Kiếm Đạo Thông Thần

Lượt đọc: 10778 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29
Đoạn Không Hoàn

❊ ❊ ❊

(Hôm nay có chút việc bận ra ngoài, chương thứ nhất xin dâng lên)

Ánh kiếm màu xanh, tựa như cuồng triều trùng kích, trong nháy mắt đã xông ra khỏi không gian bí địa, xông vào trong vũ trụ, tốc độ cực nhanh, như thể phía sau có đại khủng bố đang truy đuổi vậy.

Bên trong không gian bí địa, từng đợt cuồng triều bùng nổ cuồn cuộn mãnh liệt, sức mạnh kinh người như muốn hủy diệt tất cả, không ngừng trùng kích Trần Tông và Thiên Khâu.

Trần Tông vẫn ổn, thực lực bản thân cường hoành, thể phách vô song, dựa vào sự cường hoành của Thanh Đồng Kiếm Thể, cứng rắn chống đỡ lại sự trùng kích của lực bùng nổ, chỉ bị thương nhẹ, còn Thiên Khâu thì thổ huyết không dứt, may mà thời khắc mấu chốt Trần Tông kéo hắn một cái, nếu không chắc đã bị nổ chết rồi.

Tuyệt sát "Duy Tâm Nhất Kiếm" của Trần Tông vốn muốn trực tiếp đánh giết Long Triều, không ngờ Lâm Mạc lại đột nhiên xuất hiện, thay Long Triều chặn đứng nhát kiếm tất sát này. Long Triều cũng lấy ra một quả cầu màu xanh ném thẳng về phía Trần Tông, quả cầu ấy lập tức nổ tung, phóng thích ra uy năng đáng sợ cực độ, khiến Trần Tông kinh tâm động phách, đành phải toàn lực bộc phát mới có thể chống đỡ.

Long Triều thừa cơ hội đó mà độn tẩu.

Đáng tiếc, không thể giữ chân đối phương lại, nếu không thì khối không gian thần tinh to cỡ quả trứng kia đã thuộc về mình rồi. Hơn nữa, đối phương lại là thiên kiêu của Lam Hải hào tộc thuộc Cổ Lan phong của Thái Hạo Sơn, cứ thế độn tẩu, sau này e là sẽ mang đến cho mình không ít phiền phức.

Uy lực bùng nổ suy yếu, Trần Tông liền lập tức xông ra khỏi không gian bí địa, Long Triều đã sớm biến mất không dấu vết.

Không còn cách nào khác, sức mạnh bùng nổ đó vô cùng cường hoành, lớp này chồng lớp khác, mình tuy chỉ bị thương nhẹ nhưng đó là kết quả của việc toàn lực chống đỡ, trong tình huống đó căn bản không thể cử động.

Rất nhanh, Thiên Khâu cũng xông ra ngoài, khóe miệng còn dính vết máu, sắc mặt tái nhợt, thần sắc uể oải, rõ ràng là bị thương không nhẹ.

"Trần huynh, Long Triều kia là đệ tử tham kiếm của Thái Hạo Sơn, chuyến này chúng ta đều gặp đại họa rồi." Thần sắc Thiên Khâu vô cùng khó coi, không ngờ tới việc đi lấy bảo vật lại diễn biến thành thế này, bạn bè phản bội, tử vong, còn đắc tội với đệ tử tham kiếm của Thái Hạo Sơn, mà còn chẳng phải đệ tử tham kiếm bình thường, lại là thiên kiêu xuất thân hào tộc.

Đại họa!

Sau khi đối phương trốn thoát, chắc chắn sẽ mang theo người quay lại, dù sao thì ở đây đều là bảo vật cả. Ngoài bảo vật ra, chắc chắn cũng sẽ đối phó với hai người họ.

Trần Tông vung tay lên, lệnh bài màu bạc, con thoi màu bạc và chiếc vòng màu bạc xuất hiện trước mặt.

"Thiên Khâu huynh, theo như ước định, huynh có thể tùy ý chọn một món." Trần Tông nói.

Thật ra, Trần Tông cũng có thể lấy hết cả ba món bảo vật này, tin rằng Thiên Khâu cũng không dám nói gì, nhưng điều đó không phù hợp với tâm ý của mình.

