“Ai.” Nhị Đản đột nhiên thở dài một tiếng.
Nó bước tới phía trước hai bước, hai tay chắp sau lưng, phóng tầm mắt nhìn về cảnh đẹp phía xa.
Một loại khí tức gọi là "cô độc" từ trên người nó tản ra.
Nhìn bóng lưng của Nhị Đản, Chu Diệp đọc ra được một loại cảm giác "cao cao tại thượng không chịu nổi rét lạnh, vô địch trên thế gian" từ đó.
Ma Thanh nhìn bóng lưng của Nhị Đản, chỉ cảm thấy đại ca tuy rằng yếu, nhưng mà khí chất thật tốt.
Quả nhiên, mình còn rất nhiều chỗ phải học tập đại ca mới được.
“Là một kiếm linh, khi tu vi còn quá thấp, ta không thể rời xa bản thể của mình, chính việc này đã từng khiến ta làm bạn với cô độc...”
“Mỗi khi ta sa vào trong bóng tối, ta sẽ tĩnh tâm xuống để đọc sách. Ta đọc đi đọc lại một cuốn sách không biết chán, lặp đi lặp lại hàng trăm hàng ngàn lần, mỗi lần đọc đều có thể mang lại cho ta cảm giác không giống nhau, mỗi lần đọc đều có thể lĩnh ngộ được những điều mới mẻ.”
Nhị Đản chậm rãi xoay người lại, sắc mặt thản nhiên, giọng điệu cũng vô cùng bình thản.
Nhưng Chu Diệp lại nghe ra được một chút cảm giác đắc ý từ trong đó.
“Nhớ năm xưa, ta sinh ra linh trí, đi theo bên cạnh chủ nhân đời trước. Khi đó tu vi cảnh giới của chủ nhân đời trước rất cao, còn ta chỉ là một kiếm linh bình bình vô kỳ.”
“Thân là kiếm linh của Đế binh, sau khi sinh ra linh trí lại không có tu vi, căn bản không giúp được gì cho chủ nhân đời trước. Việc này khiến ta rất tự ti, ta cảm thấy mình căn bản không xứng với chủ nhân đời trước.”
“Cho nên ta chuyên tâm tu luyện, ta nỗ lực, ta khắc phục hết thảy mọi khó khăn, rồi giành được danh hiệu kiếm đạo thiên tài đệ nhất thế gian.”
“Người khác chỉ nhìn thấy vẻ ngoài hào nhoáng của ta, nhưng ai mà biết được trong bóng tối... ta thực ra cũng rất hào nhoáng!” Nói đến đây, Nhị Đản khẽ mỉm cười.
“Ta...!” Chu Diệp suýt chút nữa không nhịn được.
Ma Thanh lắng nghe, cảm thấy rất truyền cảm hứng. Nhưng nghe đến cuối cùng, bản năng cảm thấy không đúng lắm, muốn mở miệng hỏi một chút, nhưng nó vẫn chọn im lặng.
Đối với nó mà nói, rất nhiều lúc nói ít nghe nhiều là được rồi.
“Ai, ta căm hận chính mình!” Nhị Đản hai mắt đỏ ngầu, hung hăng vung nắm đấm đấm vào ngực mình một cái.
“Ngươi có phải bị bệnh rồi không?” Chu Diệp có chút nghi hoặc hỏi.
“Ngươi đừng có ngắt lời!” Nhị Đản hít sâu một hơi, vô cùng phẫn nộ. Nhưng cơn phẫn nộ của nó không phải nhắm vào Chu Diệp, mà là nhắm vào chính nó.
“Chủ nhân đời trước vẫn lạc, ta bị bỏ lại trong bóng tối đó. Không đùa với các ngươi đâu, lúc đó ta thật sự rất cô độc.”
“Ta lợi dụng đại bảo kiếm tạo ra một số sinh linh, như vậy thì ta sẽ không cô đơn nữa. Mỗi ngày ta giống như kẻ điên đùa nghịch với chúng, như vậy trông xung quanh có sức sống hơn một chút.”
