chiều, cùng lắm là đền tiền, mà đền tiền đối với người giàu nhất Lục Giới mà nói, căn bản chẳng phải chuyện gì to tát.
Lôi Diễn sắc mặt ngưng trọng.
Đây không phải tin tốt lành gì.
"Huynh đệ, ta là tràn đầy sự tín nhiệm vô tận đối với ngươi đấy, ngươi thử nghĩ xem, lúc trước ngươi còn chưa có thiên phú thần thông đó, ta đã đồng ý giao dịch với ngươi rồi, chứng tỏ lúc đó ta đã tràn đầy tin tưởng ngươi rồi! Mà hiện tại ngươi có thêm một thiên phú thần thông, khiến lòng tin của ta đối với ngươi tăng vọt, cho nên, hiện tại ta cực kỳ tin tưởng ngươi...
Phải biết rằng, thực lực của ngươi mạnh hơn ta quá nhiều rồi, lúc trước ta là đệ nhất thiên tài Mộc Giới, mà ngươi hiện tại là đệ nhất thiên tài Lục Giới đấy, những thiên tài chói lọi năm xưa đó căn bản chẳng là gì, dù cho họ có vạch quan tài đứng dậy, cũng hoàn toàn không thể so sánh với ngươi, chính vì lẽ đó, ta tin ngươi có đủ thực lực giúp ta giải quyết tất cả!"
Lôi Diễn sắc mặt nghiêm túc tán dương.
Không ngờ tới hán tử mày rậm mắt to này, lúc nịnh nọt lại bài bản như vậy.
Thật sự khiến người ta cảm thấy bất ngờ.
"Thiên Vương lão ca, huynh yên tâm, chuyện Thiên Phạt này, ổn rồi!"
Chu Diệp nắm tay Lôi Diễn, đầy mặt cảm động.
Chu Diệp hắn cảm thấy, những hán tử sắt đá như Lôi Diễn, lời nói ra chắc chắn là lời thật lòng.
Cho nên, không nghi ngờ gì nữa, hắn Chu Diệp rất mạnh!