"Ngươi muốn giết ta?" Cuồng Quỷ nhìn chằm chằm Trần Tông, một câu nói ra, lập tức khiến sắc mặt mọi người đại biến.
Thời điểm này tuyệt đối không thể nội đấu, nếu không mọi sự chuẩn bị đều sẽ đổ sông đổ biển, còn bị Ma tộc bắt gọn một mẻ.
"Ta là Trần Tông." Trần Tông lại nói.
Câu trả lời đối với câu hỏi của Cuồng Quỷ nghe có cảm giác "râu ông nọ cắm cằm bà kia", mọi người kinh ngạc, nhưng chỉ thấy sắc mặt Cuồng Quỷ đột ngột thay đổi, mặt đầy kinh hãi, thậm chí vô thức lùi lại một bước.
Trần Tông!
Nếu nói từ lúc mình sinh ra đến nay, người nào để lại ấn tượng sâu sắc nhất, Trần Tông chắc chắn là một trong số đó.
Tuyệt đại thiên kiêu!
Đại hoạn uy hiếp!
Muốn trừ khử cho nhanh!
Đặc biệt là lần cuối cùng, Trần Tông không biết đã thi triển thủ đoạn gì, chém ra một kiếm đó, nếu không phải có Quỷ Thủ thay mình ngăn cản, tranh thủ cho mình một chút thời gian né tránh, chỉ sợ mình không phải là bị thương nặng đơn giản như vậy, mà là giống như Quỷ Thủ, trực tiếp hồn phi phách tán.
Cuồng Quỷ không chết, còn tận mắt thấy thân thể Trần Tông hóa thành hư vô, biến mất trên thế gian.
Theo lý mà nói, Trần Tông đáng lẽ đã chết, nhưng sự thật trước mắt lại nói cho Cuồng Quỷ biết, Trần Tông chưa chết.
"Vì sao ngươi không chết?" Không kìm được sự kinh hãi trong lòng, Cuồng Quỷ lên tiếng.
Một câu này lập tức khiến mọi người tại hiện trường xôn xao đoán già đoán non.
Có lẽ hai người có thù, hơn nữa còn là thù sinh tử.
Vì sao không chết?
Trần Tông tự nhiên sẽ không nói cho Cuồng Quỷ biết.
"Hai vị, hiện tại là thời kỳ đặc biệt, xin nghe ta một lời." Minh Ngọc Đế lên tiếng, giọng nói ôn hòa, mang theo sức mạnh trấn an nhân tâm. Trong số những người có mặt, ông là một trong những người có trọng lượng nhất, lời ông nói, bất kể là Cuồng Quỷ hay Trần Tông đều sẽ không lờ đi.
"Ta không biết giữa hai vị rốt cuộc là ân oán gì, nhưng ta muốn khuyên hai vị, hành động lần này không phải chuyện đùa, không được phép có nửa điểm sai sót." Minh Ngọc Đế thần sắc nghiêm nghị, mặt đầy vẻ nghiêm túc, uy nghiêm theo đó lan tỏa ra, trấn áp tám phương: "Ta chỉ hy vọng hai vị có thể đồng tâm hiệp lực, trước tiên hoàn thành hành động lần này, nếu như còn sống sót được, rồi hãy đi bàn chuyện ân oán thị phi."
"Ta nghĩ, đây cũng là ý của mọi người." Minh Ngọc Đế bổ sung thêm một câu.
Mọi người gật đầu, quả thực là ý này.
Mưu hoạch lâu như vậy, làm ra vô số chuẩn bị, không thể vì ân oán giữa Trần Tông và Cuồng Quỷ mà bị ảnh hưởng.
Hành động lần này không phải việc tư, mà là vì đại nghĩa nhân tộc.
Trước đại nghĩa chủng tộc, rất nhiều thứ đều có thể vứt bỏ, thậm chí có thể hy sinh.
"Cuồng Quỷ, lần này ngươi không chết, sau này lại tính ân oán." Trần Tông nói.
"Vậy ta chờ ngươi." Cuồng Quỷ nhếch miệng cười, hoàn toàn không sợ.
Có lẽ Trần Tông sở hữu át chủ bài đáng sợ, nhưng thì đã sao?
Một trận chiến!
