"Ngày 4 tháng Bảy." Bành Huy đáp ngay lập tức. Sau khi nhận được tin báo từ Lăng Quảng Phong, cậu đã làm bài tập khá kỹ về những tình tiết cơ bản liên quan đến cái chết của Thẩm Bình.
La Phi có vẻ không hài lòng lắm với câu trả lời này, anh hỏi gặng thêm: "Giờ giấc cụ thể thì sao?"
Điều này cũng không làm khó được Bành Huy: "Trên giấy chứng tử của bệnh viện ghi lại thời gian là 3 giờ 17 phút sáng ngày 4 tháng Bảy."
"3 giờ 17 phút... ừm... tốt..." La Phi lẩm bẩm một mình, cầm bút gạch thêm hai đường thật đậm lên tờ nhật ký cuộc gọi.
"Đội trưởng La, anh phát hiện ra gì à?" Bành Huy không nhịn được mà hỏi, Tiểu Lưu đang lái xe cũng liếc mắt nhìn qua gương chiếu hậu.
La Phi trầm ngâm một lát, anh không trả lời trực tiếp mà dẫn dắt lại những phân tích của hai người lúc nãy.
"Hai cậu vừa rồi đều mắc chung một lỗ hổng lớn trong tư duy —" Anh nói, "Các cậu đã mặc định Trịnh Thiên Ấn là một người không liên quan đến khởi nguồn vụ án, các cậu đều cho rằng ông ta chỉ là một người đứng xem vô tình bị kéo vào thôi. Thực tế, khi chúng ta biết khu nghỉ dưỡng Hồ Phỉ Thúy có thể là một sòng bạc ngầm, thì đáng lẽ phải nghĩ ngay đến việc cái chết của Thẩm Bình có liên quan trực tiếp đến lợi ích của Trịnh Thiên Ấn."
Bành Huy và Tiểu Lưu đồng loạt gật đầu, lĩnh hội ý tứ của La Phi: Nếu giả thuyết sòng bạc là đúng, thì với Trịnh Thiên Ấn, nếu Thẩm Bình ly hôn với Trương Kiến Nam, ông ta không chỉ mất đi một "cây rụng tiền" khổng lồ mà ngay cả những khoản nợ cờ bạc của đối phương cũng không thể đòi lại được. Đó chính là mối liên hệ lợi ích. Trước đó khi La Phi đưa ra nghi vấn "khu nghỉ dưỡng là sòng bạc", họ chỉ nghĩ đơn giản là phát hiện thêm một vụ án khác, giờ mới thấm thía: Hóa ra La Phi đã sớm xâu chuỗi hai vụ án này lại làm một!
"Được rồi, nếu các cậu công nhận điểm này, thì vụ án hiện tại có một nghi vấn rất lớn." La Phi tiếp tục, "Đó chính là động cơ Trịnh Thiên Ấn và Trương Kiến Nam tàn sát lẫn nhau. Bây giờ chúng ta giả định Trịnh Thiên Ấn thấy Trương Kiến Nam đẩy Lăng Quảng Phong xuống hồ, rồi Trương Kiến Nam cầu xin ông ta làm chứng giả. Bành Huy, dựa trên những gì cậu biết về Trịnh Thiên Ấn, cậu nghĩ ông ta sẽ chọn thế nào?"
Bành Huy ngẩn người một lát, rồi vỗ đùi một cái đét: "Ông ta chắc chắn sẽ giúp Trương Kiến Nam! Trịnh Thiên Ấn là một thương nhân, những trải nghiệm trước đây cho thấy mọi hành động của ông ta không dựa trên chuẩn mực đạo đức, theo đuổi lợi ích tối đa là mục tiêu duy nhất. Trương Kiến Nam mà sa lưới thì ông ta chẳng được lợi lộc gì, sao ông ta có thể tự tay chặt đi cái cây rụng tiền của mình được?"
