Kiếm Đạo Thông Thần

Lượt đọc: 11256 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 62
Thần Lâm

❊ ❊ ❊

“Phàm nhân, ngươi đã hoàn toàn chọc giận bản thần.”

Âm thanh trầm đục cuồn cuộn như thủy triều ma quỷ, tựa tiếng sấm vang dội không ngớt, mang theo uy năng kinh người, từ khắp bốn phương tám hướng ập đến.

Thần sắc Trần Tông nghiêm nghị, đôi con ngươi ngưng tụ, cảm giác nguy cơ cực kỳ mãnh liệt không ngừng bùng phát từ tận đáy lòng.

Tà ma!

Khí tức của tôn tà ma này quá đáng sợ, mạnh mẽ hơn trước rất nhiều.

Nào ngờ, vừa rồi con tà ma dơi kia trúng chiêu Hỗn Không Đại Phá Diệt, rơi vào trong hố đen không gian bị xoắn nát điên cuồng, nhưng đó không phải chân thân của tà ma dơi, chỉ là một đạo phân thân mà thôi.

Không chịu nổi sức mạnh của không gian phá diệt, chân thân của tà ma dơi liền truyền tống thêm sức mạnh qua, khiến thực lực của phân thân tăng cường, khôi phục trở lại, còn xông ra khỏi không gian đổ nát, phản sát trở về.

Việc này có cái giá của nó, nhưng nó bị phàm nhân đáng chết này ép tới mức không thể không làm như vậy, không thể không tức giận, giận tới cực điểm, hận tới cực điểm.

Phàm nhân đáng chết này, sẽ không để hắn chết dễ dàng như vậy, phải khiến hắn chịu đủ sự dày vò và đau khổ, để hắn biết hậu quả của việc chọc giận bản thần nghiêm trọng đến mức nào.

Sát khí kinh khủng từ trên thân thể ánh kim loại của tà ma dơi không ngừng lan tỏa ra, tựa như muốn cuốn lên một trận bão tố, đáng sợ vô cùng.

Trong chớp mắt, tà ma dơi hóa thành một luồng sáng đen, bộc phát tốc độ cực hạn, lập tức áp sát Trần Tông.

Thực sự quá nhanh, nhanh gấp mấy lần so với trước đó, gần như vượt quá tốc độ phản ứng của Trần Tông.

Tiềm thức bùng nổ, Trần Tông lập tức thi triển thần thuật thời gian Lưu Tức, sau khi giành được một hơi thở thời gian đó, liền nhanh chóng vung kiếm chém tới.

Kiếm quang lóe lên rồi lại vỡ tan trực tiếp, là bị móng vuốt sắc nhọn của tà ma dơi sinh sinh đánh nát, móng vuốt đó mang theo uy năng khủng bố có thể phá núi hủy đèo, không chút lưu tình tập sát tới.

Không đỡ nổi!

Xuyên qua thân kiếm, sức mạnh đáng sợ ập tới, đánh trực diện vào ngực Trần Tông, Thiên Kim Kiếm Thể cũng bị đánh vỡ, cả người văng ngược ra ngoài. Trần Tông hiểu rất rõ, xương sườn của mình e là đã bị đánh gãy mấy cái, hơn nữa còn có một luồng sức mạnh cực kỳ tà ác đáng sợ xâm nhập vào trong cơ thể, điên cuồng tàn phá.

Trần Tông không kìm được phun ra mấy ngụm máu tươi, trong máu mang theo từng tia khí tức hắc ám, tựa như rắn độc vậy.

Tà ma dơi đánh trúng một đòn, lập tức nắm lấy cơ hội, đôi vuốt mang theo uy năng đáng sợ liên tục chộp tới, một cái đuôi cũng xuyên không gian đâm tới, chiêu nào cũng như muốn đoạt mạng, nhưng lại không giết chết Trần Tông trong nháy mắt, trái lại không ngừng tấn công, lưu lại từng đạo vết thương trên người Trần Tông.