Chẳng qua chỉ là cái chết mà thôi.
Kể từ khi Ma tộc xâm lấn, Ban Chung Quyền phản bội, rất nhiều suy nghĩ của Cuồng Quỷ đã thay đổi.
Thấy Trần Tông và Cuồng Quỷ hai người tạm thời buông bỏ ân oán sinh tử, mọi người cũng thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó bắt đầu thảo luận.
"Ta cho rằng, thời cơ tiến vào tốt nhất là khi người Ma tộc vừa mới thông qua không gian thông đạo từ Địa Ma Uyên, còn chưa hoàn toàn đặt chân lên mặt đất." Minh Ngọc Đế phân tích: "Lúc đó, không gian thông đạo đã bắt đầu đóng lại, nhưng còn chưa thực sự đóng, Ma tộc cũng sắp tiến vào mặt đất, là lúc cảnh giác buông lỏng nhất, tỉ lệ thành công cao nhất."
"Minh Ngọc Đế, vậy chúng ta phải tiếp cận không gian thông đạo như thế nào?" Một tôn cường giả Thiên Huyền cảnh cửu trọng hỏi ra trọng điểm.
Nếu khoảng cách với không gian thông đạo quá xa, căn bản không kịp lao tới, nếu gần, tuy rất tốt, nhưng lại sẽ bị Ma tộc cường giả phát hiện sớm, hỏng hết tất cả.
"Yên tâm, ta có một kiện bí bảo, có thể trong một khoảng thời gian nhất định che giấu thân hình và khí tức của chúng ta, giúp chúng ta tiếp cận không gian thông đạo của Ma tộc." Phá Thiên Kiếm Đế nói: "Tuy nhiên bí bảo này không có bất kỳ khả năng công phòng nào, hơn nữa, tốc độ mà nhanh lên một chút sẽ bị mất hiệu lực, đến lúc đó, nhất định phải cực kỳ cẩn thận."
Chủng loại bí bảo rất nhiều, có bí bảo như vậy cũng không có gì lạ, tất nhiên cũng rất hiếm là cái chắc. Chỉ là che giấu thân hình và khí tức mà lại có nhiều khiếm khuyết như vậy, đôi khi chỉ có thể đánh cược vận may thôi.
"Điểm thứ hai, giả như chúng ta đều có thể thuận lợi tiến vào Địa Ma Uyên, nhưng không biết có thể rơi vào cùng một tầng hay không, có khả năng rơi vào tầng thứ bảy, cũng có khả năng rơi vào tầng thứ tám thậm chí tầng thứ chín." Minh Ngọc Đế lại nói tiếp: "Ta ở đây có một món bí bảo, chỉ có một công hiệu, mọi người nhỏ máu lên trên đó, bao nhiêu người thì nó sẽ phân hóa ra bấy nhiêu miếng, mỗi người mang theo một miếng, có thể cảm ứng được sự tồn tại của những người khác."
Vừa nói, Minh Ngọc Đế lấy ra một khối bạch ngọc viên bàn, nhìn qua là một chỉnh thể hoàn thiện. Ngay sau đó, Minh Ngọc Đế trước tiên nhỏ một giọt máu của mình lên trên đó, bị viên bàn hấp thu. Phá Thiên Kiếm Đế cũng nhỏ một giọt máu tươi, mọi người lần lượt nhỏ máu tươi lên trên, ngay sau đó, một tiếng "rắc" vang lên, khối bạch ngọc viên bàn trong nháy mắt phân liệt ra, biến thành hai mươi chín miếng, lần lượt bay về phía mọi người.
Mỗi người cầm một miếng, cảm giác bản thân với bạch ngọc có mối liên hệ mật thiết, nhờ đó có thể cảm nhận được sự tồn tại của người khác, vô cùng rõ ràng.
"Khoảng cách xa, cảm ứng sẽ khá mơ hồ, khoảng cách gần, cảm ứng sẽ khá rõ ràng, mọi người hãy nhớ kỹ và cất giữ cho tốt." Minh Ngọc Đế: "Ngoài ra cần chú ý một điểm, nếu vật này bị Ma tộc lấy được và sử dụng, cũng sẽ có cảm ứng, nhất định phải cẩn thận, tốt nhất là khi biết mình sắp chết thì hãy phá hủy nó đi."
