Kiếm Đạo Thông Thần

Lượt đọc: 7412 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16
Cầm kiếm đồ ma (Thượng)

❊ ❊ ❊

"Trần Tông, tình thế hiện nay thế nào, ngươi cũng rất rõ, nhân tộc chúng ta cần có sức mạnh đủ mạnh mẽ mới có thể chống lại Ma tộc." Ánh mắt Cổ Nguyên Đế bùng nổ tinh mang như thái dương, tựa như muốn đâm xuyên qua Trần Tông: "Trên người ngươi có đại bí mật, nhờ đó mới có thể thoát thân nguyên vẹn từ tay Ma Đế."

"Ta hy vọng ngươi có tinh thần đại vô tư, công bố đại bí mật kia ra, dù không thể để tất cả mọi người đều nắm giữ, thì ít nhất một bộ phận nắm được cũng có thể nâng cao cực đại phần thắng của nhân tộc chúng ta." Ánh mắt Cổ Nguyên Đế càng thêm bức bách.

"Không thể công bố, chỉ mình ta dùng được." Trần Tông đáp, không hề sợ hãi nhìn thẳng Cổ Nguyên Đế.

Bản thân đúng là có bí mật, nhưng những bí mật này chẳng liên quan gì đến kẻ khác.

Mình có thể thoát thân an toàn khỏi tay Ma Đế là nhờ vào Bán Thánh khí Xích Diễm Lưu Phong Kiếm, chẳng lẽ phải lấy thanh kiếm này ra sao?

Không thể nào!

Nếu thanh kiếm này vô dụng với bản thân, Trần Tông cũng chẳng để ý, nhưng thanh kiếm này hiện tại đối với hắn chính là át chủ bài cực mạnh, tuyệt đối không thể giao ra.

"Trên người ngươi có trọng bảo đúng không, chính là trọng bảo đó đã khiến ngươi thoát thân khỏi tay Ma Đế." Cổ Nguyên Đế nhìn chằm chằm Trần Tông mười mấy hơi thở, muốn tạo áp lực cho Trần Tông, đánh vỡ tâm phòng, giọng điệu hắn càng tràn đầy sự áp bức kinh người: "Cho ta mượn trọng bảo đó dùng một chút, đợi Ma tộc rút lui, ta sẽ trả lại cho ngươi."

Lời của Cổ Nguyên Đế khiến lòng Trần Tông hơi trầm xuống, nếu thật sự đem Xích Diễm Lưu Phong Kiếm cho mượn, Trần Tông có thể khẳng định, tuyệt đối không lấy lại được.

Hoặc nói cách khác, Cổ Nguyên Đế tuyệt đối sẽ không chủ động trả lại.

"Cổ Nguyên Đế nói đùa rồi, bảo vật này liên kết với tính mạng ta, mật thiết không thể tách rời, xin thứ lỗi không thể cho mượn." Giọng điệu Trần Tông vô cùng kiên quyết.

Dựa vào Xích Diễm Lưu Phong Kiếm, dù bị sức mạnh của Thương Lan thế giới phong cấm, Trần Tông cũng có thể trong thời gian ngắn sở hữu thực lực cấp Phong Đế, nên không sợ vị Cổ Nguyên Đế này, huống hồ, Cổ Nguyên Đế cũng không dám trắng trợn ra tay với mình.

Nhìn chằm chằm Trần Tông nửa khắc đồng hồ, không khí vô cùng tiêu sát, đổi thành Thiên Huyền cảnh bình thường, e là đã nghẹt thở rồi.

Nhưng Trần Tông lại bình an vô sự, không chút kinh hãi.

Cổ Nguyên Đế kìm nén ý định ra tay trấn áp hắn, cũng là vì không nắm chắc.

Đối phương đã có thể thoát thân từ tay Ma Đế, chắc hẳn cũng có bản lĩnh thoát thân từ tay mình, chuyện mà làm lớn ra sẽ rất bất lợi cho bản thân.

"Cho ngươi thêm chút thời gian, cân nhắc thật kỹ, là lợi ích cá nhân quan trọng, hay đại nghĩa nhân tộc chúng ta quan trọng." Cổ Nguyên Đế lên tiếng, đứng trên điểm cao đạo đức.

"Cáo từ." Trần Tông không thèm để ý đến Cổ Nguyên Đế nữa, quay người sải bước rời đi, trong lòng đối với vị Cổ Nguyên Đế này của Thái Nguyên Thiên Tông vô cùng thất vọng.

