Lạc Nhật Thâm Uyên, bên cạnh bờ vực. Chu Diệp đứng tại nơi đây, Huyền Đan vận chuyển, phun trào huyền khí cường đại.
Huyền khí mạnh mẽ bám lấy hai bên vết nứt, Chu Diệp khẽ động hai khối đại địa, ý định khiến chúng gắn kết lại với nhau.
Từ xa nhìn lại, thấy hành động của Chu Diệp, Lôi Diễn Thiên Vương cảm thấy có chút quá thô bạo rồi.
Nhìn xem hai khối đại địa kia, đều bắt đầu run rẩy nhẹ, tuy đang dần dần di chuyển, nhưng tốc độ lại cực kỳ chậm chạp.
"Thằng nhóc thúi, ngươi mà làm thế này thì sợ là phải mất nửa ngày mới có thể gắn hai khối đại địa này lại hoàn toàn đấy." Lôi Diễn Thiên Vương nói.
"Vậy chứ biết làm sao giờ, nơi này sâu không thấy đáy, chẳng lẽ bảo ta khiêng một ngọn núi tới lấp nó lại à?" Chu Diệp nhún vai, bản thân hắn cũng chẳng có kinh nghiệm về việc này.
"Việc này chẳng phải đơn giản sao, ngươi cứ trực tiếp đánh sập nơi này, để nó đổ sụp xuống, tự nhiên sẽ lấp đầy thôi." Lôi Diễn Thiên Vương giơ tay lên, trường thương đỏ rực trực tiếp đâm mạnh vào mép vết nứt.
"Rắc!" Một mảng vách núi chịu tác động của lực lượng, chậm rãi rơi xuống dưới vết nứt.
"Thực ra nếu muốn ổn thỏa một chút thì cũng có thể khiến chúng đông cứng lại." Lôi Diễn Thiên Vương thi pháp, lực lượng Trảm Đạo Cảnh rơi vào trong vết nứt, cố định vách núi đang từ từ rơi xuống kia, sau đó lực lượng xuyên qua đất đá, dần dần dính chặt lại với nhau. Cứ như thể vách núi đó vốn dĩ đã nằm ở nơi đó vậy.
"Ngươi làm vậy e là không ổn đâu nhỉ?" Chu Diệp dùng thần niệm dò xét một lượt, lập tức lắc đầu. Với cái công trình thế này, hắn trực tiếp cho một đánh giá âm.
"Ngươi là lo chuyện sụp đổ lần hai sao?" Những gì Chu Diệp đang nghĩ, sao Lôi Diễn Thiên Vương có thể không biết cơ chứ, ông cười không chút để tâm, sau đó giải thích: "Nếu muốn lấp đầy thì quả là hơi phiền phức, nhưng làm theo cách của ta thì rất đơn giản, lại hiệu quả."
"Hơn nữa, trừ khi lại xảy ra một trận động đất lớn như vậy, nếu không thì thông thường sẽ không đổ sụp đâu." Lôi Diễn Thiên Vương vô cùng tự tin. Do lực lượng Trảm Đạo Cảnh đông cứng lại, sao có thể nói sụp là sụp được.
"Không đùa đâu, thật sự không có ẩn họa gì chứ, nếu không có ẩn họa thì ta cũng làm thế này." Chu Diệp hỏi lại lần nữa.
"Chỉ cần ngươi không bớt xén công trình, xảy ra vấn đề ta chịu trách nhiệm, được chưa?" Lôi Diễn Thiên Vương đảo mắt.
"Chờ câu này của ngươi đấy."
Chu Diệp gật đầu, giơ tay phải lên, vung mạnh một cái. Kiếm quang xé gió lao ra, oanh kích khiến mảng lớn đất đai nứt toác, sau đó chậm rãi rơi vào trong vết nứt. Huyền khí tuôn trào, cố định những mảnh đất này giữa không trung, từng chút từng chút đông cứng thành đá cứng. Như thế này, an toàn hơn nhiều.
Mặc dù ý định của Chu Diệp là vì sinh linh Giới Mộc, nhưng Lôi Diễn Thiên Vương vẫn có chút bất lực. Đây rõ ràng là điển hình của việc lo xa quá mức. Lôi Diễn hắn làm việc chẳng lẽ không đáng tin cậy sao?