Mọi người lần lượt gật đầu.
Nếu không phá hủy mà bị Ma tộc cường giả lấy được, những người khác lại không biết, sẽ mang đến rắc rối cực lớn, dẫn đến toàn quân bị diệt.
Bí bảo tổng cộng chỉ có hai món này, tất cả đều là bí bảo phụ trợ, tiếp đó, Minh Ngọc Đế và Phá Thiên Kiếm Đế lại lấy ra trọng bảo phòng ngự mà họ đã chuẩn bị kỹ lưỡng.
Một viên cầu!
Sau khi bóp nát sẽ xuất hiện một tầng sức mạnh phòng hộ, bao phủ toàn thân từ trên xuống dưới mỗi một chỗ, có thể chống đỡ một đòn của Phong Đế cảnh bình thường.
Nếu là công kích của Thiên Huyền cảnh cửu trọng, ít nhất có thể chống đỡ mười lần. Dù sao cũng phải tiến vào không gian thông đạo của Địa Ma Uyên, chuẩn bị hoàn hảo thế nào cũng không quá đáng, bởi vì có khả năng cực lớn sẽ bị công kích, có một trọng bảo phòng ngự như vậy bên mình, cũng có thể giúp chống đỡ một vài đòn tấn công, tăng thêm tỷ lệ sống sót của bản thân.
Những người khác cũng không phải hoàn toàn không có chuẩn bị, ít nhiều đều có chút thủ đoạn, như vậy, cơ hội sống sót cao hơn. Mọi sự chuẩn bị hoàn tất, mọi người cũng cố gắng làm quen với nhau một phen, thuận tiện cho hành động sau khi tiến vào Địa Ma Uyên.
Ngày thứ bảy, mọi người bắt đầu hành động, rời khỏi nơi ẩn thân, lập tức sử dụng bí bảo che giấu thân hình và khí tức.
Bí bảo đó giống như một tầng màng mỏng, bao phủ mọi người lại, trong nháy mắt, mọi người đã tàng hình, ngay cả khí tức cũng bị che giấu đi, dù là U Minh Khuyển ở bên cạnh, chỉ cần không chạm vào thì cũng không thể phát hiện.
Tốc độ của mọi người cũng vì thế mà giảm xuống, gần như chỉ có thể duy trì tốc độ của Địa Linh cảnh cửu trọng để tiến lên, nhanh hơn nữa sẽ làm cho bí bảo này mất hiệu lực, lộ ra thân hình.
Cũng may là tiến lên với tốc độ Địa Linh cảnh cửu trọng cũng không tính là quá chậm, trên đường đi mọi người cẩn thận từng chút một né tránh, tiếp cận nơi không gian thông đạo mở ra.
Chờ đợi thời gian. Thời gian chậm rãi trôi qua, cho mọi người cảm giác, mỗi một hơi thở đều trở nên dài đằng đẵng, dù sao nơi này đã là trung tâm địa bàn của Ma tộc, thủ vệ nghiêm ngặt.
Nhìn qua một cái, đều có thể thấy Ma tộc cường giả đứng lơ lửng trên không, ít nhất có hơn một ngàn người, trong đó thậm chí có năm tôn Ma Đế, ma uy ngập trời.
Đội hình như vậy so với phía Nhân tộc mạnh hơn quá nhiều, chỉ riêng năm tôn Ma Đế kia thôi cũng đủ để diệt sạch bọn họ, với điều kiện là bọn họ lộ hành tung.
"Chuẩn bị." Một tôn Ma Đế trong đó lên tiếng.
Lập tức, từng cường giả Ma tộc vận tụ sức mạnh, đồng thời oanh ra. Mở ra không gian thông đạo.
Không gian thông đạo này sớm đã được đả thông, ngày thường đóng lại để giảm bớt tiêu hao sức mạnh, khi mở lại thì sức mạnh tiêu hao cũng tương đối ít. So với việc luôn duy trì trạng thái mở, còn tiết kiệm sức mạnh hơn, ít nhất là mấy chục lần.
Không gian thông đạo bị mở ra, khí tức chấn động kinh người ập ra, đáng sợ cực độ, loại chấn động này ít nhất cũng gấp mười lần Phong Đế cường giả.