Ước định là ước định, nếu người khác vi phạm ước định thì Trần Tông có thể không cần đếm xỉa đến ước định, nhưng Thiên Khâu không hề làm thế.

Thiên Khâu mấp máy môi, rất muốn nói một câu không cần, nhưng lại vô cùng động tâm.

"Chọn đi, nếu không phải nhờ huynh mời, ta cũng không cách nào có được những bảo vật này." Trần Tông nói.

"Trần huynh, vậy ta không khách khí nữa." Thiên Khâu thần sắc kiên định nói, mình giải mã không gian bí địa này chẳng phải chính là vì muốn có được bảo vật bên trong sao?

Đã có bảo vật ngay trước mắt cho mình chọn lựa, vậy thì không lấy là đạo lý gì chứ.

Trần Tông nói cũng không sai, nếu không phải mình mời hắn đồng hành tới đây thì cũng không thể có được những bảo vật này.

Ánh mắt quét qua một lượt, Thiên Khâu đang do dự không biết nên chọn bảo vật nào.

Chỉ là chỉ nhìn và cảm nhận qua, cũng không cảm nhận được những bảo vật này rốt cuộc có tác dụng gì.

Vậy thì, tùy ý vậy.

Vừa đưa tay, Thiên Khâu đã nắm lấy con thoi màu bạc kia.

"Ta chọn cái này." Thiên Khâu nhìn Trần Tông nói.

"Được." Trần Tông gật đầu, tiện tay thu hai món còn lại đi.

"Trần huynh, Cửu Kiếm Thành e là không thể quay lại nữa, chúng ta cùng rời đi thôi." Thiên Khâu cũng nhanh chóng thu con thoi màu bạc lại, vừa cất đi vừa hỏi.

Hắn cảm thấy Trần Tông là người không tệ, đáng để kết giao, biết đâu có thể tổ đội, cùng nhau lịch luyện.

"Ta còn có chuyện khác cần xử lý, ngày sau nếu có duyên sẽ gặp lại." Trần Tông nói.

"Được thôi, đã vậy thì hy vọng ngày sau có thể gặp lại Trần huynh." Thiên Khâu cũng không khuyên nhủ gì thêm, mỗi người đều có chí hướng riêng, ý chí kiếm tu càng là kiên định, một khi đã quyết thì khó lòng thay đổi.

Hy vọng ngày sau có thể gặp lại Trần Tông, tất nhiên là hy vọng Trần Tông có thể sống sót, không bị sự báo thù của Long Triều hủy diệt.

Lấy ra Độ Không Thần Chu, Thiên Khâu lập tức bước lên, chắp tay với Trần Tông xong liền nhanh chóng rời đi. Phương hướng hắn đi không phải là Cửu Kiếm Thành, vì trong mắt Thiên Khâu, bây giờ quay lại Cửu Kiếm Thành chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ.

Tất nhiên, Trần Tông cũng hiểu điểm này, nhưng mình là người đã có tên trong danh sách của Thái Hạo Sơn, theo tình hình bình thường thì chắc chắn có thể trở thành đệ tử Thái Hạo Sơn, tất nhiên sẽ không vì thế mà rời đi.

Tuy nhiên, sự báo thù của Long Triều đó cũng là điều bắt buộc phải chú ý, không thể coi thường.

Trong nháy mắt, Trần Tông lập tức khởi hành đi về phía Cửu Kiếm Thành. Trần Tông không đi theo lộ trình trước đó, làm vậy là để tránh khả năng đụng phải người của Long Triều.

Tất nhiên, nếu vận khí quá tệ thì biết đâu thật sự sẽ gặp phải.

Trần Tông vừa toàn lực lên đường, vừa cẩn thận nghiên cứu lệnh bài màu bạc và chiếc vòng màu bạc. Bên trong hai món bảo vật này đều ẩn chứa sự dao động khí tức của sức mạnh Không Gian Chi Đạo nồng đậm.

Sau một hồi nghiên cứu, Trần Tông phát hiện bên trong lệnh bài này hẳn là có ẩn chứa một ít truyền thừa, nhưng rốt cuộc là truyền thừa gì thì Trần Tông không biết, bắt buộc phải giải mã trước mới có thể biết được.