Dù cho Trần Tông có một thân bản nguyên kiếm thuật tinh thâm tuyệt luân, cũng không thể chống đỡ, chỉ vì tốc độ của tà ma này quá nhanh, đã nhanh tới mức vượt quá khả năng cảm nhận của Trần Tông, mỗi lần chỉ có khi thi triển thần thuật thời gian Lưu Tức mới có thể miễn cưỡng đỡ được, nhưng vì sức mạnh của tà ma quá mức cường hãn, khiến sự chống đỡ của Trần Tông cũng trở nên vô ích, thế chống đỡ trong nháy mắt đã bị đánh tan.

Phải biết rằng bản thân mình tuy là cảnh giới thứ sáu, nhưng khi vận dụng toàn bộ thực lực, thì tương đương với cảnh giới thứ bảy thông thường, thế nhưng thực lực của tà ma này lại vượt qua cảnh giới thứ bảy đỉnh cao, dù chưa đạt tới tầng thứ bán thánh, cũng đã không còn kém bao nhiêu.

Dù không đỡ nổi, Trần Tông cũng không hề loạn trận cước, trái lại càng thêm trầm ổn bình tĩnh.

Nếu đối phương không giết mình ngay lập tức, vậy thì mình có cơ hội phản sát, cơ hội này có lẽ chỉ thoáng qua trong chớp mắt, cho nên phải nắm lấy, chỉ có một khoảnh khắc mà thôi.

Bùng nổ!

Đạo kiếm ngân mà Thái Hạo Kiếm Thánh để lại cho mình, trong nháy mắt phóng thích ra uy năng kinh người, khí tức sắc bén đáng sợ xung kích ra ngoài, kiếm ý kinh cửu tiêu, xé rách tám phương.

Chỉ trong chớp mắt, thực lực của Trần Tông tăng vọt gấp bội, càng thêm cường hãn.

Tà ma giết tới, lại bị Trần Tông một kiếm cản lại, lần này, sự chống đỡ của Trần Tông hoàn toàn có hiệu quả, đạo kiếm ngân còn sót lại khiến thực lực của Trần Tông tăng vọt thêm nhiều.

Phản kích!

Khoảnh khắc đỡ được một chiêu của đối phương, tà ma hơi sững sờ, trước đó Trần Tông thế nào cũng không đỡ nổi, lần này lại đỡ được, nằm ngoài dự tính.

Sự sững sờ này chỉ trong chớp mắt, nhưng là đủ rồi.

Kiếm quang kia linh hoạt như du long, vượt qua móng vuốt của tà ma, cắt thẳng vào thân thể đen kịt như kim loại của nó, truyền ra một trận âm thanh chói tai.

Xé rách!

Thân thể cường hãn cực độ của tà ma lập tức bị xé rách, nhưng thân thể đó thực sự quá cường hãn, đến mức vết thương do nhát kiếm này của Trần Tông tạo ra có hạn, phản ứng của tà ma lại cực kỳ nhanh nhạy, cái đuôi đâm xuyên hư không, giết thẳng tới.

Nhận ra phàm nhân này thực lực tăng cường, tà ma gầm lên một tiếng, âm ba bén nhọn, toàn thân trực tiếp bao phủ một tầng huyết quang.

Dưới huyết quang, tà ma càng thêm đáng sợ, thực lực toàn thân lại tăng thêm không chỉ một lần.

Áp chế, Trần Tông lại một lần nữa bị áp chế xuống, nhưng nhờ vào kiếm thuật cao siêu, vẫn có thể chống đỡ đôi chút, vũ trụ hư không xung quanh lại bị đánh nát không ngừng.

Tâm trí Trần Tông chùng xuống.

Đạo kiếm ngân kia chính là con bài tẩy của mình, nhưng bây giờ sắp cạn kiệt rồi mà vẫn không làm gì được con tà ma này, thực lực của nó thực sự quá mạnh.

Một khi kiếm ngân tiêu hao hết, thực lực bản thân sẽ khôi phục nguyên trạng, căn bản không đỡ nổi tà ma này.

Tranh thủ lúc kiếm ngân chưa cạn kiệt, lập tức chạy trốn?

Xem ra, cũng chỉ có thể như vậy.

