Hành tinh thứ hai, người ở là một kẻ khoác lác.
– Ôi, kia, một kẻ khâm phục ta đến thăm ta!
– Từ xa nhìn thấy cậu hoàng tử, lão khoác lác đã kêu lên thế!
Bởi vì, đối với kẻ khoác lác, ai cũng là người khâm phục mình.
– Chào anh - cậu hoàng tử nói. - Anh có cái mũ ngộ quá.
– Đội cái mũ đó để chào mà - gã khoác lác trả lời. - Để chào khi người ta hoan hô tôi. Không may, chẳng ai qua đây bao giờ cả.
– Thế ư anh? - cậu hoàng tử không hiểu, nói.
– Bây giờ, chú em hãy vỗ tay này vào tay kia của chú xem - người khoác lác liền khuyên.
_0aokr-51.jpg)
Cậu hoàng tử vỗ tay này vào tay kia của mình. Gã khoác lác cất mũ chào một cách khiêm tốn.
– Thế này thì vui hơn đi thăm nhà vua - cậu hoàng tử nói thầm. Và em tiếp tục vỗ tay này vào tay kia của em. Gã khoác lác lại chào bằng cách cất mũ.
Sau năm phút làm như thế, cậu hoàng tử chán cái trò chơi buồn tẻ ấy:
– Thế, muốn cho chiếc mũ nó rơi tuột xuống thì phải làm thế nào ạ? - Em hỏi.
Nhưng gã khoác lác không nghe thấy. Những người khoác lác chỉ nghe được những lời khen.
– Chú em khâm phục ta nhiều thật chứ, hả chú em? -gã hỏi cậu hoàng tử.
– Khâm phục nghĩa là thế nào?
– Khâm phục nghĩa là thừa nhận rằng ta là người đẹp nhất, ăn mặc sang nhất, giàu có nhất và thông minh nhất trên hành tinh.
– Nhưng trên hành tinh của anh, chỉ có mỗi anh cơ mà?
– Hãy cho ta cái ta thích đó, chú em. Chú em dẫu sao cũng hãy cứ khâm phục ta!
– Tôi khâm phục anh - cậu hoàng tử vừa nói vừa hơi nhún hai vai. - Nhưng anh có chịu biết là tôi khâm phục anh cái gì không?
Thế là cậu hoàng tử ra đi.
"Những người lớn chắc chắn là kì quặc rồi", cậu chỉ nói đơn giản có thế trong khi đi.