Gió Bụi

Lượt đọc: 87 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
IV

❊ ❊ ❊

Thạch bị rất nhiều bụi than nhỏ cứng và sắc cám vào phía trong của mi mắt. Khi đưa vào đến viện, mắt anh sung tấy, không mở được.

Sau khi ngượng ngùng hỏi được tên anh và cũng ngượng ngùng nói tên mình cho anh biết, Lin đã khai với bệnh viện mình là em gái của Thạch với lý do hai anh em về thăm quê mẹ và bị bọn ma-cô ở bến xe ném cát vào trả thù vì Thạch có những lời nói cứng với bọn chúng.

Kể sao thì biết vậy. Bệnh viện người ra người vào luôn nên chả có thời gian để hỏi chuyện về cuộc đời của nhau. Ai có phận sự người nấy. Thích thì lúc rỗi rãi tâm sự với nhau đôi ba câu về đời tư, còn chả thích thì cười và gật gật cũng được. Cái chính là mình và những người có liên quan tới mình.

Thạch thực sự ngại ngùng trước sự có mặt của mẹ con Lin bên cạnh mình. Hành động của Lin vừa bạo dạn vừa tình nghĩa. Thạch cảm dộng trước nghĩa cử ấy của Lin, nhưng sự có mặt của Lin bên cạnh khiến anh thấy thế nào ấy? Lin không còn là người dưng nữa nhưng thân quen thì không đúng. Đây chẳng qua là sự ngẫu nhiên gặp nhau rồi vô tình gây rắc rối cho nhau. Đã nhiều lần Thạch có ý từ chối sự giúp đỡ của Lin đối với tai họa của mình nhưng cô ấy chỉ cười. Cứ "vâng vâng, dạ dạ" rồi đâu lại hoàn đấy. Thạch nằm trên giường bệnh thì mẹ con cô ấy trải tấm ni lông nằm ngoài hiên. Thạch ăn phở, ăn cháo thì mẹ con cô ấy ăn cơm bình dân ở ngoài hàng... Mình đã có vợ có con. Cô ấy cũng có chồng có con. Chuyện chồng con của cô ấy cụ thể ra sao mình cũng chưa biết. Giờ hai đứa liên quan với nhau. Tuy chẳng tình ý gì, chỉ là do lòng tốt nhưng nhỡ ra chồng cô ấy xuất hiện, người nhà cô biết được thì mình biết ăn nói thế nào?

Một sớm, Lin lo lắng nói với Thạch:

- Em nghe nói có khả năng mắt anh phải mổ vì bị nhiễm trùng. Em lo quá!

Thạch cười giọng bình thản:

- Cô cứ dọa tôi.Hôm nay là tôi thấy dễ chịu hơn hôm qua rất nhiều, kiểu này là mai kia có thể ra viện được.

Lin bĩu môi:

- Anh làm như phép tiên không bằng!

- Tôi nói thật đấy.

Im lặng một lát, Thạch chuyển thế chuyện:

- Giờ tôi bảo Lin thế này: Lin đối với tôi tốt quá. Thật là hết lòng đấy. Anh em ruột thịt cũng chưa chắc đã bằng đâu. Hôm nay mắt tôi cũng đã đỡ rồi. Lin đừng giận nhé... Hôm nay Lin với cháu nên về kẻo gia đình mong. Cứ giữ mãi Lin ở đây là tôi có tội...

Lin nghiêm mặt:

- Ai giữ em. Anh làm sao mà giữ nổi mẹ con Lin. Mẹ con Lin ở lại là tự nguyện. Anh cứ ở lại mà điều trị cho thật khỏi. Đừng sốt ruột mà không khéo hỏng cả hai mắt là ân hận suốt đời. Còn chuyện mẹ con em, mẹ con em khắc lo. Bao giờ anh khỏi được bảy, tám mươi phần trăm, mẹ con em có đi đâu mới đi.

Thạch đành chịu cứng không biết bàn thêm với Lin lời nào nữa.

Cuối cùng, vì sốt ruột chuyện nhà, lo cho bà và thằng Nhuần, cộng với sự quá nhiệt tình của mẹ con Lin, Thạch đã tìm cách để được xuất viện mặc dù vết thương chưa lành, tuy đã mở được và lờ mờ nhìn được.

Họ lại đưa nhau ra bến xe sau ba bốn ngày ở cùng nhau trong bệnh viện.

