"Ngươi nói cái gì? Tiểu thảo tinh lại muốn tu luyện Ma công ư?!" Lộc Tiểu Nguyên không thể tin nhìn Nhị Đản.
Tiểu thảo tinh bị chập mạch hay sao, lại muốn đi tu luyện Ma công?
"Không được, chuyện này tuyệt đối không được!" Lộc Tiểu Nguyên vội vàng lắc đầu.
"Ta cũng nghĩ như vậy, nó lại không phải Ma tộc, sao có thể tu luyện Ma công chứ, đây chẳng phải là tự tìm đường chết sao?" Nhị Đản thở dài.
"Vậy ngươi không đưa Ma công cho hắn chứ?" Lộc Tiểu Nguyên hỏi, khuôn mặt nhỏ đầy lo lắng.
"Không có."
"Nhị Đản ta sao có thể làm ra chuyện hố chủ nhân chứ?" Nhị Đản vẻ mặt nghiêm túc, lắc đầu.
"Vậy thì tốt, tuyệt đối không được để tiểu thảo tinh tiếp xúc với Ma công." Lộc Tiểu Nguyên yên tâm hẳn.
Sự đáng sợ của Ma công, Lộc Tiểu Nguyên trong lòng vô cùng rõ.
Ma công cấp thấp thì tệ hại nhiều, Ma công cao cấp cũng hại người không cạn.
Giữa thiên địa, ngoại trừ Ma tộc có thể bình thường tu luyện Ma công ra, những sinh linh khác đều không thể tu luyện.
Một khi tu luyện, nhẹ thì bạo thể mà chết không hiểu lý do, nặng thì tẩu hỏa nhập ma, đọa lạc vào trong bóng tối.
Lộc Tiểu Nguyên vội vội vàng vàng nhấc đôi chân ngắn chạy đến bên cạnh Chu Diệp, sau đó xách Chu Diệp lên.
"Ngươi muốn tu luyện Ma công?" Lộc Tiểu Nguyên nghiêm túc hỏi.
"Ta chỉ là thuần túy tò mò thôi." Chu Diệp trả lời.
Hắn đối với Ma công không có gì sợ hãi, dù sao hắn cũng là một gốc cỏ có ngoại bùa.
"Ta không cho phép." Lộc Tiểu Nguyên mặt không cảm xúc nói.
"Sư tỷ à, ta chỉ muốn nghiên cứu một chút, ta sẽ không đi tu luyện đâu." Chu Diệp hơi đau đầu.
Chuyện này không dễ giải thích, chẳng lẽ nói mình có ngoại bùa, mình không sợ Ma công ảnh hưởng sao?
"Không được." Lộc Tiểu Nguyên từ chối.
"Được rồi." Chu Diệp thở dài.
Xem ra mình sắp mất đi một nguồn tích điểm rồi.
Cuộc sống này trôi qua thật khổ cực mà.
"Đừng tưởng ta không biết ngươi đang nghĩ cái gì, ta nói cho ngươi biết, cho dù ngươi lén lút nghiên cứu cũng không được, nếu để ta biết được, ta sẽ ăn tươi ngươi!" Lộc Tiểu Nguyên mở miệng dọa nạt Chu Diệp.
Chu Diệp trong lòng kinh hãi.
Thế này cũng quá là uy hiếp cỏ rồi đi?
"Được được được, sư tỷ, ta tuyệt đối không nghiên cứu." Chu Diệp nhận thua.
"Ừm, ngoan lắm." Lộc Tiểu Nguyên đặt Chu Diệp xuống đất, trên khuôn mặt nhỏ nở một nụ cười.
Chu Diệp thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn quay về linh điền, sau đó tiến vào trạng thái tu luyện.
Chuyện Ma công, hắn tạm thời không nghĩ tới nữa.
Có Lộc Tiểu Nguyên ở đây, chắc chắn sẽ không để mình tu luyện Ma công đâu.
Tuy nhiên hắn cũng biết, tên cẩu tặc Lộc Ma Vương là lo lắng cho sự an nguy của mình cho nên mới không cho mình tu luyện Ma công.
Lộc Tiểu Nguyên rời khỏi linh điền, sau đó tìm thấy Nhị Đản.