Tuy phát hiện trọng bảo muốn chiếm làm của riêng là tâm lý của nhiều tu luyện giả, nhưng có gặp được hay không lại là chuyện khác.

Trước là xử sự không công bằng, nay lại nhòm ngó bảo vật trên người mình, bảo Trần Tông làm sao tôn kính cho nổi.

Tuy nhiên Trần Tông cũng không vì Cổ Nguyên Đế mà thay đổi ý nghĩ của mình, vẫn đi bái kiến Chính Võ Đế, nói lời cảm ơn.

Thái độ của Chính Võ Đế rất tốt, tuy cũng đoán Trần Tông có trọng bảo bên người mới có thể thoát khỏi tay Vân La Ma Đế cho đến khi mình ra tay.

Nhưng Chính Võ Đế lại không giống Cổ Nguyên Đế kia, nhòm ngó trọng bảo trên người Trần Tông.

Sau khi cảm ơn, Trần Tông cáo từ Chính Võ Đế trở về doanh trướng của mình.

"Xem ra, ở đây không thể ở lâu nữa." Trần Tông thầm nghĩ.

Cổ Nguyên Đế nhất định đang nhòm ngó, nói không chừng thời gian dài ra sẽ tìm cơ hội ra tay đối phó mình.

Cho nên, rời khỏi đây là việc bắt buộc, ngoài ra, mình cũng có thể tìm cơ hội đi đến Địa Ma Uyên, tìm kiếm ba loại nguyên liệu chính để luyện chế giải dược ma độc.

Mười mấy năm thời gian nói dài thì cũng có chút, nhưng thực ra cũng không dài, ai biết được sau khi vào Địa Ma Uyên thì cần bao nhiêu thời gian mới tìm đủ.

Nay tu vi tiến thêm một bước, thực lực tăng cường thêm, nắm chắc cũng lớn hơn vài phần, thêm nữa Ma tộc đại quân xâm nhập bề mặt, sức mạnh bên trong Địa Ma Uyên sợ là không bằng trước kia, đúng là cơ hội tốt.

Quyết định xong xuôi, Trần Tông liền chờ đợi.

Ba vị cường giả Phong Đế có luân phiên trực ban, một người trực mười ngày, sau đó đổi người khác, cứ thế luân hồi.

Trước đó là Chính Võ Đế trực ban nên mới cứu được Trần Tông, hai vị cường giả Phong Đế không trực ban còn lại thì đang tĩnh tu, lặng lẽ nâng cao bản thân.

Thời gian trôi qua, Trần Tông vẫn luôn bế quan tu luyện, cho đến khi Cổ Nguyên Đế kết thúc trực ban, Trần Tông để lại một bức thư cho đại sư huynh Đường Cổ Áo, bản thân thì sử dụng sự huyền diệu của Huyễn Vân Đạo, đem khí tức toàn thân hoàn toàn thu liễm, cho dù là cường giả Phong Đế không đứng trước mặt cũng khó mà phát hiện.

Lén lút rời khỏi doanh địa, không ai hay biết, Trần Tông đi về phía cảnh nội Cực Võ Châu, dự định rời khỏi Cực Võ Châu từ nơi khác.

Hiện nay Thương Lan đại lục hai mươi bốn châu, có thể chia thành đông tây, phía tây đã bị Ma tộc đại quân chiếm đóng, Trần Tông muốn tiến vào Địa Ma Uyên thì cần đi về phía tây, đó đều là địa bàn của Ma tộc đại quân hiện nay, đi thẳng tới Trấn Ma Bảo Lũy mới có thể tiến vào Địa Ma Uyên.

Trần Tông hiểu rất rõ, chuyến đi về phía tây này không thong dong như xưa mà đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn hoàn toàn không sợ hãi, ngược lại còn có ý định mượn cơ hội này, đi dọc về phía tây, vừa chém giết Ma tộc luyện chế Huyết Châu để nâng cao tu vi luyện thể của bản thân.

Cực Võ Châu tiếp giáp, một bên là Thái Nguyên Châu, một bên là Biên Võ Châu đã bị Ma tộc đại quân chiếm đóng, một bên là Hạ Minh Châu đã rơi vào hỗn loạn nhưng vẫn chưa bị Ma tộc đại quân hoàn toàn chiếm cứ.

