Ngoại Quải Bàng Thân Đích Tạp Thảo

Lượt đọc: 4909 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 733
Ta nỗ lực thêm chút nữa, là có thể đạt tới Tiên Cốt cảnh rồi

❊ ❊ ❊

Chu Diệp không hề nhàn rỗi. Hắn có rất nhiều mục tiêu nhỏ.

Bản thân hắn vốn không thích đặt ra mục tiêu cho mình, dù là mục tiêu gì đi nữa, hắn đều không muốn đặt ra.

Nhưng đã đặt ra rồi thì chắc chắn vẫn phải hoàn thành, trong lòng hắn suy nghĩ rằng càng hoàn thành sớm càng tốt, như vậy những ngày tháng sau này sẽ có nhiều thời gian thảnh thơi hơn.

Cho nên, Chu Diệp bắt đầu toàn lực hấp thu sức mạnh của Du Hồn diện đoàn. Du Hồn diện đoàn sau nhiều lần luyện hóa hấp thu, vẫn còn dư lại không ít, dựa theo tốc độ hấp thu hiện tại của Chu Diệp, không đầy mười ngày chắc chắn có thể hấp thu toàn bộ, đến lúc đó Chu Diệp có thể chuyên tâm luyện hóa sức mạnh của Huyền Đan.

---❊ ❖ ❊---

"Lại đang tu luyện à."

Lộc Tiểu Nguyên nhìn Chu Diệp đang ngồi dưới cửa sổ, bĩu bĩu môi.

Nàng rất muốn ra ngoài chơi, ra ngoài gây chuyện, nhưng lại cảm thấy một mình đi chơi rất chán, cho nên rất muốn kéo Chu Diệp đi cùng.

Thế nhưng thấy Chu Diệp đang tu luyện, Lộc Tiểu Nguyên lại không muốn làm phiền, đành ngoan ngoãn chờ đợi.

"Tiểu gia hỏa này cũng ngủ ngon thế sao?" Lộc Tiểu Nguyên vào trong phòng nhìn một chút, suy nghĩ một lát rồi lật người nằm lên giường.

Dù sao trong phòng cũng chẳng có ai nhìn thấy, Lộc Tiểu Nguyên dang tay chân thành hình chữ "Đại", chỉ sau vài nhịp thở đã chìm vào giấc mộng.

Bên ngoài căn phòng.

"Sở hữu một đoạn Tiên Cốt, cảm giác thế nào, có phải rất lợi hại không?" Vô Cực Thiên Ma cười hỏi Thanh Đế.

Thanh Đế vẫn luôn luyện hóa xương cốt trong cơ thể, với cảnh giới của hắn, hiệu suất luyện hóa vô cùng nhanh, hiện tại đã có một khối xương trở thành Tiên Cốt.

"Nhìn từ hiện tại mà nói, khối xương này đang ở vị thế lưng chừng, mạnh hơn Đế binh, yếu hơn Tiên binh, không dễ đánh giá cho lắm." Thanh Đế khẽ lắc đầu.

Vô Cực Thiên Ma mỉm cười.

Thanh Đế đang nói về độ cứng của Tiên Cốt. Bởi vì Tiên Cốt càng cứng, sức mạnh nó có thể chịu đựng càng lớn.

Ý trong lời Thanh Đế chính là nói, dùng Đế binh cực hạn để so sánh với Tiên Cốt, chắc chắn độ cứng của Tiên Cốt cao hơn, cho nên Tiên Cốt đã vượt qua Đế binh cực hạn.

Nhưng nếu tùy tiện lấy ra một món Tiên binh để so sánh, thì Tiên Cốt lại tỏ ra có chút không đủ tầm.

"Đây là tình huống bình thường." Vô Cực Thiên Ma cười nói, "Ngươi đây mới chỉ là một khối Tiên Cốt mà thôi, ngươi luyện chế toàn bộ xương cốt trên người thành Tiên Cốt, đến lúc đó bản thân ngươi đã tương đương với một món Tiên binh rồi, nhưng đáng tiếc là, ngươi không thể phát huy được sự mạnh mẽ của Tiên Cốt, chỉ có thể bị động dùng để phòng ngự, trừ khi ngươi có thể dần dần làm quen với sức mạnh của Tiên Cốt."

"Đương nhiên, ngươi thực ra có thể giống như ta, bẻ xương ra để đánh nhau, như vậy thì tương đương với việc trong tay ngươi cầm một món Tiên binh."