Chu Diệp nghe đến đây, có chút im lặng. Nghĩ lại, những sinh vật bất tử trong bí cảnh năm đó chính là do Nhị Đản tạo ra sao? Hóa ra Nhị Đản còn có câu chuyện như vậy.
“Nhưng không bao lâu sau ta đã thấy chán ngán, ta lại một lần nữa chìm vào trong những năm tháng đen tối, lạnh lùng đối diện với những sinh vật có sự sống nhưng không có chút ý thức nào đó. Dần dần, ta phát hiện đầu óc của mình cũng đã bị ảnh hưởng.”
“Ta nhận ra, cứ tiếp tục như vậy thì ý thức của ta có thể sẽ tiêu vong, thế là ta điên cuồng bắt đầu hồi tưởng lại những tâm pháp cùng tất cả pháp thuật, kiếm chiêu ta đã ghi nhớ trong đầu.”
“Ta bắt đầu học lại từ đầu tất cả những gì ta biết và những gì ta không biết, dần dần, ta đều học được hết thảy.”
Nhị Đản nói đến đây, hai mắt phun lửa, hung hăng đấm vào ngực mình hai cái. “Ta căm hận chính mình, ta căm hận chính mình các ngươi có biết không?!” Nhị Đản gào thét.
Ma Thanh và Chu Diệp nhìn nhau, cũng không dám nói chuyện. Nhị Đản ở trạng thái này có chút kỳ quái, dường như thật sự có chút điên cuồng rồi.
“Một môn chiêu thức phẩm giai Thiên cấp, ta chỉ mất một ngày đã nhập môn, chỉ ba ngày đã tiểu thành, nửa tháng ta đã tu luyện đến đại thành, một tháng thời gian, ta trực tiếp tu luyện đến cảnh giới viên mãn!”
“Pháp môn ta biết rất nhiều, rất nhiều, nhưng số lượng chung quy có hạn. Sau khi ta học xong tất cả, ta lại bắt đầu lặp đi lặp lại việc học tập, nghiên cứu...”
“Ta căm hận thiên phú của chính mình, tại sao thiên phú của ta lại mạnh như vậy?!”
“Nếu thiên phú của ta không tốt, thì một môn chiêu thức ta có thể cần rất nhiều năm mới có thể tu luyện đến cảnh giới viên mãn. Như vậy thì ta sẽ không buồn chán nữa rồi, mỗi ngày đều đắm chìm trong việc thực lực tiến bộ, cuộc sống như vậy thật là mỹ diệu biết bao?!”
“Tại sao ta lại không thể tận hưởng được cơ chứ!”
Nhị Đản hít thở sâu, trên người dần dần có hắc khí tản ra, bộ dạng đều có chút vặn vẹo.
“Cho nên ngươi nói ra những lời này, chính là để bày tỏ thiên phú của ngươi rất khủng bố sao?” Chu Diệp có chút cạn lời hỏi.
Nhị Đản: “...”
Xuy, thế mà đã bị nhìn thấu rồi à.
Ma Thanh hiểu ra được chút ít, rất muốn phát biểu ý kiến một chút, nhưng sau khi nghĩ lại vẫn im lặng. Nói ít nghe nhiều, nói ít nghe nhiều...
“Ai, sao lại có loại kiếm linh như ngươi chứ.” Chu Diệp đau lòng nhức óc.
Còn tưởng là muốn chia sẻ câu chuyện gì cơ, kết quả dưới tình huống không kịp đề phòng lại bị khoe mẽ một cú thật lớn.
Chu Diệp nghi ngờ kiếp trước của Nhị Đản thật sự là làm việc ở nhà máy sản xuất búp bê. Cái kiểu khoe mẽ này quả thực quá trôi chảy, khiến người ta không tìm ra chút sơ hở nào.
“Ta đây là nói lời thật lòng.” Nhị Đản nhún vai, giọng điệu rất chân thành. Tuy những điều mình nói có chút hiềm nghi phóng đại, nhưng độ chân thực bên trong rất cao.
“Nói thật, trong khoảng thời gian đen tối đó thực sự rất nhàm chán, ta từng vô số lần muốn tự kết liễu, nhưng ta không xuống tay được.” Nhị Đản thở dài một tiếng.
