"Bùm!"
Khí thế leo thang.
Sâu dày, trầm trọng, từ trên chân thân Chu Diệp dâng lên, tản ra tứ phía tám hướng.
Cảm giác nghẹt thở khiến người ta không thở nổi.
Trên chân thân, lưu quang hiện lên, chớp tắt liên hồi.
Một vòng bánh răng khổng lồ, đen trắng đan xen từ hư ảo chuyển thành chân thật, đang chậm rãi xoay chuyển phía sau lưng Chu Diệp.
Tiếng cành cạch tuy không lớn, nhưng lại vang vọng khắp đất trời.
Dẫn động quy tắc, thêm vào cho bánh răng một tia cảm giác huyền ảo.
Trong đan điền, Huyền Đan lên xuống phập phồng, sức mạnh ẩn chứa bên trong trải qua từng lần nén chặt.
Tu vi phá cảnh, các phương diện của Chu Diệp đều nhận được sự nâng cao nhỏ.
Bất Hủ cảnh đỉnh phong, đây là tiểu cảnh giới cuối cùng của Bất Hủ cảnh.
Đạt tới cảnh giới này, ánh mắt đã có thể đặt lên Đế cảnh.
Tuy nhiên, con đường này không hề dễ đi, nó đã chặn đứng hàng ngàn hàng vạn tu hành giả Bất Hủ cảnh.
Ánh mắt Vô Cực Thiên Ma, Nhị Đản, Tâm Ma đều bị Chu Diệp thu hút, nhìn về phía Chu Diệp.
"Sau khi đột phá vẫn duy trì trạng thái đỉnh phong, hơn nữa nội tình thâm hậu, căn cơ vững chắc, có thể tùy thời dòm ngó cảnh giới tiếp theo, quả nhiên ta không nhìn lầm tiểu tử này." Vô Cực Thiên Ma gương mặt lộ vẻ an ủi.
"Đây cũng là một trong những đặc tính của tên này, mỗi lần đột phá, bất kể là đột phá đến cảnh giới nào, sau khi đột phá đều đạt tới trình độ đỉnh phong này, thực không hiểu hắn làm thế nào mà được như vậy."
Nhị Đản cảm thán.
Đồng thời, cảm giác Chu Diệp chẳng bao lâu nữa sẽ đuổi kịp mình về tu vi.
Đến lúc đó, nếu Chu Diệp gặp rắc rối, có lẽ chính mình cũng không giúp được gì.
Dù sao thì sức chiến đấu của Chu Diệp vô cùng mạnh mẽ, rắc rối hắn gặp phải chắc chắn vượt quá khả năng giải quyết của Nhị Đản.
Cùng lúc đó.
Khí tức tỏa ra trên người Tâm Ma cũng xuất hiện thay đổi.
Nó cũng đã đạt tới Bất Hủ cảnh đỉnh phong.
"Ta lại tăng giá rồi..."
Trong lòng Tâm Ma, tâm trạng có chút phức tạp.
Nó cố gắng ổn định tâm thái của mình, không để bản thân rơi vào vết xe đổ của Tâm Ma đời trước.
"Phù~"
Chu Diệp thở phào một hơi dài.
Cẩn thận cảm nhận trạng thái hiện tại của bản thân.
Một lát sau, tâm tình rất tốt.
"Cùng cảnh giới, ta cảm thấy ta có thể đánh mười đứa!"
Chu Diệp lên tiếng.
Vô cùng cuồng vọng, là kiểu điển hình của việc xem thường người khác, kiêu ngạo tự đại.
Nhưng Nhị Đản rất rõ ràng, Chu Diệp nói là sự thật, những tu hành giả cùng cảnh giới bình thường, mười đứa cộng lại thật sự chưa chắc đã là đối thủ của Chu Diệp.
"Ta lại thích cái khí chất cuồng vọng này của ngươi."
Vô Cực Thiên Ma nhìn Chu Diệp, cười lớn thành tiếng.
Nghĩ lại năm xưa, chính mình cũng cuồng vọng như vậy.
"Thực ra bình thường ta rất khiêm tốn."
Chu Diệp cười khiêm tốn.