Người đi ngược, người đi xuôi không thể nói là không bịn rịn khi đã có những kỷ niệm thật đột ngột và bất ngờ với nhau. Mấy hôm trước chỉ là bạn đường nhưng đến hôm nay đã có cái gì cao hơn, sâu hơn tình cảm ấy.

Thạch đưa cho Lin một ít tiền:

- Anh cho cháu đi đường uống nước.

Lin chau mày:

- Anh trả công mẹ con em đấy à?

- Không! Tôi đâu dám nghĩ thế.

- Vậy thì anh cho tiền vào túi đi. Đôi mắt xuất viện sớm thế kia thì còn tốn tiền thuốc. Em đã nói rồi mà anh không nghe.

- Nhưng... đây là quà của tôi cho cháu.

Lin thay con cầm tiền:

- Mẹ con em xin...

Nói rồi Lin bế con đi ra phía đầu bến xe. Thạch biết ý nói với theo:

- Tôi không có ăn gì đâu nhá!

Lin vẫn lẳng lặng đi. Lát sau cô quay lại. Trên tay Lin là chiếc kính mát Sài Gòn. Lin chớp chớp mắt:

- Anh đeo tạm cái kính này cho về đến nhà để tránh bụi. Anh có quà cho cháu, còn em có quà cho anh.Cũng vì mẹ con em mà anh bị tai nạn thế này...

Đôi mắt Lin ươn ướt nước.

Xe đã nhấn còi giục khách. Tiễn mẹ con Lin đến cửa xe, Thạch xúc động nói:

- Chuyện đời tôi, Lin đã nghe qua. Dù sao thì tôi cũng phải tìm được mẹ cháu về cho cháu. Thôi thì… lá lành đùm lá rách vậy. Bà ngoại tôi cũng bảo, chỉ mong con có mẹ, mẹ có con. Tôi cũng nghĩ thế. Cái quan trọng là cháu Nhuần.

Thạch nói như lời một người đứng tuổi tuy rằng anh mới ngoài ba mươi. Lin thì lại có cách nghĩ khác:

- Cái quan trọng bây giờ là anh nên về với bà với cháu. Cái quan trọng bây giờ là phải chữa cho khỏi mắt đã. Còn chuyện kia lo sau anh ạ!

Thạch khẽ gật gù:

- Tôi nghe Lin. Địa chỉ của tôi Lin biết rồi, có gì vui vui về gia đình báo tin cho tôi với.

Nhắc tới chuyện gia đình, mặt Lin tự nhiên sẫm lại. Thạch đã đụng tới nỗi đau của cô mà mấy ngày hôm nay vì mải nói chuyện khác, cô đã để nó chìm khuất đi. Thạch nói với Lin vậy là đúng với lẽ của người sắp chia tay nhưng với người trong cuộc thì đây lại là cái nhọt đang tấy mủ bị một chiếc que cứng quệt vào.

- Em thì suốt đời buồn thôi anh ạ. Cứ coi như đời mẹ con em thế là chấm hết.

Thạch lắc đầu:

- Dại mồm dại miệng. Lin còn trẻ hơn anh đến sáu bảy tuổi. Tôi còn chưa chấm hết nữa là cô.

Chiếc xe ca có vẻ sốt ruột nhấn thêm một hồi còi nữa.

- Thôi em đi nhé. Con chào bác Thạch đi con...

Thạch đỡ đồ đạc cho mẹ con Lin lên xe rồi lặng lẽ giơ tay vẫy theo đứa trẻ khi chiếc xe từ từ rời bến.

Lin về lại nơi cô đã bế con ra đi. Đây là vùng miền ngược có cái tên rất rừng núi Sơn Thượng.

Sơn Thượng cách quê Lin gần hai trăm cây số. Đã hơn ba năm nay cái vùng đất chỉ có đá với cây, đèo với suối này đã thành nơi cư trú của cô con gái được cưng chiều, giàu mơ mộng và cũng rất hay chán nản trước những thất bại…

Lin thi trượt tốt nghiệp phổ thông. Mọi mơ mộng về tương lai bỗng đổ sập xuống trước mặt như bức tường không có chân móng. Con gái buồn, con gái khóc, con gái thở dài... Bố mẹ cũng buồn, không khóc nhưng nhiều lời bóng gió mát mẻ trước cái hẩm hiu của con. Nhiệt tình của bố mẹ chỉ được thể hiện bằng những bữa ăn, manh quần tấm áo, những câu giáo lý chung chung và sự quyết tâm đến khắc nghiệt cho con học lại mặc dù Lin không thích học tý nào.