"Đúng thế. Với Trịnh Thiên Ấn, Trương Kiến Nam là khách hàng VIP, còn Lăng Quảng Phong chỉ là một kẻ quấy rối không được chào đón. Ông ta thực sự không có lý do gì để liều mạng với Trương Kiến Nam vì Lăng Quảng Phong cả." Dù mâu thuẫn với suy luận lúc trước của mình, nhưng Tiểu Lưu buộc phải tán đồng với Bành Huy. Dẫu vậy, cậu vẫn tự tin vào các bằng chứng vật chất: "Dù sao đi nữa, dấu vết trên người chết không biết nói dối. Em vẫn tin là Trịnh Thiên Ấn đã đâm chết Trương Kiến Nam, còn động cơ hai người này giết nhau thì cần phải cân nhắc lại."
La Phi gật đầu: "Có lẽ chúng ta có thể tìm thấy chút huyền cơ từ danh sách cuộc gọi này." Anh vừa nói vừa đưa tờ giấy cho Bành Huy: "Cậu xem đi."
Bành Huy nhận lấy, thấy rất nhiều cuộc gọi đã được La Phi khoanh vùng, đối tượng của những cuộc gọi này đều là một người: Trịnh Thiên Ấn. Bành Huy lờ mờ cảm thấy điều gì đó, chân mày nhíu chặt, và hai cuộc gọi cuối cùng mà La Phi gạch đậm khiến cậu thực sự kinh hãi, thậm chí không kiềm được mà thốt lên: "A!"
"Sao thế?" Tiểu Lưu đang lái xe không thấy được đằng sau, chỉ biết hỏi dồn.
"Vào rạng sáng ngày 4 tháng Bảy, lúc 1 giờ 50 phút và 3 giờ 25 phút, Trương Kiến Nam đều có cuộc gọi với Trịnh Thiên Ấn. Thời gian đàm thoại lần lượt là 2 phút 14 giây và 4 phút 32 giây." Bành Huy vừa nói vừa soi kỹ tờ giấy, "Hơn nữa trong vài ngày trước và sau khi Thẩm Bình chết, hai người này liên lạc cực kỳ mật thiết."
"Ồ?" Tinh thần Tiểu Lưu cũng phấn chấn hẳn lên, "Vậy thì thú vị rồi đây. Chẳng lẽ Trịnh Thiên Ấn có nhúng tay vào cái chết của Thẩm Bình?"
"Có thể suy đoán như vậy, nếu không thì không cách nào giải thích nổi tại sao Trương Kiến Nam lại giữ liên lạc với Trịnh Thiên Ấn đúng vào thời điểm vợ mình qua đời." La Phi dừng lại một chút, quay sang hỏi Bành Huy, "Lúc chiều trước khi xuất phát đến khu nghỉ dưỡng, cậu có liên lạc với Trịnh Thiên Ấn không?"
"Có ạ. Khoảng 1 giờ 50 chiều, vốn là Lăng Quảng Phong gọi cho em, báo là đã tìm thấy Trương Kiến Nam ở Hồ Phỉ Thúy. Lúc đó Trịnh Thiên Ấn đang ở cạnh nên ông ta cũng nói với em vài câu, hỏi han tình hình vụ án, đúng rồi, ông ta có vẻ rất quan tâm đến việc khi nào cảnh sát mới đến nơi."
"1 giờ 50..." La Phi trầm ngâm, "Đó chính là lúc Trịnh Thiên Ấn và Lăng Quảng Phong lái mô tô nước ra hồ."
"Có khi nào Trịnh Thiên Ấn đã dìm chết Lăng Quảng Phong không?" Tiểu Lưu bắt lấy ẩn ý trong lời La Phi, đưa ra giả thuyết táo bạo.
"Ừm." La Phi tỏ rõ sự hứng thú với tư duy mới của Tiểu Lưu: "Nói tiếp đi."
"Vì Trịnh Thiên Ấn có liên quan đến cái chết của Thẩm Bình, nên ông ta muốn trừ khử Lăng Quảng Phong để diệt khẩu. Đồng thời, nếu cảnh sát bắt Trương Kiến Nam, ông ta chắc chắn sẽ bị lộ, nên Trương Kiến Nam cũng phải chết. Thế là đầu tiên ông ta đẩy Lăng Quảng Phong xuống hồ, sau đó dùng điện thoại của Lăng Quảng Phong gọi cho Trương Kiến Nam để dụ anh ta ra bến tàu rồi giết chết. Cuối cùng, ông ta tự đâm mình để ngụy tạo hiện trường, hòng đánh lạc hướng cảnh sát." Tiểu Lưu nói một lèo.