Ngay sau đó, từng đạo thân ảnh từ sâu nhất trong không gian thông đạo, như tia chớp bay nhanh lao vọt lên.
Thân ảnh đầu tiên rất lớn, cao đủ một trăm mét, toàn thân màu xanh đen, giống như một tòa núi thịt, Trần Tông nhận ra, đó chính là lợi khí công thành của Ma tộc: Cự Ma Nô.
Cự Ma Nô trong việc công thành có năng lực kinh người. Từng đầu Cự Ma Nô thông qua không gian thông đạo, lần lượt giáng xuống mặt đất.
Ba ngàn đầu! Đủ ba ngàn đầu Cự Ma Nô cao trăm mét xuất hiện trên mặt đất, xếp thành ba hàng, tỏa ra khí tức đáng sợ cực độ.
Trần Tông có thể cảm nhận được, những Cự Ma Nô này so với những Cự Ma Nô tấn công Trấn Ma Bảo Lũy mấy năm trước, ít nhất mạnh hơn gấp mười lần.
Cự Ma Nô là lợi khí chiến tranh do Ma tộc nuôi dưỡng ra, chứ không phải sinh mệnh tự nhiên.
Ba ngàn đầu Cự Ma Nô mạnh hơn gấp mười lần, một khi muốn tấn công thành trì nào, hầu như không có thành trì nào có thể chống đỡ. Phải biết rằng, Cự Ma Nô tăng cường gấp mười lần, không có thực lực Thiên Huyền cảnh trung kỳ căn bản là khó mà đối phó.
Cảnh tượng này khiến lòng mọi người nặng trĩu, hận không thể hiện thân ngay tại chỗ, tiêu diệt ba ngàn đầu Cự Ma Nô.
Nhưng chỉ là nghĩ một chút mà thôi, trước không nói mọi người hiện thân có thể tiêu diệt ba ngàn đầu Cự Ma Nô hay không, chỉ riêng những Ma tộc cường giả khác thôi cũng đủ để đánh bại bọn họ.
Hơn nữa, dù có thể diệt sát ba ngàn đầu Cự Ma Nô thì cũng là chữa ngọn không chữa gốc, Ma tộc vẫn có thể chế tạo ra lại. Cho nên tiến vào Địa Ma Uyên phá hoại mới là căn bản.
Sau ba ngàn đầu Cự Ma Nô, lại có những Ma Nô khác xuất hiện.
Cao mười mét, toàn thân bao phủ lớp vảy đen, cơ bắp thân thể hình dòng chảy, vô cùng trơn tru, sở hữu tốc độ kinh người, hai cánh tay của chúng không có bàn tay, một cái là dạng lưỡi đao, một cái là dạng lợi trảo.
Tê Liệt Ma Nô! Đây là loại Ma Nô kiểu mới mà Ma tộc nuôi dưỡng ra trong mấy năm nay, sở hữu tốc độ kinh người và phòng ngự vượt trội, hai cánh tay có thể xé rách mọi thứ, là lợi khí sát lục thuần túy.
Số lượng Tê Liệt Ma Nô ít hơn một chút, chỉ có một ngàn đầu, nhưng cảm giác đáng sợ hơn ba ngàn đầu Cự Ma Nô.
Phát hiện này lập tức khiến lòng mọi người nặng nề, vô cùng áp lực.
Một tôn Ma Đế trong đó lên tiếng, chuẩn bị đóng không gian thông đạo lại.
"Đi!" Minh Ngọc Đế khẽ quát một tiếng, trong nháy mắt, mọi người toàn bộ bộc phát, triển khai tốc độ nhanh nhất, hóa thành từng đạo cực quang như tia chớp, lao về phía không gian thông đạo.
Khoảng cách giữa mọi người và không gian thông đạo gần như là một vạn mét. Một vạn mét đối với mọi người mà nói, thực ra không khác gì mười mét.
Trong nháy mắt, hai mươi chín đạo quang mang xé rách trường không, áp sát không gian thông đạo, năm tôn Ma Đế phát hiện mọi người trước tiên, sững sờ, ngay sau đó giận dữ. Không ngờ có Nhân tộc tiếp cận nơi này, những Ma tộc cường giả khác cũng lần lượt phản ứng lại, đồng dạng giận dữ.