Khi Vô Cực Thiên Ma nói chuyện, còn giơ tay phải thò vào trong bụng, sau đó bẻ ra một đoạn xương sườn còn dính máu khua khoắng hai cái, làm mẫu cho Thanh Đế xem.

Thanh Đế: "..."

Đoạn xương sườn đó lấp lánh đạo văn, một luồng uy áp mạnh mẽ tỏa ra, bao trùm trong đình nghỉ mát mà không lan ra ngoài.

Mặc dù trông có vẻ rất uy mãnh, nhưng dù nhìn thế nào cũng cảm thấy có chút quái dị.

Chẳng lẽ đến lúc đó hắn - Thanh Đế cũng phải làm như vậy sao?

Thanh Đế hắn không cần mặt mũi à?

"Thế nào?" Vô Cực Thiên Ma cười hỏi.

Sắc mặt Thanh Đế có chút phức tạp, mở miệng nói: "Đoạn xương sườn của Vô Cực tiền bối này vô cùng mạnh mẽ, nếu toàn thân trên dưới đều là xương sườn như vậy, thì về mặt phòng ngự, há chẳng phải đã vô địch thiên hạ rồi sao?"

Nghe vậy, Vô Cực Thiên Ma lắc đầu cười lớn.

"Sao ngươi lại nghĩ như vậy?"

Thanh Đế suy nghĩ một chút, sau đó chợt ngộ ra. Vừa rồi tư tưởng hắn rơi vào ngõ cụt, bị một đoạn xương sườn của Vô Cực Thiên Ma giới hạn tầm nhìn.

Bây giờ nghĩ lại, làm sao có thể dựa vào một thân Tiên Cốt mà đạt tới cảnh giới vô địch? Vô Cực Thiên Ma có Tiên Cốt, những tồn tại cùng tầng thứ với hắn chắc chắn cũng sở hữu Tiên Cốt.

Cho nên, sự tranh phong ở tầng thứ này của bọn họ, chắc chắn không phải chỉ luận bàn một phương diện nào đó, mà là nhìn vào thực lực tổng hợp của nhiều phương diện.

Thanh Đế không quá băn khoăn chuyện này, mà tò mò hỏi: "Vô Cực tiền bối dự định khôi phục thực lực của mình như thế nào?"

Nhắc đến vấn đề này, Vô Cực Thiên Ma suy nghĩ một chút, cuối cùng nói: "Ta đã trao đổi với Chu Diệp không ít tài nguyên tu luyện, dựa vào những tài nguyên đó, ta hẳn là có thể khôi phục khoảng một nửa, còn những thứ khác, đến lúc đó từ từ tính tiếp, dù sao cũng không vội."

"Vậy thì ta yên tâm rồi." Thanh Đế gật đầu.

"Cứ yên tâm là được, không cần lo lắng chuyện của ta, ta tự biết rõ mà." Vô Cực Thiên Ma cười xua tay, sau đó trong tay xuất hiện một chiếc váy nhỏ màu trắng tuyết, hắn nói với Thanh Đế: "Chiếc váy này chính là luyện chế cho tiểu nha đầu, tuyệt đối là Tiên binh, chắc chắn không hề thua kém chiếc vòng tay mà tiểu tử Chu Diệp kia luyện chế."

Thanh Đế nhướng mày. Không thua kém vòng tay Chu Diệp luyện chế, vậy thì chiếc váy này cũng là tầng thứ Tiên binh rồi?

"Vô Cực tiền bối, ngài tự bỏ tiền túi ra đúng không?" Thanh Đế cười hỏi.

Hắn biết, với số vật liệu kia, chắc chắn không thể luyện chế ra một món Tiên binh, dù Vô Cực Thiên Ma có tạo nghệ cực cao trên con đường luyện khí cũng tuyệt đối không thể. Khả năng duy nhất chính là Vô Cực Thiên Ma đã tự mình lấy ra không ít vật liệu.

"Ngươi đây không phải nói lời thừa sao." Vô Cực Thiên Ma nhún vai.

Phải chăm sóc thật tốt cho tiểu nha đầu đó, mọi phương diện đều phải chăm sóc chu đáo. Như vậy, sau này Hải Tiên đánh mình cũng không còn cớ, hơn nữa dù có thực sự chọc giận nàng, thì nhìn vào những việc này, lúc xuống tay chắc chắn sẽ nhẹ hơn nhiều.

Vô Cực Thiên Ma thầm muốn tán thưởng cho sự cơ trí của mình. Chiêu này thực sự quá tuyệt vời.