“Vì cái gì? Ngươi sợ chết sao?” Chu Diệp có chút kỳ lạ hỏi.
Nhị Đản nhìn về phía chân trời, trong miệng chậm rãi thốt ra một câu: “Ta thật sự không đành lòng tự tay giết chết một vị kiếm linh có thiên phú kiếm đạo độc đoán vạn cổ.”
Chu Diệp nghe vậy suýt chút nữa nghẹt thở. Cái thứ này... “Nói thật đi, ta chưa bao giờ thấy qua kiếm linh nào không biết xấu hổ như ngươi.”
Nhị Đản có chút không vui. “Xin chú ý ngôn từ của ngươi, trước mặt ngươi đây chính là kiếm linh của Ma Đạo Đế binh, là tồn tại đã từng đứng trên đỉnh thế giới.”
“Xì, bây giờ chẳng phải vẫn là một thằng nhóc sao.” Chu Diệp khinh thường.
“Có câu gọi là hảo hán không nhắc chuyện dũng mãnh năm xưa, ngươi nên nhìn thẳng vào bản thân hiện tại của mình, chứ không phải đang tự hào vì bản thân trong quá khứ, dù sao ngươi cũng đã rơi từ trên mây xuống rồi.”
Nghe lời Chu Diệp, Nhị Đản hơi im lặng một chút. Lời Chu Diệp nói rất có đạo lý, chính mình cũng không phải là không biết những đạo lý này.
“Cuộc sống mà, luôn phải có chút niềm vui, cuộc sống không có chút niềm vui nào thì còn có ý nghĩa gì?” Nhị Đản cười cười.
“Cái đó, ta muốn hỏi một chút, ta từng là một tồn tại như thế nào vậy?” Ma Thanh có chút yếu ớt mở miệng hỏi.
“Ngươi...” Nhị Đản sờ sờ cằm suy nghĩ, đang sắp xếp ngôn từ.
“Ngươi từng là một tồn tại khá lợi hại.” Chu Diệp nói thẳng.
“Thật sao?” Ma Thanh có chút vui vẻ, hóa ra quá khứ của mình cũng khá lợi hại.
“Ngươi tốt nhất nên nỗ lực một chút, vượt qua chính mình của quá khứ, như vậy thì ngươi mới là thực sự lợi hại.” Chu Diệp cười nói.
“Thảo gia người yên tâm, ta hiểu.” Ma Thanh gật gật đầu, trên mặt là vẻ vui mừng không giấu được.
“Sau này ngươi cứ đi theo ta là được, bảo đảm dưới sự dạy dỗ của ta, ngươi rất nhanh sẽ khôi phục lại đỉnh phong lúc ban đầu, sau đó vượt qua nó.” Nhị Đản trên mặt lộ ra nụ cười, nói với Ma Thanh.
“Được.” Ma Thanh gật đầu đồng ý. Tuy không biết Nhị Đản có thực lực như vậy hay không, nhưng Ma Thanh vẫn chọn tin tưởng Nhị Đản.
Khoảng thời gian này đi theo Nhị Đản, nó đã học được rất nhiều, nó cảm thấy mình còn rất nhiều thứ có thể học.
“Dạy những cái tốt, đừng có dạy bậy bạ.” Chu Diệp nhìn về phía Nhị Đản, dặn dò. Hắn sợ Nhị Đản dạy cái gì cũng dạy, rồi Ma Thanh trở thành Nhị Đản thứ hai.
“Ai nha, ngươi cứ yên tâm đi, ta tự biết chừng mực!” Nhị Đản gật đầu.
Ma Thanh là tiểu đệ của mình, chẳng lẽ mình lại không hy vọng nó trở nên xuất sắc sao? Đợi sau khi Ma Thanh trở nên xuất sắc, mình sau này ra ngoài lại có thêm một vốn liếng để khoe khoang, đó là chuyện sướng biết bao nhiêu.