Không đánh lại thì chạy, điều này không mất mặt, còn hơn là cố chống cự rồi bị giết chết.

Bây giờ không đánh lại, cũng không có nghĩa là sau này không đánh lại.

Ngay khi Trần Tông nảy sinh ý định trốn chạy, đột nhiên, ấn ký màu đen bỗng chốc dao động, đồng thời có một đoạn tin tức cũng theo đó tràn vào trong tâm trí Trần Tông.

Thần Lâm!

Hóa ra lại là một môn bí pháp, ấn ký màu đen vậy mà truyền cho Trần Tông một môn bí pháp.

Dưới ngộ tính siêu phàm và Nhất Tâm Quyết của Trần Tông, chỉ trong nháy mắt ngắn ngủi, đã tham ngộ, nắm giữ môn bí pháp này.

Cũng bởi vì môn bí pháp này không khó, tất nhiên bí pháp không khó mà muốn thi triển thì không phải là chuyện dễ dàng, cần phải có đủ điều kiện, vừa hay Trần Tông đáp ứng mọi điều kiện.

“Thần Lâm!”

Khẽ quát một tiếng, Trần Tông không chút do dự thi triển môn bí pháp này, tức thì ấn ký màu đen dao động dữ dội, tựa như trong một mảnh hư vô, một đôi mắt đen trắng phân minh như thần như ma mở ra.

Trong lúc đôi mắt kia mở ra, trực tiếp lan tỏa thần uy ma ý đáng sợ vô cùng, tức thì một đạo hư ảnh cũng hiện ra theo, giáng lâm từ hư không, như thể xuyên qua thời không cổ xưa, vượt qua dòng sông thời gian vô tận, từ thái cổ bước tới.

Trong mơ hồ, trong vũ trụ truyền ra một trận dao động, hư không cuốn lên một trận gió cổ xưa, dường như có một bóng hình cổ xưa mạnh mẽ đang bước đi, vượt qua thượng cổ mà đến, trực tiếp dung nhập vào trong cơ thể Trần Tông.

Đôi mắt trong chớp mắt lóe lên, lòng trắng mắt dường như càng trắng hơn, lan tỏa ra một loại hào quang thần thánh khó mà diễn tả, mà màu đen của đồng tử cũng càng thêm đen, đen tới mức sâu thẳm vô biên, tựa như hố đen vực thẳm, nuốt chửng tất cả, ma ý vô tận.

Khí tức huyền diệu vô cùng mà lại đáng sợ cực độ, không ngừng lan tỏa ra từ cơ thể Trần Tông, trong mơ hồ, cơ thể Trần Tông dường như xuất hiện bóng chồng.

Sức mạnh!

Sức mạnh khó mà diễn tả đang cuồn cuộn không dứt trong cơ thể, tàn phá không ngừng, khiến Trần Tông cũng thầm kinh ngạc.

Uy năng của Phá Tinh Kiếm Nguyên tầng thứ ba trong Thần Ma Kiếm Điển được tăng cường gấp mấy lần, Thiên Kim Kiếm Thể cũng được tăng cường gấp mấy lần, mỗi cử động đều lan tỏa sức mạnh kinh thiên, khiến Trần Tông cảm giác như mình có thể dễ dàng nghiền nát đại địa, đánh thủng bầu trời, mọi thứ giữa vũ trụ đều không thể chống đỡ sức mạnh của mình.

Bí pháp Thần Lâm thật kinh người, ngoài dự tính.

Mà nguồn sức mạnh của bí pháp này chính là ấn ký màu đen đó.

Ngày thường Trần Tông cũng từng nghĩ tới một chút, đó là ấn ký màu đen nuốt chửng sức mạnh thần hồn, ngoài việc phản hồi cho mình một chút sức mạnh tinh thuần không thuộc tính để nâng cao tinh khí thần ra, thì những sức mạnh khác đâu?

Đều đi đâu cả rồi?

Rất rõ ràng, là đã bị ấn ký màu đen nuốt chửng hấp thụ hoàn toàn, vậy ấn ký màu đen nuốt chửng hấp thụ những sức mạnh thần hồn đó có tác dụng gì?