"Đợi Lộc Tiểu Nguyên rảnh, bảo nàng thay cho tiểu nha đầu, như vậy sau này tiểu gia hỏa ra ngoài chúng ta cũng không cần quá lo lắng nữa." Thanh Đế cười nói.

Vô Cực Thiên Ma rất tán đồng.

"Chiếc váy nhỏ này chắc là có thể chịu được một đòn toàn lực của Tự Tại Tiên hậu kỳ, người dưới Tự Tại Tiên trung kỳ mà muốn làm bị thương tiểu nha đầu thì quả là vọng tưởng."

Thanh Đế bất lực đỡ trán. Quà Chu Diệp và Vô Cực Thiên Ma tặng thực sự quá quý giá. Một món có thể xóa sổ Tự Tại Tiên, một món có thể chống đỡ toàn lực của cường giả Tự Tại Tiên hậu kỳ... Hắn - Thanh Đế mới chỉ là Tự Tại Tiên sơ kỳ mà thôi. Quà các người tặng còn quý giá hơn cả bản thân ta - Thanh Đế. Mẹ kiếp, thật uất ức.

Thanh Đế thầm thở dài.

"Ai, đánh cờ thôi."

"Được, nhớ nương tay chút đấy nhé."

---❊ ❖ ❊---

Buổi chiều. Lộc Tiểu Nguyên cảm thấy bụng dưới đau. Không biết tiểu gia hỏa đã bò lên bụng nàng từ lúc nào.

Lộc Tiểu Nguyên nhấc tiểu gia hỏa lên, chỉnh lại y phục.

"Mẹ nuôi, buồn ngủ quá."

Tiểu gia hỏa bị Lộc Tiểu Nguyên xách, tứ chi quơ loạn trên không trung, muốn tìm một tư thế ngủ đầy cảm giác an toàn.

"Ngủ tỉnh rồi thì đừng ngủ thêm nữa, kẻo lúc dậy lại chóng mặt." Lộc Tiểu Nguyên xách tiểu gia hỏa ra cửa.

Vừa ra cửa, Thanh Đế liền vẫy vẫy tay với Lộc Tiểu Nguyên, rồi nói: "Nàng qua đây, thay quần áo cho nha đầu đi."

"Ồ."

Lộc Tiểu Nguyên đi tới, sau khi nhận lấy chiếc váy nhỏ của tiểu gia hỏa, có chút tò mò, "Hoàn toàn nhìn không ra phẩm chất, đây là Tiên binh sao?"

"Đương nhiên, món Tiên binh này, sư tôn của nàng cũng không làm gì được nó đâu." Vô Cực Thiên Ma lên tiếng.

Thanh Đế liếc nhìn Vô Cực Thiên Ma, sau đó thúc giục: "Nàng mau đi thay cho nha đầu đi."

"Được."

Lộc Tiểu Nguyên gật đầu, xách tiểu gia hỏa quay trở lại trong phòng.

Một khắc đồng hồ sau, Lộc Tiểu Nguyên dẫn tiểu gia hỏa bước ra. Lộc Tiểu Nguyên chải đầu lại cho tiểu gia hỏa, sau đó búi một búi tóc tròn.

Muốn tạo những kiểu tóc đẹp đẽ khác thực ra cũng được thôi, nhưng khổ nỗi Lộc Tiểu Nguyên chỉ biết mỗi kiểu tóc này.

Tiểu gia hỏa mặc chiếc váy nhỏ trắng tuyết, trên khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp lộ ra nụ cười hạnh phúc. Chiếc váy nhỏ này là loại giữ nhiệt, mặc vào vô cùng thoải mái.

"Ta thấy, nha đầu còn thiếu một đôi giày." Thanh Đế vuốt cằm quay đầu nhìn Vô Cực Thiên Ma.

Vô Cực Thiên Ma ngẩn ra, sau đó nói: "Nhìn ta làm gì, giày thì cứ tiện tay làm một đôi là được, sao nào, chuyên tâm nhắm vào ta đấy à?"

Lời thì nói vậy, nhưng động tác tay của Vô Cực Thiên Ma vẫn rất nhanh, chỉ trong vài nhịp thở đã luyện chế ra một đôi giày da nhỏ màu trắng, rồi đưa cho Lộc Tiểu Nguyên nhờ nàng giúp tiểu gia hỏa xỏ vào.