“Những cái khác đều không quan trọng, chủ yếu là lời ngươi nói ta chưa bao giờ tin, đặc biệt là khi ngươi cam đoan điều gì đó.” Chu Diệp nhìn chằm chằm Nhị Đản, trầm giọng nói.
Nhị Đản tên gia hỏa này, mỗi lần cam đoan chuyện gì chắc chắn đều sẽ làm hỏng bét.
“Ngươi phải tràn đầy tin tưởng đối với ta.” Nhị Đản giọng điệu nghiêm túc. “Biết tại sao chủ nhân đời trước của ta lại mạnh mẽ như vậy không?” Nó thần thần bí bí hỏi.
Chu Diệp ngẩn ra, lập tức hỏi: “Tại sao?”
“Ha ha, đó là vì chủ nhân đời trước của ta hoàn toàn tin tưởng ta, cho nên nói khi sử dụng đại bảo kiếm mới thuận tay như vậy.” Nhị Đản cười lớn nói.
“Vậy chẳng phải đã ngỏm củ tỏi rồi sao.” Chu Diệp nhàn nhạt nói.
“Tôn trọng chủ nhân đời trước của ta một chút không được sao?” Nhị Đản đảo cặp mắt trắng dã.
“Chủ nhân đời trước của ngươi bị ai làm chết?” Chu Diệp hỏi.
Nhị Đản: “...”
“Ngươi cứ nói thẳng đi, bị ai làm chết.” Chu Diệp trêu chọc nhìn Nhị Đản.
“Chết ở Mộc Giới, ngươi nói xem bị ai làm chết?” Nhị Đản hít sâu một hơi.
“Hiểu rồi.” Chu Diệp gật đầu.
Chủ nhân đời trước của Nhị Đản vô cùng mạnh mẽ, dù sao Nhị Đản lúc ban đầu chính là tồn tại mạnh mẽ ở Đế cảnh sơ kỳ, nếu chủ nhân đời trước của nó không mạnh thì làm sao có thể khống chế tồn tại như Nhị Đản?
Ở Mộc Giới, người có thể khiến chủ nhân đời trước của Nhị Đản vẫn lạc chỉ có hai vị, một là đại lão Thanh Đế, hai là Thụ gia gia.
Nhị Đản đối với Thanh Đế không có thù hận gì lớn, vậy thì có thể rút ra kết luận, chủ nhân đời trước của Nhị Đản là do Thụ gia gia làm chết.
“Được rồi, đừng đau lòng.” Chu Diệp nhấc đầu lá vỗ vỗ vai Nhị Đản.
“Nhiều năm như vậy rồi, không có gì cả.” Nhị Đản nhún vai.
Chủ nhân đời trước ngỏm quá lâu, khiến ký ức trong đầu nó đều có chút mơ hồ rồi.
Chu Diệp không nói thêm gì nữa.
“Ầm ầm...” Đột nhiên, trên bầu trời vang lên một tiếng nổ nhẹ.
Âm thanh này có chút quái dị, không giống như thứ gì đó phát nổ.
“Ừm?” Nhị Đản mày nhíu lại, nhìn về phía bầu trời.
“Đây là tình huống gì?” Chu Diệp có chút ngẩn người.
Trong lòng hắn tự dưng nảy sinh cảm giác vui vẻ, điều này khiến hắn có chút mờ mịt, không biết đã xảy ra chuyện gì.
“Các ngươi cũng cảm nhận được?” Nhị Đản nhíu mày hỏi.
“Không biết tại sao, ta cảm thấy rất vui vẻ.” Ma Thanh gật gật đầu.
Không chỉ là ba người bọn họ, Chu Diệp nhìn thấy cỏ cây xung quanh đều đung đưa.
Phải biết rằng, bây giờ không hề có gió!
Giờ khắc này, trong lòng vạn vật thiên địa đều nảy sinh cảm xúc vui vẻ.
Nhưng cảm xúc vui vẻ này từ đâu mà đến, không ai biết được.
“Đây là tình huống gì?” Chu Diệp có chút nghi hoặc hỏi.
Cảm giác này, Nhị Đản rất quen thuộc.
Nó lập tức trả lời: “Có sinh linh đang chứng Đế.”