Đây là điều mà Trần Tông vẫn luôn không thể hiểu thấu.

Trước đó Trần Tông cũng đã từng thử xem có thể điều động sức mạnh của ấn ký màu đen đó không, nhưng dù thử thế nào, ấn ký màu đen vẫn không nhúc nhích, căn bản không thể điều động dù chỉ một chút, chỉ có thể bỏ cuộc.

Không ngờ bây giờ, ấn ký màu đen lại chủ động truyền thụ một môn bí pháp cho hắn, bí pháp này là Thần Lâm, vừa hay có thể điều động sức mạnh của ấn ký màu đen gia trì lên bản thân, tăng cường thực lực của chính mình.

Cường hãn!

Trần Tông cảm thấy thực lực của mình tăng vọt gấp mấy lần, thần hồn cũng theo đó được tăng ích, như thể được khuếch đại gấp mấy lần vậy, mọi thứ xung quanh đều nằm trong tầm kiểm soát.

Tà ma dơi hóa thành luồng sáng đen lao tới trong chớp mắt, trước đó Trần Tông căn bản khó mà phản ứng kịp, nhưng bây giờ quỹ đạo của tà ma dơi lại rõ ràng đến thế, hoàn toàn xuất hiện trong khả năng cảm nhận của Trần Tông.

Vung kiếm!

Một nhát kiếm tinh diệu vô cùng trực tiếp được thi triển ra, nhìn thì có vẻ lại giản đơn như vậy, chính là thượng cổ kiếm thuật.

Có lẽ vì cảnh giới nâng cao, sức mạnh tăng cường nên thượng cổ kiếm thuật thi triển ra bây giờ không còn nửa phần ngượng ngùng, thượng cổ kiếm thuật không còn sự ngượng ngùng thì uy năng của nó được thể hiện triệt để, cường hãn vô cùng.

Huyết quang trên người tà ma dơi trực tiếp bị xé rách, ngay sau đó tầng da màng dai dẳng vô cùng đó cũng không thể cản nổi mũi kiếm sắc bén của Trần Tông, tựa như cắt vải, trực tiếp xé toạc.

Bán Thánh cấp!

Đây là sức mạnh tầng thứ Bán Thánh cấp.

Chỉ là Trần Tông không biết sức mạnh này sẽ kéo dài bao lâu, không thể tận hưởng trải nghiệm, phải tốc chiến tốc thắng.

Thiên Quang Bạt Kiếm Thuật!

Yến Song Phi!

Ba đạo kiếm quang lần lượt chém giết ra ngoài, mang theo sự sắc bén kinh người không gì sánh bằng, chém rách hư không, chém về phía tà ma dơi.

Không tránh được cũng không đỡ được.

Thân thể tà ma cường hãn yếu ớt như giấy dán, dễ dàng bị chém trúng.

Tiếp theo đó, Trần Tông lập tức thúc giục sức mạnh của ấn ký màu đen và hạt giống thần bí, bùng nổ uy năng ngập trời, lập tức nuốt chửng thần hồn ý thức và sức sống mạnh mẽ của con tà ma dơi này không ngừng.

Giãy giụa nhưng không giãy giụa nổi, tà ma dơi mắng chửi Trần Tông, Trần Tông lại không chút lay động, ấn ký màu đen và hạt giống thần bí tựa như bầy quỷ đói tham lam, điên cuồng hấp thụ, chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi đã nuốt chửng sạch sẽ toàn bộ thần hồn và sinh cơ của con tà ma dơi đó.

Ấn ký màu đen nuốt chửng thần hồn của tà ma dơi, lập tức phản hồi cho Trần Tông một luồng sức mạnh tinh thuần, nâng cao tinh khí thần, mà hạt giống thần bí sau khi hấp thụ lượng lớn sinh cơ liền mọc ra từng cái rễ cây nhỏ xíu, không ngừng lan rộng ra, cắm rễ vào trong cơ thể Trần Tông.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2427
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lục Đạo Trầm Luân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.