"Không cần nhìn nữa, chỉ là Đế binh bình thường thôi, mặc đồ tốt quá thì quá phô trương." Vô Cực Thiên Ma tiện miệng giải thích.

Thanh Đế khẽ thở dài. Hắn rất muốn hỏi, thế này mà không phô trương sao? Một đôi giày đã là Đế binh, cái này mà đem ra ngoài, thì khiến bao nhiêu đại tu hành giả đỏ mắt đây?

"Cứ thế đi, mau lên, tiếp tục đi thôi, ta thấy tiểu tử Chu Diệp kia sắp luyện hóa xong đồ trong tay rồi, dự đoán vài ngày nữa, tiểu tử đó có khả năng lại gây ra động tĩnh gì đó." Vô Cực Thiên Ma nói.

Thanh Đế quay đầu nhìn một cái, gật gật đầu.

Đúng như Vô Cực Thiên Ma nói. Chu Diệp đã hấp thu nhiều năng lượng như vậy, nhưng trên khí tức lại không hề có chút thay đổi nào.

Bọn họ tuy không hiểu tại sao lại như vậy, nhưng bọn họ biết, Chu Diệp chắc chắn đang nín nhịn. Đợi đến khi Du Hồn diện đoàn trong tay luyện hóa xong, Chu Diệp chắc chắn sẽ không nhịn nổi nữa.

---❊ ❖ ❊---

Ngày tháng cứ thế trôi qua. Đối với toàn bộ thiên địa mà nói, ngoại trừ tốc độ hồi phục ngày càng nhanh, thì vẫn coi là bình lặng.

Ngoài tin tức về Minh giới không rõ ràng ra, năm đại giới vực đều xuất hiện một vài vị Đế mới, ví dụ như Huyễn Linh tiên tử của Mộc giới, còn có Ma Thanh đi theo quậy phá cùng Nhị Đản cũng khó khăn lắm mới trở thành Đế cảnh ma tu.

Những ngày này, tốc độ nhảy số linh điểm trên bảng thuộc tính của Chu Diệp vô cùng nhanh. Hiện tại, Du Hồn diện đoàn trong tay cuối cùng đã tan biến không còn tăm hơi.

"Phù... cuối cùng cũng luyện hóa xong rồi."

Chu Diệp thở phào một hơi, sau đó mở bảng thuộc tính lên.

"Nhục thân pháp quyết": Thánh Huyết Ma Công - Viên mãn; Ban Tinh Thuật - Tiểu thành (+); Thiên Ma Luyện Thể Pháp - Nhập môn (+).

"Linh điểm": 10575.

"Nâng cấp."

Linh điểm tiêu hao 7000, Thiên Ma Luyện Thể Pháp thăng lên cảnh giới Tiểu thành.

"Ầm!"

Trong cơ thể Chu Diệp không ngừng truyền ra tiếng oanh minh.

Nếu coi cơ thể như một thế giới, thì hiện tại thế giới này đang tiến hành lột xác, tuy có sơn băng địa liệt, nhưng giây kế tiếp khi hồi phục, trời cao hơn, đất rộng hơn, toàn bộ thế giới đều đã có sự thay đổi long trời lở đất.

Cảm nhận sự thay đổi của cơ thể mình, trong lòng Chu Diệp có một loại dự cảm. Đây là hiệu ứng đặc biệt, không hề có hiệu quả thực tế.

Muốn có hiệu quả thực tế, bắt buộc phải đột phá tới Tiên Cốt cảnh mới được. Thế nhưng, Chu Diệp phát hiện, hiệu ứng đặc biệt này mang lại cho hắn một loại tự tin khó hiểu, hắn vốn dĩ là người thích gây chuyện, mà nay cơ thể lại cho hắn một cảm giác an toàn đậm đặc, dường như dù có gây ra chuyện gì thì cũng không bị đánh chết vậy.

Điều này khiến hắn có chút rục rịch muốn hành động.

"Mặc dù không cách nào nhìn thấy chi tiết, nhưng chắc chắn đã tiết kiệm được không ít linh điểm... Cho nên, có phải ta nỗ lực thêm chút nữa, là có thể đạt tới Tiên Cốt cảnh rồi không?" Chu Diệp vuốt cằm suy tư.

Hắn đột nhiên phát hiện, bản thân có chút cuồng vọng rồi. Tiên Cốt cảnh trong mắt hắn, dường như đã là cảnh giới trong tầm tay. Hắn quyết định, trước tiên đi báo cho Thanh Đế tin tốt này.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:683
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.