Thực tình Lin yêu. Mới đầu cô ngây thơ tới mức cứ nghĩ cái địa vị kia của bố mẹ có thể đặt cô vào võng mà khiêng tới đặt vào giảng đường trường đại học. Khi vỡ lẽ ra rằng mình chẳng thể làm được bất cứ cái gì, nếu mình dốt. Thế là Lin chán thực sự, lì thực sự. Những ngày hè im lặng ấy, bố mẹ cứ nghĩ là Lin tĩnh tâm lại để chuẩn bị đi học khi năm học mới đến.

Nhưng Lin đã đùng đùng bỏ nhà ra đi không hề thưa trước với bố mẹ một lời. Chỉ đôi dòng chữ ghi lại, Lin gửi qua người bạn trai. Lin tự nhủ với lòng mình, cứ bao giờ thành được một cái gì, lúc ấy mới về cho bố mẹ biết cũng không muộn. Bố mẹ tốt với Lin, còn Lin chưa làm được điều như bố mẹ mong muốn nên Lin phải đi. Đi để làm được cái gì mang về trả công cho bố mẹ. Nhất là bố. Lin đã làm bố mình mất hy vọng và giận dữ.

Lin theo một người bạn lên xin việc làm ở Lâm trường Sơn Thượng. Tổ chức lâm trường đã nhận cho Lin làm hợp đồng ở đội trồng rừng có cái tên gọi rất hay là đội Lâm Sinh. Lin hào hứng nhận việc và hy vọng mai này thi lấy bằng bổ túc rồi xin cơ quan cho đi đại học. Mọi chuyện như có vẻ suôn sẻ đối với một cô gái không muốn sống mãi vào gấu áo của bố mẹ.

Mạn đã đến với Lin nơi vùng đất Sơn Thượng heo hút ấy. Mạn to, khỏe, đẹp giai. Mạn là lính xế Tây Bắc chuyên môn vận chuyển hàng hóa từ xuôi lên ngược, từ ngược về xuôi mà nhẹ nhàng như thư sinh.

Mạn biết Lin, quen Lin từ một chuyện rất bình thường. Không do ai mai mối, cũng không phải là số trời đun đẩy mà là do một chuyện mua bán, đổi chác. Sớm ấy Lin bị váng đầu nên xin phép nghỉ ở nhà. Lán đội nằm chênh vênh trên sườn đồi ngay cạnh đường xe đi. Đây là quốc lộ chính nối liền miền xuôi với miền ngược nên ngày đêm luôn ù ì tiếng xe chạy. Lin đang ngồi trong lán đọc một cuốn tiểu thuyết đã nhàu nát vì chuyển qua quá nhiều tay người thì nghe có tiếng đập cửa phía ngoài:

- Có ai ở nhà không ạ?

- Chị ơi, mở cửa tôi hỏi cái này!

Hình như người gọi đã trông thấy Lin qua cửa sổ. Tiếng là tiếng của người lạ!

Lin lưỡng lự. Nơi đây vắng,cả khu tập thể chỉ có mỗi Lin ở nhà. Nhưng... chả lẽ không thưa!

- Ai hỏi có việc gì đấy ạ?

- Bọn tôi đây mà. Lính xế đây. Chị mở cửa cho bọn tôi hỏi thăm chút việc.

Lin chậm rãi ra mở của:

- Chào anh!

Lin lạ lùng trước người khách. Còn người khách cứ nheo nheo mắt nhìn Lin rồi nỏ một nụ cười rộng, rất hiền:

- Có mình chị ở nhà thôi ạ!

- Còn một số chị nữa, nhưng... họ ngủ chưa dậy.

Lin nói dối để dọa và phòng xa. Người khách chẳng hề để ý đến chuyện ấy nên vào việc ngay:

- Bọn tôi đi xe suốt đêm qua, đói quá. Có mấy cái bánh mì thì bị ướt nước. Giờ mà đợi về được chỗ có cái ăn thì xa. Vả lại, nhân chỗ đường này có nhiều bóng mát, anh em muốn nghỉ ngơi một hai tiếng. Ngủ thì bọn tôi có thể lăn kềnh ra ca-bin làm một giấc. Còn ăn thì khó quá...

Người khách không dám hỏi thẳng, chỉ dám xuýt xoa, thăm dò. Lin hiểu ý:

- Nhưng các anh cần cái gì cơ ạ?