"Cái này... cái này nghe hoang đường quá?" Bành Huy há hốc mồm, "Vì để dựng hiện trường giả mà không tiếc tự đâm mình trọng thương sao?"
"Nếu Trịnh Thiên Ấn thực sự liên quan đến cái chết của Thẩm Bình, thì cậu thử nghĩ xem, trong hoàn cảnh đó, ông ta còn cách nào khác để thoát thân không?" La Phi dẫn dắt Bành Huy dùng tư duy nhập vai.
Bành Huy im lặng một lúc rồi thở dài: "Đúng là vậy, chỉ cần cảnh sát đến và khống chế được Trương Kiến Nam thì Trịnh Thiên Ấn không còn cơ hội trở mình nữa. Tự sát thương dù nguy hiểm nhưng là cách duy nhất để nhất tiễn hạ song điêu (một mũi tên trúng hai đích) và tự bảo vệ mình. Chắc cũng chỉ có kẻ lăn lộn nhiều như Trịnh Thiên Ấn mới nghĩ ra được mưu kế tàn độc và chặt chẽ đến thế trong thời gian ngắn."
"Suýt chút nữa chúng ta bị ông ta lừa rồi!" Tiểu Lưu hậm hực, nhưng sau đó lại đổi giọng đắc ý, "Hê hê, tiếc cho ông ta là gặp phải Đội trưởng La của chúng ta."
"Bây giờ chưa thể lạc quan được." La Phi lắc đầu, vẻ mặt nặng nề, "Dù suy đoán của chúng ta là đúng, nhưng với cục diện hiện tại, chúng ta vẫn chưa có bằng chứng thép để đưa Trịnh Thiên Ấn ra trước pháp luật."
Nghe La Phi nói vậy, hai người kia cũng lặng người đi. Đúng vậy, dù suy luận hợp lý nhưng thiếu chứng cứ hỗ trợ thì chẳng làm gì được. Trương Kiến Nam đã chết, vài cuộc gọi không đủ để định tội giết người.
Không khí trong xe chìm vào tĩnh lặng. Đúng lúc này, điện thoại của Bành Huy vang lên.
"Là Chu Soái." Bành Huy giải thích rồi bắt máy. Chỉ nghe vài câu, chân mày cậu đã nhướng lên, rõ ràng là hiện trường lại có biến động mới.
Năm sáu phút sau, Bành Huy cúp máy. Cậu cố kìm nén cảm xúc, nói bằng giọng bình tĩnh nhất có thể: "Em phải báo cho các anh một tin, một tin tuyệt đối nằm ngoài dự kiến của mọi người..."
(MỘT TIẾNG SAU TẠI BỆNH VIỆN NHÂN DÂN)
Trịnh Thiên Ấn nằm trên giường bệnh. Do mất máu quá nhiều, sắc mặt ông ta rất nhợt nhạt, nhưng giữa đôi lông mày vẫn toát lên một luồng tinh anh hiếm thấy. Trong phòng bệnh, La Phi đang ngồi trước giường, ánh mắt sắc lẹm như muốn nhìn thấu tờ biên bản trên tay.
Trịnh Thiên Ấn cảm nhận vết thương ở bụng vẫn đau âm ỉ, ông ta biết nhát dao đó nguy hiểm thế nào. Nhưng nó xứng đáng. Ông ta tin mưu kế của mình không có kẽ hở, ngay cả La Phi lừng danh cũng không thể phá vỡ bức tường ngụy trang này.
Hai năm trước, Trịnh Thiên Ấn đầu tư Hồ Phỉ Thúy. Đúng như La Phi đoán, du lịch chỉ là vỏ bọc, lợi nhuận thực sự đến từ cờ bạc. Ông ta thu hút những người giàu có đến CLB tư nhân, rồi chọn ra những "con mồi" béo bở nhất để đưa vào tròng. Trương Kiến Nam chính là con mồi lớn nhất. Chỉ trong một năm sau khi cưới, gã đã ném vào đây hàng triệu tệ và nợ đầm đìa.