Hạ Minh Châu thuộc ranh giới đông tây của Thương Lan đại lục, cũng là hướng mà Trần Tông chọn để đi về phía tây.

Vừa bước vào trong Hạ Minh Châu, Trần Tông đã có thể cảm nhận rõ ràng khí tức hỗn loạn nơi đây, đó là khí tức thuộc về Ma Đạo, vô cùng nồng đậm, chứng tỏ châu này đã gần như luân hãm.

Các thế lực Ma Đạo lấy Thiên Cổ Ma Điện làm đầu ở nơi đây rất hoạt động, gây sóng gió, nhìn ngược lại thì Chính Đạo ở đây hoàn toàn bị áp chế, thoi thóp qua ngày, nếu không có gì bất ngờ thì những kẻ còn lại, một là rút lui khỏi Hạ Minh Châu, hai là bị thế lực Ma Đạo tiêu diệt.

Trần Tông không có ý định dừng lại ở Hạ Minh Châu, một là thời gian gấp gáp, hai là dù cho mình ở lại dốc hết sức mình cũng khó mà chống lại sự xâm lấn của Thiên Cổ Ma Điện.

Ma Đạo hưng thịnh, đây là đại thế hiện nay, dựa vào sức mình, hay nói đúng hơn là dựa vào thực lực hiện tại của mình, căn bản không đủ để kháng cự.

Huống hồ, mình cũng chẳng phải đấng cứu thế gì, không cứu nổi nhiều người đến thế.

Băng qua Hạ Minh Châu, Trần Tông cũng không cố ý tìm kiếm người của Ma Đạo, nhưng lại có không ít kẻ thuộc Ma Đạo để mắt tới Trần Tông, bởi vì khí tức Chính Đạo trên người Trần Tông rất rõ ràng.

Ma Đạo, Chính Đạo, khí tức hoàn toàn khác biệt, giống như nước trong và đục, rạch ròi phân minh, rất dễ cảm nhận.

Tất nhiên, những kẻ Ma Đạo tự động tìm đến Trần Tông kia, giống như tự tìm đường chết, lần lượt bị Trần Tông chém giết dưới kiếm, máu của chúng cũng được Trần Tông thi triển Luyện Huyết Thuật luyện chế thành Huyết Châu.

Nhưng Trần Tông cũng không phải ai cũng luyện, hiện tại tu vi luyện thể của hắn đã đạt đến Long Lực cảnh lục trọng hậu kỳ, sức mạnh Huyết Châu thông thường đã không còn tác dụng, ít nhất phải là tinh huyết của cường giả cấp Thiên Huyền cảnh luyện chế thành Huyết Châu mới có thể khiến tu vi luyện thể của mình tăng lên.

Thế lực Ma Đạo ở Hạ Minh Châu hưng thịnh, cao thủ Ma Đạo đông đảo, vì vậy, dù cho Trần Tông không chủ động tìm kiếm, khi băng ngang qua cũng chém giết không ít cao thủ Ma Đạo.

Khi Trần Tông xuyên qua một nửa Hạ Minh Châu thì bị chặn đường.

Ma khí đen ngòm bao phủ toàn thân, như khói sói cuồn cuộn xông thẳng lên trời, khí tức âm hàn lan tỏa khắp tám hướng, vô cùng đáng sợ.

Vị cường giả Ma Đạo này đôi mắt đen ngòm, không nhìn thấy chút lòng trắng nào, khiến người ta càng thêm kinh sợ, cứ thế dùng ánh mắt thâm sâu âm hàn nhìn chằm chằm Trần Tông, dường như muốn nhìn thấu Trần Tông vậy.

"Báo tên ra, dưới đao của ta không chém kẻ vô danh." Vị cường giả Ma Đạo này dùng trường đao màu đen chỉ Trần Tông, giọng nói băng hàn cực độ, sát khí kinh thiên.

Trên thanh trường đao đen kia khí tức sắc lạnh, tựa như có vô số oan hồn gào thét, thê lương vô cùng, không biết đã chém giết bao nhiêu mạng người.

Khí tức mạnh mẽ lan tràn khắp tám hướng, cho Trần Tông biết đây là một vị cường giả Ma Đạo Thiên Huyền cảnh tam trọng.

"Ngươi quá yếu." Trần Tông đáp trực tiếp, Hàn Phong Kiếm tuốt vỏ, kiếm quang xé gió giết ra.

