Hoàng Tử Bé (Nguyễn Thành Long dịch)

Lượt đọc: 247 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
VIII

❊ ❊ ❊

Tôi tìm biết rất nhanh và rõ hơn về đóa hoa này. Trên hành tinh của cậu hoàng tử, vẫn có những bông hoa rất đơn giản, điểm trang bằng chỉ một hàng cánh, tuyệt chẳng chiếm nơi chiếm chỗ gì, và chẳng làm phiền ai. Một buổi sáng, chúng lộ ra trong cỏ rồi lại chết lịm đi vào chiều tối. Nhưng cái hoa ấy, một ngày kia, đã nảy mầm từ một cái hạt, không biết từ đâu mang tới, và cậu hoàng tử đã chăm sóc rất sít sao cái nhánh con không giống với các nhánh con nào khác. Nó có thể là một loại bao-bá mới. Nhưng cái cây nhỏ liền thôi không lớn lên nữa, và bắt đầu sửa soạn để ra hoa. Cậu hoàng tử, chứng kiến sự xuất hiện một cái nụ, cảm thấy rõ ràng từ cái nụ này sẽ lộ ra một điều kì diệu, nhưng đóa hoa vẫn cứ điểm trang hoài, nấp kín trong căn buồng xanh của nó. Hoa chọn lựa kĩ màu sắc của mình. Hoa chậm rãi mặc áo mặc quần, gấp xếp thẳng thớm từng cánh một. Hoa không muốn đi ra ngoài mà nhàu nát như các chị mồng gà. Hoa chỉ muốn ra đời trong hoàn cảnh rỡ ràng hương sắc. Ôi chao! Hoa thật là điệu! Cuộc trang điểm huyền bí của nó kéo dài rất nhiều ngày, rất nhiều ngày. Và rồi tới một sớm mai, đúng giờ mặt trời mọc, nó hiện ra.

Và cô ả, vốn đã chăm chút tỉa tót đến như thế, bây giờ vừa ngáp vừa nói:

– Ôi! Em chỉ vừa thức dậy... Em xin lỗi anh... Tóc tai em còn rũ rượi lắm...

Thế là cậu hoàng tử không nén nổi khâm phục:

– Cô em đẹp thế!

– Thật ư anh - hoa trả lời dịu dàng. - Em sinh cùng lúc với mặt trời, anh biết không...

Cậu hoàng tử đoán biết cô ả không lấy gì làm khiêm tốn lắm nhưng cô thật dễ làm cho người ta xúc động!

– Đã đến giờ điểm tâm, hình như thế phải không anh, - cô ả nói thêm ngay sau đó, - xin anh hãy nhớ đến em...

Thế là cậu hoàng tử, xấu hổ quá, đi lấy một chiếc ô-doa nước lã và dọn lên cho bông hoa.

Như vậy đấy, cô ả đã làm cho cậu em lo nghĩ nhiều và nhanh chóng với tính kiêu kì hơi u ám của cô. Chẳng hạn một hôm, cô đã nói với cậu hoàng tử về bốn cái gai của mình:

– Chúng có thể tới đây, lũ hổ ấy, móng vuốt dễ sợ...

– Trên hành tinh của anh không có hổ - cậu hoàng tử nhận xét. - Vả lại, hổ không ăn cỏ mà.

– Em có phải là cỏ đâu - bông hoa đáp lại dịu dàng.

– Xin lỗi cô...

– Em chẳng sợ gì hổ, nhưng em khiếp các luồng gió. Anh có một tấm chắn gió nào không anh?

"Khiếp các luồng gió... đối với một cái cây nhỏ thế là không hay - cậu hoàng tử nhận xét. Cô ả hoa này khó tính đây..."

– Chiều tối, anh hãy đặt em trong bầu kính nhé. Quê anh rét lắm. Thiếu tiện nghi quá. Ở chỗ của em ấy ư...

Nhưng cô ả nín bặt. Cô ta quên, cô đến đây lúc cô ấy hãy còn là hạt.

Cô ta chẳng thể hiểu được điều gì về các thế giới khác. Ngượng vì lỡ mà để bị bắt gặp là mình nói dối đến ngây ngô quá như thế, cô húng hắng ho hai ba lượt, để nhắc lại cho cậu hoàng tử biết cậu thật không chu đáo:

– Cái chắn gió, anh có không?...

– Anh đã định đi lấy thì em bắt đầu nói!

Tuy vậy cô ả vẫn ho nữa để buộc cậu phải biết lỗi.

Cậu hoàng tử, như vậy đấy, đã ngờ ngay về cô ả mặc dù rất quý cô, cậu vẫn đối xử với cô rất tốt. Cậu đã suy nghĩ nghiêm trang về những lời tưởng không quan trọng gì của cô, và khổ lắm.

"Đáng lẽ tôi không nên căn cứ vào những điều mình nghe, không bao giờ nên nghe loài hoa cả - một hôm cậu em tâm sự với tôi. Chỉ nên nhìn chúng, hít mùi hương của chúng thôi. Cái hoa của tôi làm thơm ngát hành tinh của tôi, nhưng tôi lại không vui vì thế. Câu chuyện móng vuốt ấy đáng lẽ làm cho tôi mềm lòng thì tôi lại bực..."

Cậu còn tâm sự với tôi:

– Ngày ấy, tôi chẳng biết cách tìm hiểu gì cả. Đáng lẽ tôi phải xét đoán cô ả trên việc làm chứ không phải bằng vào lời nói. Cô tỏa thơm tôi, làm cho tôi sáng rực lên. Đáng lẽ tôi không nên bao giờ bỏ đi cả! Đáng lẽ tôi phải đoán được tình cảm chân thật của cô đằng sau mọi mánh khóe vặt vãnh ấy. Loài hoa, họ hay trái tính trái nết lắm. Lúc bấy giờ tôi còn trẻ quá nên chẳng biết quý người.

Nguyễn Thành Long (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.