Việc làm của Trương Kiến Nam cuối cùng bị Thẩm Bình phát hiện, cô bắt đầu âm thầm lên kế hoạch ly hôn và đến Hồ Phỉ Thúy thu thập bằng chứng. Sự nhạy bén của Trịnh Thiên Ấn đã giúp ông ta phát hiện ra kế hoạch này.
Ông ta biết nếu Thẩm Bình ly hôn, ông ta sẽ mất "cây rụng tiền". Trịnh Thiên Ấn lập tức báo cho Trương Kiến Nam và quyết định giúp gã đoạt lấy tài sản, vì ông ta tin sớm muộn gì số tiền đó cũng sẽ chảy vào túi mình. Dưới sự xúi giục của Trịnh Thiên Ấn, Trương Kiến Nam đã mưu hại vợ: Gã giả làm ma vào giữa đêm để hù dọa Thẩm Bình, khiến cô tái phát bệnh tim và tử vong.
Trịnh Thiên Ấn vốn đã đắc ý vì kế hoạch hoàn hảo này, cho đến khi Lăng Quảng Phong xuất hiện hôm nay.
Câu nói của Lăng Quảng Phong: "Rượu đúng là rượu ngon, chỉ có điều mùi máu tanh hơi đậm một chút" đã đâm trúng tim đen của cả hai. Trịnh Thiên Ấn lập tức áp cận Lăng Quảng Phong, dùng kỹ năng giao tiếp lão luyện để chiếm lấy lòng tin của anh ta.
Khi Lăng Quảng Phong muốn ra hồ, Trịnh Thiên Ấn chủ động lái thuyền tháp tùng. Ra đến vùng lau sậy hẻo lánh, ông ta đã hỏi ra được bí mật động trời: Hệ thống giám sát trong biệt thự đã ghi lại cảnh tượng đêm đó. Trịnh Thiên Ấn cảm thấy mình bị dồn vào chân tường khi Lăng Quảng Phong gọi điện báo cảnh sát ngay trước mặt mình.
"Chúng ta quay về thôi. Tôi không muốn bỏ lỡ lúc Trương Kiến Nam bị còng tay." Lăng Quảng Phong nói.
"Được..." Ánh mắt Trịnh Thiên Ấn co rút lại, "Có lẽ tôi nên báo cho nhân viên trông chừng Trương Kiến Nam kẻo hắn chạy mất."
"Ừm, thế thì tốt quá." Lăng Quảng Phong cười cảm kích.
Trịnh Thiên Ấn nhún vai áy náy: "Tôi không mang điện thoại, cho tôi mượn máy cậu một chút?"
Lăng Quảng Phong không chút do dự đưa máy. Trịnh Thiên Ấn cầm máy nhưng không gọi, mà hỏi một câu: "Cậu thực sự không biết bơi à?"
"Hoàn toàn không."
Lăng Quảng Phong chưa kịp hiểu chuyện gì thì Trịnh Thiên Ấn đã áp sát, bế thốc anh ta lên và ném ra khỏi mạn thuyền. Lăng Quảng Phong vùng vẫy kêu cứu nhưng nhanh chóng chìm dần xuống lòng hồ. Trịnh Thiên Ấn lạnh lùng nhìn cho đến khi mặt hồ yên tĩnh trở lại.
Thời gian cấp bách, ông ta lái thuyền về bến. May mắn là bến tàu vắng vẻ. Ông ta dùng điện thoại của Lăng Quảng Phong gọi cho Trương Kiến Nam, lừa gã ra bến tàu với con dao cắt dưa hấu.
Khi Trịnh Thiên Ấn quay lại bãi tắm rồi đuổi theo Trương Kiến Nam ra bến tàu, gã chồng tồi đang hùng hổ tìm Lăng Quảng Phong: "Thằng lõ đó đâu? Nó dám nhờn với tao? Tao chém chết nó!"
"Cậu ta chết rồi." Trịnh Thiên Ấn thản nhiên nói, đưa tay ra, "Đưa dao cho tôi, cậu không cần nó nữa đâu."
Trương Kiến Nam sững sờ, vô thức giao dao cho ông ta: "Cái gì... chết rồi? Chuyện này là sao?"