"Trông chừng tiểu thảo tinh cho kỹ, tuyệt đối không được để nó tu luyện Ma công, nhìn cũng không được nhìn!" Lộc Tiểu Nguyên nói nhỏ.
"Ngươi yên tâm, chuyện này cứ giao cho ta, tuyệt đối ổn thỏa." Nhị Đản gật đầu.
Nó hiện tại đã cùng tên cẩu tặc Lộc Ma Vương thống nhất chiến tuyến.
Dù thế nào đi nữa, cũng không thể để Chu Diệp tu luyện Ma công.
Một khi tu luyện Ma công, đó chắc chắn là "gặp quỷ".
Nếu như Chu Diệp có thể nói ra sự thật, chắc chắn sẽ rống lên một tiếng: Lão tử là người mở hack đấy!
---❊ ❖ ❊---
Buổi chiều.
Tâm trạng Lộc Tiểu Nguyên rất tốt.
Tên này ngồi ở cửa sân cùng Ma tộc trò chuyện.
Hiện tại ngược lại không có ý định tra khảo, chỉ đơn thuần là nghe tên Ma này chém gió.
"Lộc gia, ta nói cho ngươi biết, nghĩ lại thuở ban đầu khi ta còn ở Ma giới, gọi là oai phong bát diện đấy! Ngoại trừ Đế cảnh ra, không có lấy một đối thủ!"
"Nhưng tại sao ta lại cảm thấy ngươi rất yếu vậy?" Lộc Tiểu Nguyên hơi không hiểu.
Ma tộc khẽ cười một tiếng, sau đó nói: "Ta nói thẳng cho ngươi biết đi, những kẻ có thể đánh thắng ta, đều đã bị ta phát triển trở thành bạn bè, bạn bè với nhau là không bàn chuyện đâm chém, cho nên bọn họ không tính là kẻ địch của ta."
"Ta hiểu rồi."
"Ý của ngươi chính là nói, chỉ cần là kẻ đánh thắng được ngươi, đều đã trở thành bạn của ngươi, cho nên như vậy ngươi liền vô địch dưới Đế cảnh rồi!" Lộc Tiểu Nguyên chợt hiểu ra.
Thảo nào.
Hóa ra là vậy.
Nhân tài, đây tuyệt đối là nhân tài nha.
"Ta vô địch rồi, ta không tìm được đối thủ nữa, đứng trên đỉnh phong, ta vô cùng tịch mịch." Trong ánh mắt của Ma tộc, có cảm giác tang thương.
"Sau này, ta nghe nói có một vị Ma Đế từng tại Mộc giới chém ra một đao, đao mang tung hoành nam bắc, xuyên qua tiểu bán bộ Mộc giới, ta suy nghĩ một chút liền cảm thấy có khả năng có đại cơ duyên đang chờ đợi ta, sau đó ta liền tới Mộc giới."
"Ta đã thành công tham ngộ được đao đạo của Ma Đế tại nơi di lưu đao mang!"
Nói đến đây, tên Ma rất phấn khích.
Mặc dù Lộc Tiểu Nguyên là kẻ địch, nhưng tên thần kinh đao si này vẫn sẵn lòng chia sẻ niềm vui của mình với Lộc Tiểu Nguyên.
"Nhưng cũng chẳng thấy ngươi mạnh chỗ nào cả?" Lộc Tiểu Nguyên lắc đầu.
Tham ngộ mấy trăm năm đao đạo, lúc đánh nhau cảm giác cũng chỉ là uy lực khá lớn, không có gì đặc biệt.
"Đó là do ta chưa phát huy thực lực mạnh nhất!" Ma tộc nhấn mạnh.
Nó tuyệt đối sẽ không thừa nhận mình yếu.
"Ồ, nhưng rốt cuộc ngươi thông qua con đường nào để đến Mộc giới vậy? Quan trọng là ngươi còn tránh được Thụ gia gia nữa chứ." Lộc Tiểu Nguyên hơi tò mò hỏi.
Tên Ma lập tức không nói gì nữa.
"Ngươi muốn gài bẫy hỏi lời ta?" Tên Ma cười lạnh.
Thủ đoạn thấp kém như vậy, chẳng lẽ cho rằng mình nhìn không thấu sao?
"Không có." Lộc Tiểu Nguyên lắc đầu, trên mặt đầy vẻ chân thành.