Còn chiếc vòng màu bạc bao phủ những vân hoa nhỏ li ti màu đen kia, thì là một kiện bí bảo, một kiện bí bảo hộ thân.

Trần Tông vừa đi về phía Cửu Kiếm Thành, vừa vận dụng tu vi và sức mạnh Không Gian Đạo Ấn để luyện hóa chiếc vòng này.

Nhờ có sự phối hợp giữa Không Gian Đạo Ấn và Nhất Tâm Quyết, tốc độ luyện hóa của Trần Tông rất nhanh, khi chưa tới Cửu Kiếm Thành thì Trần Tông đã luyện hóa hoàn toàn chiếc vòng màu bạc này rồi.

Đoạn Không Hoàn!

Đây chính là danh xưng của chiếc vòng này, tất nhiên không phải chỉ sức mạnh của nó có thể chém đứt hư không hay gì cả, mà là có thể cách đoạn hư không.

Sau khi kích phát, sức mạnh của Đoạn Không Hoàn sẽ phân bố quanh thân, bao phủ lấy bản thân, tựa như cách đoạn hư không vậy, khiến cho đòn tấn công từ bên ngoài không thể trực tiếp tiếp xúc với bản thân.

Tựa như bị đánh vào một phiến hư không, sẽ không ngừng tiêu hao bên trong hư không đó, cho đến khi sức mạnh tiêu hao hết sạch mà không thể gây tổn hại cho bản thân mảy may.

Tác dụng của bí bảo hộ thân này khiến mắt Trần Tông sáng rực lên. Chẳng ai chê thủ đoạn bảo mệnh của mình nhiều cả, điều đó đồng nghĩa với tính mạng, mà tính mạng thường chỉ có một, tất nhiên phải càng trân trọng hơn.

Sau khi luyện hóa, Trần Tông cũng biết được một điều, sức mạnh của Đoạn Không Hoàn là dựa vào sức mạnh bản thân để kích phát. Cách thông thường nhất dĩ nhiên là dùng lực tu vi để kích phát, còn cách tốt nhất tất nhiên là dùng sức mạnh của Không Gian Chi Đạo để kích phát.

Tóm lại mà nói, dựa vào tu vi kích phát thì chỉ có thể kích phát ra năm thành uy năng phòng ngự của Đoạn Không Hoàn, mà dùng sức mạnh của Không Gian Chi Đạo để kích phát thì có thể kích phát ra mười thành uy năng, đây chính là sự khác biệt.

Trần Tông muốn thử xem uy năng phòng ngự của Đoạn Không Hoàn này.

Đầu tiên là dùng tu vi kích phát, chốc lát sau, Đoạn Không Hoàn trên cổ tay khẽ run lên, trực tiếp hấp thu lực tu vi của Trần Tông. Lực lượng đó tựa như nước, không ngừng rót vào trong Đoạn Không Hoàn, vân hoa nhỏ li ti màu đen bên trên cũng theo đó sáng lên, như thể sống dậy mà khuếch tán ra ngoài, trực tiếp bao phủ bốn phía, giống như một tầng y phục vô hình phân bố những vân đen nhỏ li ti bao trùm trên bề mặt thân thể Trần Tông.

Trần Tông rút kiếm chém một nhát, một đạo kiếm quang cường hoành lập tức phá không lao ra, sau đó xoay ngược lại, trực tiếp chém thẳng vào thân thể mình, bị sức mạnh của Đoạn Không Hoàn chặn đứng.

Kiếm quang chém vào bề mặt thân thể khi ấy, lập tức bị sức mạnh của Đoạn Không Hoàn chặn lại. Trần Tông có thể cảm nhận được, sau khi sức mạnh của nhát kiếm đó chém vào lực phòng ngự của Đoạn Không Hoàn, liền rơi vào một phiến hư không, không ngừng bị tiêu ma cho đến khi biến mất.

Nhát kiếm này, chính là nhát kiếm bằng năm thành sức mạnh của mình.

Vậy thì, tăng cường thêm, nhát kiếm bảy thành sức mạnh vẫn không chém phá được Đoạn Không Hoàn.

Tám thành! Chín thành! Mười thành!