Người khách thật thà:

- Bọn tôi cần một bát cơm nóng. Có cái gì tươi tươi đưa cay thì càng hay. Nếu chị có để lại bọn tôi xin thanh toán tiền nong sòng phẳng.

Gạo thì Lin có. Cả sán đồi mới đỡ chiều qua nữa. Nước mắm thì cả tháng nay không có một giọt. Muối còn vài hạt. Măng chua thì có một chậu vừa ngâm tối qua. Lính xế đâu thích những món này... có nói chắc họ cũng chỉ cười.

- Bọn tôi chỉ có gạo và măng chua.

Người khách reo lên:

- Vậy thì cực kỳ...

- Muối chỉ còn vài hạt - Lin than thở -Cả tháng nay không mua được nước mắm. Sợ các anh ăn cơm không với măng nhạt thì xót ruột chết...

- Không sao... Nhưng giá được cái gì tươi tươi hơn thì hay quá.

- Có đấy... nhưng bọn em thả mất rồi!

Người khách mở to mắt nhìn Lin ra ý không hiểu. Lin khẽ cười rồi chỉ tay về mấy con gà đang bới cỏ ở phía sau nhà. người khách hiểu ra, anh đề nghị:

- Cô để cho tôi một, hai con thì tốt quá.

Lin khúc khích cười:

- Nhưng bọn em thả ra mất rồi. Các anh chả đến mua từ sáng sớm.

- Chúng tôi sẽ có cách bắt nếu cô đồng ý.

Lin gật đầu:

- Trong đàn kia chỉ có hai con hoa mơ là của em.

Người khách đi tìm hai hòn cuội to gần bằng nắm tay. Anh len lén đi ra chỗ khuất đầu nhà. Chỉ mười lăm phút sau, anh đã xách hai con gà, một gẫy chân, một sứt đầu về cho Lin xem. Phải nói anh ta ném tài. Chỉ hai cái vung tay, cái nọ cách cái kia mười lăm phút... Mà lại ném bằng tay trái nữa. Lin tự nhiên ngầm cảm phục người lái xe nọ.

Người khách lấy từ túi ngực ra một tập tiền:

- Cảm ơn cô quá. Hai con gà này với chỗ măng và gạo kia hết bao nhiêu, xin cô đếm giúp.

Lin thấy ngại quá! Giúp thì sẵn sàng giúp, nhưng, đến lúc tính tiền mới thấy khó:

- Bọn em có đi chợ bao giờ đâu mà biết giá: Các anh thấy nên bao nhiêu thì các anh trả.

- Thôi được... để tôi xuống bàn với anh em đã…

Người khách, một tay bưng chậu gạo và măng,một tay xách đôi gà định đi xuống dốc nhưng không được. Cái tay bưng măng và gạo chỉ được một lát, anh phải đặt xuống.

- Để em mang giúp.

Lin nhanh nhẹn định bê chậu. Người khách vội nhờ cô xách hộ đôi gà:

- Cái này nặng, cô để tôi!

Ở dưới đường, anh em đã bắc đá làm kiềng rồi kiếm củi xung quanh nhóm bếp chờ sẵn. Thấy đồng đội mình có "chiến lợi phẩm" đang xuôi dốc đi xuổng, lại có cả Lin đi cùng, họ reo ầm lên:

- Đội trưởng Mạn muôn năm! Thằng Mạn muôn năm!

Mạn đỏ mặt, giới thiệu Lin với mọi người. Lin ngượng ngùng cúi mặt vì các anh ấy, ngay từ lúc Lin còn ở lung dốc mà mắt anh nào cũng trố ra to như hai cái trôn chén mà nhìn. Bây giờ thì sự ngưỡng mộ ấy lại rộ lên bằng lời:

-Hoan hô hoa hậu rừng Sơn Thượng. Xin hoa hậu cho bọn tôi biết quý danh để dễ thưa gửi...

Lin xấu hổ quá, quẳng vội đôi gà xuống đất chạy lên dốc. Đã lâu, đội Lâm Sinh không có bóng đàn ông, nay bỗng gặp họ, dù xa lạ nhưng Lin vẫn thấy hồi hộp và có phần thinh thích nữa. Thích thì thích nhưng vẫn phải bỏ chạy, Lin sợ phải một mình ở giữa sự trêu chọc của họ.

Lin về lại ngôi nhà của mình quên cả chuyện mặc cả mà lý ra... Nhưng thôi, đàn ông họ đại lượng, có mua có trả. Họ sẽ tự thu xếp hết, không đi đâu mà thiệt.