Vị cường giả Ma Đạo kia trực giác kinh người, đồng tử thu nhỏ lại như kim trong tích tắc, một kiếm này, không đỡ nổi.

Một tiếng gầm lớn, dốc hết sức bùng nổ, ma công hoàn toàn thôi động, khí tức màu đen cuồn cuộn lan tràn, tất cả dồn vào trong trường đao, điên cuồng chém tới.

Chỉ là khi đao của hắn còn chưa kịp chém ra hoàn toàn, kiếm quang đã xuyên thấu mi tâm hắn, kiếm khí xoắn nát não hải, hồn phi phách tán.

Ma Đạo Thiên Huyền cảnh tam trọng, chiến lực dường như không yếu, đối với Chính Đạo mà nói, tuyệt đối là kình địch, nhưng đối với Trần Tông mà nói, căn bản chẳng tính là gì.

Ma Vương tộc tương đương tu vi Thiên Huyền cảnh thất trọng Trần Tông còn có thể một kiếm chém chết, huống hồ là một cao thủ Ma Đạo Thiên Huyền cảnh tam trọng.

Tay trái vung lên hư không, lập tức luyện chế khí huyết toàn thân của vị cường giả Ma Đạo Thiên Huyền cảnh tam trọng kia thành một viên Huyết Châu thu vào nạp giới, trữ vật giới chỉ của đối phương đương nhiên cũng trở thành chiến lợi phẩm của Trần Tông.

Không hề dừng lại, Trần Tông tiếp tục đi về phía trước, chỉ để lại một cái xác khô đã bị hút sạch máu.

"Tình trạng này chính là do Luyện Huyết Thuật của Huyết Ma Đạo gây ra." Một vị cao thủ Ma Đạo nhìn chằm chằm cái xác khô của cường giả Ma Đạo Thiên Huyền cảnh tam trọng kia, sắc mặt nghiêm trọng nói, đôi mắt mang theo hàn mang đáng sợ.

"Trước là một kiếm chém đầu, sau đó thi triển Luyện Huyết Thuật, đây là do kẻ nào gây ra?" Một vị cường giả Ma Đạo khác vô cùng kinh ngạc, một tay xoa cằm, gương mặt đầy vẻ suy tư.

"Ít nhất có tu vi Thiên Huyền cảnh tứ trọng, chẳng lẽ là do Ma Huyết Kiếm ra tay sao?" Vị cường giả Ma Đạo thứ ba đoán.

Ma Huyết Kiếm!

Có chút lai lịch, chính là một vị cường giả luyện kiếm Thiên Huyền cảnh của Huyết Ma Đạo, sở hữu tu vi Thiên Huyền cảnh ngũ trọng, là thiên tài của Huyết Ma Đạo, nghe đồn từng vượt cấp giao thủ với một vị cường giả Chính Đạo Thiên Huyền cảnh lục trọng mà bất bại, không những không bị giết, thậm chí ngay cả bị thương cũng không, ngược lại còn khiến đối phương bị thương nhẹ.

"Ma Huyết Kiếm kẻ này làm việc hỉ nộ vô thường, có khả năng chính là hắn làm."

Cuối cùng, nồi đen bị quăng cho Ma Huyết Kiếm.

"Cho người đi cảnh cáo một chút, tình hình bây giờ thế này, Ma Đạo chúng ta phải đoàn kết, không thể đấu đá nội bộ, nếu không chỉ tạo cơ hội cho Chính Đạo, nếu hắn không nghe thì bảo hắn, đây là ý của Thái Tử."

"Thái Tử!"

Đám cường giả Ma Đạo nghe vậy đều kinh hãi.

Thái Tử! Toàn xưng gọi là Ma Đạo Thái Tử, chính là đệ tử thân truyền của Thiên Cổ Ma Chủ chí cao vô thượng trong Thiên Cổ Ma Điện, thiên phú kinh người, tu vi cao thâm, thực lực mạnh mẽ, trong thế lực Ma Đạo có địa vị và uy vọng cực cao.

"Đã là Thái Tử lên tiếng thì phải chấp hành, lập tức cảnh cáo Ma Huyết Kiếm, không cho phép hắn tùy ý làm càn."

Trong lúc vô tri vô giác, Ma Huyết Kiếm đã gánh một cái nồi đen to đùng mà không hề hay biết.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1021
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lục Đạo Trầm Luân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.