Mặc dù biết mình có tư bản để cuồng vọng, nhưng Chu Diệp cho rằng, bản thân vẫn cần phải khiêm tốn.
Tốt nhất là giảm sự tồn tại của mình xuống, như vậy mới có thể đạt được hiệu quả âm thầm phát đại tài.
Nói đi cũng phải nói lại.
Hiện tại tu vi cảnh giới của hắn đã đạt tới Bất Hủ cảnh đỉnh phong, hắn cảm thấy mình có thể phóng túng một chút ở Ma giới.
"Lão ca, vài ngày nữa ta đi rồi, ta còn có chút việc phải làm." Chu Diệp nói với Vô Cực Thiên Ma.
"Đi đâu mà đi, ngươi cứ ở đây tu luyện, từ từ lĩnh ngộ quy tắc, sau đó nâng tu vi lên Đế cảnh, đến lúc đó chẳng phải càng vui hơn sao?" Vô Cực Thiên Ma đề nghị.
Chu Diệp không chấp nhận đề nghị này.
"Lão ca, ta thật sự có chút việc, ta còn phải giúp một người bạn mang một ít Ma Diễm Thạch về." Chu Diệp giải thích.
"Đợi khi xử lý xong việc, ta sẽ quay lại tìm huynh, ở chỗ huynh bế quan thật tốt."
Vô Cực Thiên Ma ngẫm nghĩ một chút, có chút lo lắng hỏi: "Với tu vi hiện tại của ngươi, liệu có gặp phải nguy hiểm gì không?"
Nhị Đản thầm cười trong lòng.
Với tu vi hiện tại của Chu Diệp, không có khả năng lớn sẽ gặp nguy hiểm.
Điều đáng lo nhất chính là đám ma tu kia.
Ngoại trừ những ma tu có giao tình với Chu Diệp, bất kỳ ma tu nào gặp Chu Diệp đều có khả năng gặp nguy hiểm.
Mà còn là kiểu nguy hiểm có thể ngỏm củ tỏi nữa.
"Lão ca yên tâm, tu vi cảnh giới của ta tuy chưa đạt tới Đế cảnh, nhưng sức chiến đấu của ta không thể xem thường, hơn nữa, Bắc Hàn Trảm Thế Đao chẳng phải đang ở bên cạnh ta sao, cho nên ta an toàn lắm." Chu Diệp thản nhiên nói.
Suy nghĩ trong lòng hắn rất kiêu ngạo.
Có chút không thể chờ đợi được mà muốn đi khiêu chiến vài vị Ma Đế mạnh nhất Ma giới.
Tốt nhất là tiện tay mang đi một hai tên, để Ma giới biết rằng, Chu mỗ thảo ta tới báo ân đây.
"Cũng đúng, Bắc Hàn Trảm Thế Đao tuy không ở trạng thái hoàn chỉnh, nhưng chém chết một hai tên Đế cảnh cũng không phải là vấn đề gì." Vô Cực Thiên Ma nghĩ lại, lập tức yên tâm.
Chu Diệp cứ việc tung hoành, Bắc Hàn Trảm Thế Đao đều có thể giúp Chu Diệp dọn dẹp ra một con đường an toàn.
"Còn có ta, dù sao thì ta cũng là Đế cảnh sơ kỳ, có Ma Đạo Đế Binh ở đây, đối phó với Ma Đế Đế cảnh trung kỳ cũng không phải vấn đề lớn, cho nên Chu Diệp sẽ rất an toàn."
Nhị Đản lên tiếng.
"Được."
Vô Cực Thiên Ma đồng ý.
"Vậy được rồi, ta đi tu luyện trước đây, Nhị Đản ngươi cũng khôi phục trạng thái đi, vài ngày nữa chúng ta xuất phát." Chu Diệp nói.
"Ta không vấn đề gì."
Nhị Đản đáp.
---❊ ❖ ❊---
Cửa hang động phía xa.
Bạch Cốt Ma Đế nhìn Nhị công tử, lại nhìn Mộc Trường Thọ.
Cả hai hiện tại đều đang độ kiếp.
"Thiên phú của nghịch tử này thật sự quá tệ."
Bạch Cốt Ma Đế thầm nhổ nước bọt.