Trần Tông phát hiện, trong tình huống không thi triển tuyệt học, chỉ dựa vào Đại Đạo Kiếm Thuật thúc đẩy bằng mười thành sức mạnh, vậy mà cũng không cách nào chém phá phòng ngự của Đoạn Không Hoàn. Tuy nhiên, Trần Tông cũng phát hiện một điểm, đòn tấn công càng mạnh chém vào lực phòng ngự của Đoạn Không Hoàn thì sức mạnh tu vi của bản thân tiêu hao càng nhanh và càng nhiều.

"Không tệ." Trần Tông thầm nghĩ, ngay sau đó, liền cùng với sức mạnh Không Gian Đạo Ấn rót vào trong Đoạn Không Hoàn. Trần Tông lập tức cảm thấy Đoạn Không Hoàn chấn động, một luồng sức mạnh càng cường hoành hơn bộc phát ra. Lực lượng bao phủ quanh thân cũng xảy ra biến hóa nào đó, dường như từ tàn khuyết trở nên trọn vẹn, lực lượng viên dung.

Thế Giới Giáng Lâm!

Nhát kiếm cường hoành của hạ phẩm Nguyệt cấp tuyệt học, uy lực bá đạo tột cùng, kiếm khí tựa như diễn hóa thành một phương thế giới, trực tiếp giáng lâm trấn áp xuống.

Keng, nhát kiếm này cũng giống như vậy, không chém phá được phòng ngự của Đoạn Không Hoàn, uy năng của nó rơi vào trong không gian cách đoạn của Đoạn Không Hoàn, không ngừng tiêu dung và cuối cùng biến mất.

Trần Tông không kìm được lộ ra một tia vui mừng, nhát kiếm cường hoành như vậy mà Đoạn Không Hoàn cũng có thể chặn đứng, sức phòng ngự này quả thực vô cùng kinh người.

Hơn nữa Trần Tông có cảm giác, khi tu vi của mình tiến thêm một bước, khi Không Gian Chi Đạo của mình tiến thêm một bước sau này, thì khi thúc đẩy Đoạn Không Hoàn, uy năng phòng ngự đó chắc chắn sẽ tăng cường thêm một bước.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là một kiện bí bảo hộ thân có thể tăng cường theo sự tăng tiến tu vi của bản thân.

Vậy thì, làm thí nghiệm cuối cùng một lần nữa đi.

Bộc phát! Thanh Đồng Kiếm Thể!

Thanh Đồng Thần Văn trong nháy mắt lan tỏa, bao phủ toàn thân, tựa như thần ma, Thôi Sơn Kiếm Nguyên cũng vì vậy mà nhận được sự tăng phúc, càng ngày càng cường hoành.

Thế Giới Giáng Lâm!

Lại một lần nữa bộc phát kiếm, uy năng nhát kiếm lần này mạnh hơn trước không ít.

Trần Tông cảm thấy sức mạnh của Đoạn Không Hoàn dường như có chút sắp không chống đỡ nổi, cuối cùng vẫn bị chém vỡ, chỉ là sức mạnh của nhát kiếm Thế Giới Giáng Lâm cũng bị suy yếu đi rất nhiều, sức mạnh còn sót lại không đến một phần trăm, oanh kích trên thân thể mình, căn bản không thể gây ra bất kỳ tổn thương nào.

Nói cách khác, dựa vào nhát kiếm toàn lực bộc phát của bản thân cũng không đủ để xuyên qua sức mạnh phòng ngự của Đoạn Không Hoàn mà gây tổn thương cho mình.

Nếu là đòn tấn công mạnh hơn, tuy không thể hoàn toàn chặn đứng, nhưng cũng đủ để suy yếu đi một phần, lại phối hợp với sự mạnh mẽ của Thanh Đồng Kiếm Thể, giảm bớt sức mạnh đòn tấn công phải chịu, không nghi ngờ gì, sẽ càng thêm bảo hiểm.

"Không tệ." Trần Tông không khỏi lộ ra một tia vui mừng.

Đoạn Không Hoàn thần diệu như vậy, vậy còn truyền thừa bên trong lệnh bài màu bạc thì sao? Rốt cuộc sẽ ra sao đây?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2427
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lục Đạo Trầm Luân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.