Vết nứt dài mười dặm đã được Chu Diệp tu bổ xong xuôi, hắn rảnh rỗi không có việc gì làm, còn chém một đạo kiếm quang oanh kích lên tảng đá đã đông cứng, phát hiện đá chỉ nổ tung chứ không rơi xuống, thế là hoàn toàn yên tâm.
Đứng trên mép vực. Chu Diệp không dám nhìn xuống dưới. Hắn quay đầu hỏi: "Lôi huynh, vậy đám mây đen bị nứt ra này phải làm sao đây?"
Lôi Diễn Thiên Vương nhún vai. "Chứ biết làm sao, đứng xa ra một chút, khống chế huyền khí di dời đám mây đen này lại là được chứ gì."
"Đơn giản vậy sao." Chu Diệp có chút ngạc nhiên, vốn dĩ còn tưởng phải làm mấy thao tác cao siêu gì đó mới giải quyết được chuyện này chứ.
"Đó chẳng phải là nói nhảm sao, ngươi tưởng còn phải bày vẽ hoa hòe hoa sói gì nữa à." Lôi Diễn Thiên Vương đảo mắt.
"Vậy cũng được, để ta làm." Chu Diệp vận động bả vai, bay khỏi Lạc Nhật Thâm Uyên, khống chế huyền khí tiếp xúc với mây đen. Đám mây đen này rất kỳ lạ. Chỉ có thể nhìn thấy, muốn chạm vào thì hơi khó khăn, giống như không khí vậy, cần phải nhẹ nhàng quạt nó qua.
Vết nứt của mây đen dần dần khôi phục. Chu Diệp phát hiện ra một vấn đề lớn. Khi huyền khí cuốn theo mây đen, chỉ cần hơi vượt quá phạm vi của mây đen, đi vào thâm uyên là sẽ mất kiểm soát, rồi trực tiếp biến mất không dấu vết.
Rất quỷ dị. Điều này khiến Chu Diệp có chút sởn gai ốc.
Ngẩng đầu nhìn mặt trời đang vặn vẹo. Ban ngày ban mặt thế này mà lại có chuyện kinh dị như vậy, thật sự khiến hắn muốn xuống dưới ngó nghiêng một chút.
"Giữ vững tinh thần, chuyện này không được chủ quan." Lôi Diễn Thiên Vương ở bên cạnh nhắc nhở, đôi mắt nhìn chằm chằm vào mây đen. Ông cũng không dám nhìn thẳng vào Lạc Nhật Thâm Uyên, những kẻ dám nhìn thẳng vào Lạc Nhật Thâm Uyên, một là đầu sắt, hai là những đại lão cường hãn hơn. Ít nhất, ngoài Thanh Đế và Thụ Gia Gia ra, không có bất kỳ tồn tại nào nhìn thẳng vào Lạc Nhật Thâm Uyên mà còn có thể sống sót.
"Ừ." Chu Diệp gật đầu, cẩn thận từng li từng tí khống chế huyền khí, cuốn đám mây đen lấp đầy những khoảng trống.
"Xong rồi." Chu Diệp thở phào một hơi.
"Hoàn mỹ, đi, đến chỗ ta uống rượu, tiện thể lấy thịt rồng ra nếm thử chút." Lôi Diễn Thiên Vương vỗ vỗ vai Chu Diệp.
"Không vấn đề gì, đi thôi." Chu Diệp gật đầu.
Một lát sau. Trên bình địa của Hắc Sơn, Chu Diệp và Lôi Diễn Thiên Vương ngồi đối diện nhau, ở giữa có ngọn lửa bùng lên hư không, trong nồi sắt đang hầm món thịt rồng vừa mới làm xong.
"Keng." Ly rượu chạm nhau, một hơi uống cạn.
"Lôi huynh, Giới Mộc chúng ta ngoài Lạc Nhật Thâm Uyên ra, còn có những cấm địa nào không thể tùy tiện xông vào không?" Chu Diệp có chút tò mò hỏi.
"Cấm địa ư? Nhiều lắm." Lôi Diễn Thiên Vương tùy miệng đáp.
"Kể chút đi, cho ta biết mà đề phòng, tránh cho ngày nào đó vận khí không tốt, đâm đầu vào đó." Chu Diệp cười nói.