Ánh mắt nhìn Nhị công tử ngày càng không thiện cảm.
Không so được với nhị đệ tử của Thanh Hư Sơn thì thôi, thế mà đến cả tam đệ tử của Thanh Hư Sơn cũng không so được.
Cùng phá cảnh, cùng ngưng tụ Bất Hủ Đạo Thể, cùng độ kiếp.
Người ta Mộc Trường Thọ sắp kết thúc rồi, mà nghịch tử này mới chỉ hoàn thành được một nửa.
Bạch Cốt Ma Đế muốn túm lấy Mộc Trường Thọ mà hỏi, rốt cuộc ngươi làm thế nào mà mạnh hơn nghịch tử kia nhiều như vậy.
Ngươi là quái vật à?
Bạch Cốt Ma Đế có chút ưu sầu.
Nick lớn (tài khoản chính) thì bình bình thường thường, không tính là xuất sắc, cũng chẳng tệ lắm.
Nick thứ hai, thể hiện về mặt trí tuệ rõ ràng là có chút thiếu hụt, liếc mắt nhìn là thấy đã phế rồi.
Bạch Cốt Ma Đế bắt đầu suy nghĩ, có nên đăng ký lại một nick mới hay không.
Không bao lâu sau.
Mộc Trường Thọ độ xong đạo kiếp lôi cuối cùng, hoàn thành đột phá.
Bất Hủ cảnh, sơ kỳ.
Bất Hủ Đạo Thể, sơ kỳ.
Khí tức phóng thích ra khiến Bạch Cốt Ma Đế kinh hãi.
Thầm than một tiếng quái vật.
Nó lúc đó sau khi đột phá, khí tức tỏa ra cũng không mạnh đến mức này.
"Một yêu nghiệt như vậy, đối với Ma giới là một mối nguy, hay là lén lút giết chết?"
Bạch Cốt Ma Đế thi pháp, khiến cho khí tức đột phá thành công của Mộc Trường Thọ không tràn ra ảnh hưởng tới Nhị công tử.
"Không thỏa đáng."
"Như vậy là vi phạm lời thề, sẽ gây ảnh hưởng rất lớn tới ta."
Bạch Cốt Ma Đế âm thầm lắc đầu.
Nếu bản thân vi phạm lời thề, thì chắc chắn sẽ bị phản phệ, đến lúc đó tất cả hiện tại đều sẽ bị đánh về nguyên hình, quay trở lại trạng thái tàn hồn.
Tương lai còn có thể không cách nào tiến thêm một bước.
Điều này thật khó lòng dung thứ.
Cho nên Bạch Cốt Ma Đế rất khó đưa ra lựa chọn.
Hơn nữa nó cũng có chút sợ hãi.
Luôn cảm thấy nếu mình giết chết Mộc Trường Thọ thì bản thân cũng chẳng sống được bao lâu.
Đây là trực giác.
Mộc Trường Thọ đắm mình trong cột sáng màu xanh lục.
Thương thế trên người đã hồi phục, trạng thái tinh thần có chút mệt mỏi.
Tuy nhiên, hắn cảm nhận rõ ràng, sức chiến đấu hiện tại của bản thân đã trở nên mạnh mẽ hơn.
"Vẫn là nên củng cố tu vi trước đã."
Suy nghĩ một lát, Mộc Trường Thọ khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu đả tọa tu luyện.
Mà ở phía xa, Nhị công tử vẫn đang chịu sự "yêu thương" của kiếp lôi.
Từng đạo kiếp lôi bổ xuống thân thể Nhị công tử, giúp Nhị công tử ngưng tụ Bất Hủ Đạo Thể.
Nhưng sự đau đớn đó khiến Nhị công tử không ngừng thảm thiết kêu la.
Chỉ nghe thôi đã thấy có chút đồng cảm.
Nhưng may mắn là có kinh không hiểm.
Nhị công tử tiêu tốn nửa canh giờ, cuối cùng vẫn thành công phá cảnh, đạt tới tu vi Bất Hủ cảnh.
Bạch Cốt Ma Đế nhìn Nhị công tử phá cảnh xong.
Khí tức tràn ra, so với Mộc Trường Thọ, chênh lệch không nhỏ.