"Ta chỉ là hơi tò mò thôi, dù sao Thụ gia gia mạnh mẽ như vậy, toàn bộ Mộc giới đều nằm trong phạm vi cảm nhận của ngài ấy, sinh vật ngoại giới bình thường muốn đến Mộc giới ngoại trừ thông qua truyền tống trận ở Lạc Nhật Thâm Uyên ra, không còn cách nào khác, mà ngươi chắc chắn không phải thông qua truyền tống trận tới đây!"
"Sao ngươi biết ta không phải thông qua truyền tống trận tới đây?" Tên Ma cười khẽ hỏi.
"Ngươi chắc chắn không phải thông qua truyền tống trận tới đây." Lộc Tiểu Nguyên dùng giọng điệu khẳng định.
Lạc Nhật Thâm Uyên có đỉnh tiêm Yêu vương trấn thủ, Ma tộc không thể nào tránh được đỉnh tiêm Yêu vương sau đó tiến vào Mộc giới.
Cho nên Lộc Tiểu Nguyên cho rằng tên Ma chắc chắn không phải thông qua truyền tống trận tới đây.
Tên Ma cười cười, cũng không nói gì.
"Ngươi đấy, tốt nhất vẫn là thành thật nói ra rốt cuộc ngươi làm sao lén lút tới được Mộc giới, ngươi nói ra rồi thì miễn cho sư tôn ta trở về sẽ sưu hồn ngươi, đồng thời ta còn có thể cân nhắc tha cho ngươi một con đường sống." Lộc Tiểu Nguyên thần sắc nghiêm túc.
"Ta nhìn giống Ma tộc sợ chết sao?" Tên Ma hỏi.
"Không giống lắm, nhưng ta cứ cảm thấy ngươi chính là loại Ma tộc như vậy." Lộc Tiểu Nguyên thành thật trả lời.
Tên Ma nhất thời nghẹn lời, không biết phải trả lời thế nào.
"Ngươi vẫn là nói nhanh đi, nhỡ đâu có cơ hội sống sót thì sao?" Lộc Tiểu Nguyên cười híp mắt nói.
Tên Ma hơi động tâm, nhưng bề ngoài vẫn cứng rắn lắm.
"Không thể nào, ta tuyệt đối sẽ không nói."
"Sưu hồn thuật ngươi biết chứ?" Lộc Tiểu Nguyên hỏi.
Tên Ma im lặng cúi đầu.
Sưu hồn thuật nó tự nhiên là rõ, Ma tộc bọn chúng sở trường nhất chính là sưu hồn thuật.
Sưu hồn thuật là tìm kiếm ký ức trong thần hồn, trực tiếp đem tất cả ký ức trích xuất ra, sau đó sàng lọc tìm kiếm.
Nếu như thật sự bị thi triển sưu hồn thuật, vậy tất cả mọi thứ đều có thể bị bại lộ.
Nhưng trong nội tâm của tên Ma vẫn tồn tại một tia hy vọng.
"Ta lén nói cho ngươi biết nè, sư tôn ta không biết dùng sưu hồn thuật lắm, cho nên sau khi sưu hồn kết thúc, ngươi có khả năng cực lớn trở thành một tên ngốc, cũng có thể trực tiếp hồn phi phách tán!" Lộc Tiểu Nguyên nói nhỏ.
Mặc dù biết rõ Lộc Tiểu Nguyên là đang hù dọa mình, nhưng nội tâm tên Ma vẫn vô cùng thấp thỏm.
"Các ngươi không sợ ta tự hủy thần hồn sao?"
"Chỉ cần ta tự hủy thần hồn, các ngươi cái gì cũng không nhận được!" Tên Ma âm trầm mặt nói.
Lộc Tiểu Nguyên rất bình tĩnh.
"Nhưng mà, ngươi tự hủy không được đâu."
Tên Ma nghe vậy, nghĩ đến tình cảnh của mình, lập tức có chút chán nản.
Lộc Tiểu Nguyên nói là sự thật, thần hồn mình bị phong ấn, còn ở trong ngục tù, hơn nữa còn là trạng thái trọng thương, muốn tự hủy thần hồn, đó không khác gì nằm mơ.
Khó chịu quá.
Chẳng lẽ cứ mặc người chém giết thế này sao?
Sắc mặt tên Ma âm trầm bất định.
