"Cuối cùng cũng sắp đến nơi rồi sao?"
"Phải, điện hạ!" Mông Điềm đáp lời.
Đoàn người do Đường Vũ dẫn đầu đều đã nghỉ ngơi một đêm. Khi trời tờ mờ sáng, mọi người lại tiếp tục lên đường, cho đến tận chiều tối, Đường Vũ mới mơ hồ nhìn thấy phía xa xa tọa lạc một tòa thành trì to lớn và xa hoa.
"Đó chính là Đại Sở hoàng thành sao?" Đường Vũ kinh ngạc nói.
Trong ấn tượng của Đường Vũ, kinh thành Đại Đường đã rất tráng lệ huy hoàng rồi, nhưng so với Đại Sở hoàng thành thì rõ ràng Đại Sở hoàng thành lại càng chiếm ưu thế hơn.
Lúc này, Diệp Nguyên Đằng đi tới trước mặt Trương Thiếu Khanh nói: "Thừa tướng, chúng ta chỉ có thể hộ tống các người đến đây thôi, phía trước chính là hoàng thành, bên phía hoàng thành tự khắc sẽ có người tiếp ứng!"
"Vất vả cho Diệp tướng quân rồi!"
Trương Thiếu Khanh gật đầu, ông ta biết ba vạn thiết kỵ nếu không có lệnh của Sở Hoàng thì không được tùy ý tiến vào hoàng thành.
"Hừ!" Trước khi rời đi, Diệp Nguyên Đằng trừng mắt nhìn Đường Vũ một cái đầy hung hăng.
Bị Diệp Nguyên Đằng lườm một cái, Đường Vũ mỉa mai cười: "Hống hách cái gì mà hống hách? Chọc giận ta, cẩn thận lão tử cho ngươi đi đời nhà ma đấy!"
Đối với người nhà họ Diệp của Đại Sở, Đường Vũ không có lấy một chút thiện cảm. Suốt dọc đường đi, Diệp Nguyên Đằng tỏ thái độ cực kỳ lạnh nhạt với hắn, người không biết còn tưởng rằng hắn nợ Diệp Nguyên Đằng tám triệu không trả.
"Đường Vũ điện hạ, phía trước chính là Đại Sở hoàng thành của chúng ta, thời gian cũng không còn sớm nữa, chúng ta mau tới hoàng thành thôi!" Trương Thiếu Khanh đi tới bên cạnh Đường Vũ nói.
"Được! Ta cũng mệt rồi, tăng tốc hành quân thôi!" Đường Vũ không chút do dự.
Dưới sự dẫn dắt của Mông Điềm, mọi người nhanh chóng tới trước cổng Đại Sở hoàng thành. Điều khiến tất cả mọi người kinh ngạc chính là, cổng thành Đại Sở hoàn toàn không mở, ngược lại trên tường thành bên cạnh lại mở ra một cái lỗ hổng, vừa khéo có một con chó hoang lông vàng theo lỗ hổng chạy ra.
"Lỗ chó? Đại Sở lại chỉ để lại một cái lỗ chó sao?"
Nhìn chằm chằm vào lỗ hổng trên tường thành, Mông Điềm và những người khác không khỏi kinh hãi.
Đường Vũ nheo mắt lại: "Đây là định giở trò gì thế? Kịch bản Án Tử sứ Sở sao?"
Nhìn kỹ lại, chỉ thấy lỗ hổng trên tường thành này giống hệt lỗ chó, chỉ có điều lỗ chó này lớn hơn lỗ chó bình thường một chút, đủ để một tráng hán chui qua.
"Thú vị đấy!" Trần Ngọc Kỳ nhìn thấy cảnh này thì cười giễu cợt.
Mông Điềm tức giận nhìn về phía Trương Thiếu Khanh nói: "Trương Thừa tướng, Đại Sở các người cũng quá coi thường người khác rồi đấy chứ?"
"Mông tướng quân xin bớt giận! Lão phu cũng không biết tại sao cổng thành lại đóng chặt, để lão phu hỏi thử một chút!" Trương Thiếu Khanh cười cười.
Với tư cách là Thừa tướng Đại Sở, sao Trương Thiếu Khanh lại không biết đây là đòn phủ đầu mà Sở Hoàng dành cho Đường Vũ và những người khác, chỉ là Trương Thiếu Khanh nhìn thấu mà không nói, ông ta tiếp tục diễn kịch.
Khoảnh khắc tiếp theo, Trương Thiếu Khanh nhìn về phía thủ vệ trên tường thành nói: "Tại sao cổng thành lại đóng chặt? Mau mở cổng thành ra, thả chúng ta vào!"
"Chuyện này..."