Nhưng đặt ở bên ngoài, Nhị công tử cũng coi như là một tiểu thiên tài.
Thế nhưng Bạch Cốt Ma Đế chính là có chút không cam lòng.
Đường đường là con trai Ma Đế, trên người mang huyết mạch Ma Đế, vậy mà lại không so được với một cây Trường Thọ.
Thật sự thất vọng tột cùng.
Bạch Cốt Ma Đế thở dài một tiếng.
---❊ ❖ ❊---
"Rất khá, hai tiểu gia hỏa kia cũng đột phá tới Bất Hủ cảnh rồi."
Vô Cực Thiên Ma đột nhiên lên tiếng nói.
"Ai?" Nhị Đản hỏi.
"Chính là tiểu sư đệ của ngươi, và một ma tu khác." Vô Cực Thiên Ma đáp.
"Thiên phú của hai tiểu gia hỏa này tuy không so được với Chu Diệp, nhưng đều khá tốt, tiểu sư đệ kia của các ngươi xuất sắc hơn một chút, tuy Ma Đồng đang ẩn giấu, nhưng vẫn nhìn ra được."
Nhị Đản có chút kinh ngạc, sau đó hỏi: "Quá trình không xảy ra bất ngờ gì chứ?"
"Không, có một tàn Đế che chở, thì có thể xảy ra bất ngờ gì?"
Vô Cực Thiên Ma lắc đầu.
Nhị Đản lập tức hiểu ra, sau đó hỏi: "Đại ca, huynh có rõ chuyện Ma Đồng của tiểu sư đệ không, tại sao nó chỉ có một con mắt là Ma Đồng?"
Vô Cực Thiên Ma nghĩ nghĩ, sau đó nói: "Đây coi là tình huống bình thường, thuộc về một loại biến dị, ta từng quan sát Ma Đồng của hắn, không có bất kỳ vấn đề gì, tuy nhiên hiệu quả của Ma Đồng có thể so với Ma Đồng cùng tầng thứ sẽ yếu hơn một chút xíu, nhưng không rõ ràng lắm."
Đến đây Nhị Đản triệt để yên tâm rồi.
Vô Cực Thiên Ma là thượng cổ đại thần, nó nói không có vấn đề, thì chắc chắn là không có vấn đề.
Trừ khi Vô Cực Thiên Ma nhìn nhầm.
Nhưng thượng cổ đại thần như vậy, sao có thể nhìn nhầm được.
Ba ngày sau.
Chu Diệp tỉnh lại từ trong tu luyện.
Trên bảng điều khiển góp nhặt được không ít điểm tích lũy, dùng để ứng phó khẩn cấp.
"Vậy bây giờ xuất phát thôi."
Nhị Đản thần sắc hưng phấn.
Rời khỏi Ma Uyên, chính là khởi đầu của việc cướp bóc.
Trong lòng không có chút gánh nặng nào, dù sao cũng là đi cướp kẻ địch.
Chu Diệp quay đầu nhìn thoáng qua Táng Tiên Quan, trong lòng có chút không nỡ.
Nếu chiếc quan tài này cứ luôn ở bên cạnh mình, thì bản thân căn bản chẳng cần làm gì cả, ngồi đợi thành tiên là được rồi.
Rất đáng tiếc.
Bản thân không thể mãi mãi sống ở Ma Uyên.
Dù sao Ma Uyên quá áp lực, căn bản không nhìn thấy một gương mặt lạ nào.
Vô Cực Thiên Ma thở dài một hơi, túm lấy Tâm Ma, nhét vào thần hồn của Chu Diệp.
"Đại ca, thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn, lần rời đi này, là vì lần gặp mặt tốt đẹp hơn sau này."
Chu Diệp cười cười.
"Ừm, cút mau đi."
Vô Cực Thiên Ma phất phất tay.
Chu Diệp bước đi hai bước, quay đầu nhìn chiếc quan tài không ngừng tỏa ra năng lượng tiêu cực, có chút lưu luyến.
Không kìm được hỏi: "Đại ca, ta có thể cõng quan tài của huynh đi được không?"
"Cút!"
Vô Cực Thiên Ma không chút lưu tình, đá Chu Diệp một cái.