"Ngươi có phải có nỗi khổ tâm gì khó nói không?" Lộc Tiểu Nguyên hơi tò mò hỏi.
Nàng nhìn ra được, tên Ma này hơi sợ chết một chút.
Đã sợ chết, thì đáng lẽ nên nói ra mới đúng.
Đối mặt với cái chết mà còn không muốn nói ra, vậy bên trong này chắc chắn có vấn đề rất lớn.
Cái đầu nhỏ lanh lợi của Lộc Tiểu Nguyên lập tức online, nàng nghi ngờ có sự tồn tại nào đó đang uy hiếp tên Ma này.
"Ngươi thành thật nói ra đi, ta bảo đảm tính mạng ngươi vô ưu." Lộc Tiểu Nguyên vỗ vỗ vai tên Ma.
"Chỉ ngươi sao?" Tên Ma hơi khinh bỉ.
"Nói thật lòng, chúng ta cũng chỉ là kẻ tám lạng người nửa cân... được rồi, ngươi mạnh hơn ta một chút xíu." Tên Ma nói xong, nhìn thấy sắc mặt của Lộc Tiểu Nguyên thì lập tức đổi giọng.
"Ngươi có thể tưởng tượng ra sự tồn tại dễ dàng trấn sát ta là dạng gì không?" Tên Ma hỏi.
"Chẳng qua cũng chỉ là Đế cảnh thôi mà." Lộc Tiểu Nguyên nhún nhún vai, hoàn toàn không để ý.
Đế cảnh tồn tại, Thanh Hư Sơn có tới hai vị cơ mà.
"Ngươi biết là tốt rồi, ngươi bảo vệ không nổi ta đâu." Tên Ma thản nhiên nói.
"Được rồi, ngươi mau đi đi." Tên Ma vung tay, có chút mất kiên nhẫn.
"Chỉ cần ngươi phối hợp, ta có thể thuyết phục sư tôn bảo vệ ngươi." Lộc Tiểu Nguyên nói.
Tên Ma im lặng, nội tâm đang giãy giụa.
Một mặt là mạng nhỏ của mình, một mặt lại liên quan đến một kế hoạch to lớn.
Nó có hai lựa chọn, nhưng chỉ có một kết quả.
Một là thành thật nói ra.
Nhưng trong tình huống này, bản thân chắc chắn phải chết, cho dù là Thanh Đế, cũng cực khả năng không bảo vệ nổi mình.
Tình huống thứ hai chính là bị Thanh Đế sưu hồn, hoặc là Thanh Đế kỹ thuật tốt, tất cả ký ức của mình bị trích xuất ra, hoặc là Thanh Đế kỹ thuật không tốt, mình trở thành tên ngốc, hoặc là hồn phi phách tán.
Trong tình huống này, loại thứ nhất, bản thân vẫn phải chết, loại thứ hai và thứ ba cũng chẳng có ý nghĩa gì cả.
Tóm lại mà nói, mình không thoát khỏi một chữ 'chết'.
"Dù thế nào đi nữa, ta đều phải chết." Tên Ma cười thảm một tiếng, lắc đầu không nói nữa.
Nó nhìn về phía chân trời, chìm vào trong hồi ức.
Hồi tưởng lại cuộc đời này của mình, cũng có chút thú vị.
Nếu cứ như vậy mà vẫn lạc, quả thực không cam tâm, nhưng mình lại có cách gì chứ?
"Cho dù là tuyệt cảnh cũng phải giữ hy vọng nha." Lộc Tiểu Nguyên vỗ vỗ vai tên Ma, sau đó an ủi.
"Không có bất kỳ hy vọng nào để nói cả." Tên Ma lắc đầu.
"Chẳng lẽ ngươi cho rằng sư tôn ta còn không bảo vệ nổi ngươi?" Lộc Tiểu Nguyên hơi kỳ quái.
"Ta biết Thanh Đế rất mạnh, nhưng đây là sự mạnh mẽ trên phương diện sức chiến đấu, trước một vài loại bí thuật, sức chiến đấu mạnh mẽ căn bản không có bất kỳ tác dụng gì." Tên Ma lắc đầu.
Lộc Tiểu Nguyên lập tức hiểu ra.
Tên Ma có khả năng đã bị hạ bí thuật gì đó.