Nghe vậy, Lôi Diễn Thiên Vương lắc đầu. "Ngươi chớ có làm thật đấy, nếu ngươi thật sự làm vậy, sau này muốn uống rượu nữa thì thật sự không còn cơ hội đâu." Lôi Diễn Thiên Vương nghiêm túc nói. Chuyện này không phải nói đùa, đâm đầu vào cấm địa, bất kể ngươi là chủng tộc nào, dù sao thì cũng chắc chắn 'đi đời' thôi.
"Để sau này ta còn có thể gặp lại ngươi, ta sẽ kể cho ngươi nghe về bốn đại cấm địa của Giới Mộc chúng ta." Sắc mặt Lôi Diễn Thiên Vương trở nên nghiêm nghị.
"Bốn đại cấm địa của giới vực chúng ta chính là Lạc Nhật Thâm Uyên, Bắc Hàn Băng Đảo, Hoang Sơn Di Tích, Vô Tận Hắc Hồ."
"Tình hình Lạc Nhật Thâm Uyên ta hiện tại đã nắm rõ cơ bản rồi, Lôi huynh, ngươi giới thiệu cho ta ba cấm địa còn lại đi." Chu Diệp cười hì hì nói. Trong lòng cảm thấy chuyện này không đơn giản. Không dưng không khơi, sao lại có lắm cấm địa thế chứ. Chu mỗ đây, kẻ đã đọc qua ba ngàn cuốn tiểu thuyết, lập tức cảm nhận được sự nghiêm trọng của sự việc. Trong này, chắc chắn có sự quỷ dị.
"Được thôi, ta sẽ nói trước cho ngươi về tình hình của Bắc Hàn Băng Đảo." Lôi Diễn Thiên Vương uống một hớp rượu nhuận giọng, sau đó chậm rãi nói: "Bắc Hàn Băng Đảo nằm ở vùng cực Bắc, sinh linh bình thường căn bản không thể đạt tới phạm vi của Bắc Hàn Băng Đảo, chỉ có tu hành giả Chí Tôn Cảnh trở lên mới có thể vượt qua đoạn hư không kia, để tới Bắc Hàn Băng Đảo."
"Cấm địa này rất kỳ lạ, nó vô hiệu hóa tu vi cảnh giới, bất kể tu vi cảnh giới mạnh mẽ thế nào, ở trong Bắc Hàn Băng Đảo đều như một sinh linh bình thường, hơn nữa, trên Bắc Hàn Băng Đảo, có thể cảm nhận rõ ràng sự trôi đi của sinh mệnh lực bản thân!"
Lôi Diễn Thiên Vương nghiêm túc nói: "Ví dụ như chân thân của ngươi, nếu không có tu vi, ngươi chỉ có thể sống một năm, một khi ngươi bước vào Bắc Hàn Băng Đảo, ngươi sẽ cảm thấy một năm sau mình sẽ tự nhiên tử vong, hơn nữa còn một điểm nữa, bất kể thọ mệnh của ngươi đã tới hay chưa, trong vòng ba ngày, ngươi sợ là sẽ bị cảm, gió tuyết trên đó không đến mức khiến ngươi 'đi đời' ngay lập tức, nhưng sẽ khiến ngươi suy yếu, khiến ngươi nhanh 'đi đời' hơn."
Nghe vậy. Chu Diệp cảm thấy rất khủng bố. Hiện tại hắn là tồn tại bất tử bất diệt, nhưng nếu bước lên Bắc Hàn Băng Đảo, thì chỉ còn lại một năm thọ mệnh, nói cách khác, ở Bắc Hàn Băng Đảo một năm thì chắc chắn là đi đời. Trên đời này, sao lại có nơi khủng khiếp đến thế cơ chứ.
"Ngoài việc có thể biến ngươi thành sinh linh bình thường ra, Bắc Hàn Băng Đảo thực ra cũng không có gì đáng sợ." Lôi Diễn Thiên Vương nhún vai, sau đó ghé sát lại gần Chu Diệp, dùng một giọng điệu đầy không khí nói: "Còn Hoang Sơn Di Tích thì lại có chút khác biệt..."
"Nói sao?" Chu Diệp mặc dù rất sợ, nhưng lòng hiếu kỳ vẫn chiếm ưu thế hơn tất cả.
"Trong phạm vi mười vạn dặm của Hoang Sơn Di Tích, cỏ không mọc nổi, ở vị trí trung tâm có một mảnh cung điện tàn tạ, bên ngoài cung điện đầy rẫy du hồn, loại du hồn không bao giờ tan biến."
"Cái nơi quỷ quái đó ta cũng từng đến, lúc đó ta đang ở tu vi Bất Hủ Cảnh đỉnh phong, tuổi trẻ ngông cuồng mà, cứ thế mà lao đầu vào, cảm thấy bản thân mình ghê gớm lắm, ai không phục là đánh ngay."
"Kết quả sau khi vào trong, ta liền bị một con du hồn xuyên thủng lồng ngực, nếu không nhờ Thụ Lão ra tay giải cứu, sợ là ta đã sớm 'đăng tiên' rồi." Lôi Diễn Thiên Vương nhớ lại mà vẫn còn có chút sợ hãi.
Nghe ra thì Hoang Sơn Di Tích quả thực rất đáng sợ. Lôi Diễn Thiên Vương còn chưa tiếp cận khu vực cốt lõi đã bị du hồn 'cho ăn hành' suýt chút nữa là bay màu, thế này mà tiếp cận khu vực cốt lõi gặp phải cấp Boss, thì chẳng phải quỳ xuống gọi cha ngay lập tức sao.
Chu Diệp đã có tính toán. Phải dò rõ vị trí của Hoang Sơn Di Tích, sau này cố gắng tránh xa, đi thật xa khỏi nơi đó. Mặc dù Chu mỗ đây có chút đầu sắt, cũng có cảm giác lão tử thiên hạ vô địch. Nhưng đó đều là chém gió, không phải thật đâu. Nếu thật sự vào Hoang Sơn Di Tích xông pha, thì khỏi nói nhiều, nhiều nhất chỉ có thể giết chết một hai con du hồn, rồi cũng đi theo hai con du hồn đó luôn.
"Vậy còn Vô Tận Hắc Hồ thì sao?" Chu Diệp vội vàng hỏi.
Lôi Diễn Thiên Vương giọng điệu u u. "Vô Tận Hắc Hồ là một cái hồ, địa thế hẻo lánh, xung quanh đều là núi hoang rừng rậm, bầu không khí vô cùng khủng bố, nước hồ đen ngòm, hơn nữa, lấy cành cây thọc xuống vớt lên, còn có thể vớt ra vài thứ giống như sợi tơ đen, mấu chốt là, những sợi tơ đó còn biết động đậy..."
Chu Diệp kinh ngạc. Nước hồ đen sì, thế này thì ô nhiễm nghiêm trọng tới mức nào chứ.
"Mỗi khi màn đêm buông xuống có trăng, nước hồ sẽ trở nên trong vắt, những sợi tơ đen kia cũng giảm đi đáng kể, chỉ còn một phần nhỏ trôi nổi trong nước..."
"Có một lần, ta đã tới đó." Chu Diệp nhìn vẻ mặt của Lôi Diễn Thiên Vương, có vẻ như Lôi Diễn Thiên Vương đang rất mệt mỏi.
"Vô Tận Hắc Hồ sở dĩ gọi là Vô Tận Hắc Hồ là bởi vì vẻ ngoài nhìn qua Vô Tận Hắc Hồ chỉ có độ lớn như một cái hồ bình thường, khoảng cách đường thẳng xa nhất cũng chỉ khoảng hai mươi dặm, nhưng khi bước vào phạm vi của Vô Tận Hắc Hồ, ngươi sẽ phát hiện ra, cái hồ này vô biên vô tận... Lần đó ta đi, vừa đúng cũng là buổi tối."
"Khi đó còn trẻ, tư tưởng lớn, cảm thấy bản thân ghê gớm lắm, có thể dò xét bí mật của Vô Tận Hắc Hồ..." Nói tới đây. Lôi Diễn Thiên Vương càng thêm khó chịu, cứ như thể đang bị táo bón vậy.
"Vậy sau đó thế nào?" Chu Diệp vội hỏi.
"Sau đó? Sau đó ta suýt chút nữa bị cái tồn tại khủng bố đó đè trong hồ mà đánh!"
Lôi Diễn Thiên Vương nói đến đây, òa một tiếng khóc nức nở. Chu Diệp cũng không biết nên an ủi thế nào. Một người đàn ông kiên cường như vậy, nói tới đây mà khóc, trong đó phải ẩn chứa sự kinh dị đến mức nào chứ.