Lo gì lúc nữa cái anh có tên Mạn ấy chẳng mò lên. Anh ta tài thật. Ném gà bằng tay trái mà cũng trúng. Lin nghĩ vậy và ngồi thở ra như kéo bễ...

Khoảng nửa tiếng sau, Mạn lên. Lần này Mạn không gõ cửa vì Lin để ngỏ cửa. Mạn xách tay theo một cái túi vải.

- Xin lỗi... Cô tên gì ấy nhỉ, cho chúng mình dễ xưng hô. Còn tôi tên là Mạn, chắc cô biết.

- Em làm sao mà biết được ạ! Còn em tên là Lin.

- Tên hay quá!

Lin nói ngay:

- Có gì mà hay. Mới đầu bố em đặt tên là Linh, sau sợ Linh thành linh tinh nên phải gọi chệch đi là Lin.

Mạn mở túi vải. Anh lấy ra những gói mì chính ngoại. Loại này lúc ấy đang hiếm, chỉ có xế quá cảnh hoặc xế Tây Bác mới có. Cả đội Lâm Sinh của Lin đang thiếu chất mặn, chất ngọt.

Mạn thong thả nói:

- Trước hết, anh em đội xe xin cảm ơn lòng tốt của Lin. Sau nữa là, bọn tôi có mấy gói này... gọi là thay tiền để trả cái ơn Lin đã giúp đỡ.

Lin lúng túng thực sự. Con gà, bát gạo chả đáng là bao mang sao các anh ấy trả nhiều thế này.

- Em chỉ lấy một nửa thôi.

Lin định bỏ bớt gói mì chính vào túi vải của Mạn mà không được.

Lin cứ giữ lấy. Đây là quà của anh em với Lin và các bạn ở đội Lâm Sinh. Đường đi còn dài. Sau này chúng tôi còn qua lại nhờ vả Lin nhiều.

Nghề nghiệp thì dữ dằn thế mà sao ăn nói lại hiền lành nhu mì. Anh ta có vẻ "đang cưa sừng làm nghé" trước mình hay sao ấy. Thôi được, đã cho thì xin nhận, còn lợi dụng việc này mà bờm xờm là không được. Nhưng nói như thế có quá cho anh ta không, khi mà anh ta vẫn tiếp tục rủ rỉ như con gái:

- Nói điều này, chỉ sợ. Lin không nhận, Lin cho là tụi tôi quá trớn... Lin khẽ nhếch mép:

- Anh cứ nói đi!

- Anh em giao cho tôi phải mời được hoa hậu rừng Sơn Thượng -Chúng nó gọi Lin thế -xuống ăn cùng lính xế một bữa cơm dã ngoại. Bọn nó còn dọa là nếu không mời được Lin xuống là bọn nó treo bát, treo đũa của tôi.

Anh ta nài nỉ đến khéo. Lin lắc đầu:

- Em ăn cơm rồi. Anh cứ xuống nói với các anh ấy rằng em xin cảm ơn.

- Lin không xuống là tôi cũng không dám xuống đâu.

Ô hay, anh ta định ở lỳ đây để ăn vạ chắc. Đã không đi là không đi.

- Em nói thật đấy. Em vừa ăn cơm sáng xong thì các anh đến.

Mạn vuốt tóc giãi bày:

- Lin không biết bọn quỷ sứ này đâu. Chúng nó nói là chúng nó làm. Không mời được Lin xuống tôi sẽ phải nhịn đói từ đây về tới xuôi.

- Chúng nó còn bảo: có duyên mua được hàng cũng phải có duyên mời được Hoa hậu rừng Sơn Thượng xuống ăn cơm với lính xế. Mạn mà không mời được là họ phạt.

- Anh em thực sự là quý Lin...

- Biết em đầu Ngô mình Sở thế nào mà quý ạ!

- Hề...hề... Cái cảm tình thì nó vô cùng Lin ạ!

Theo tôi là Lin nên xuống vui cùng.

Lin bậm môi ngẫm nghĩ một lát rồi đứng dậy đi ra phía chiếc hòm gỗ đựng quần áo của mình. Cô mở hòm lấy ra một chai rượu thuốc mà hôm đi khám bệnh, y tế Lâm Trường đã phát cho.

Lin mang chai rượu thuốc theo Mạn xuống chiêu đãi những anh xế tải Tây Bắc...

Từ đấy, những lần lái xe qua lại Sơn Thượng, Mạn thường gác xe vào thăm đội Lâm Sinh của Lin. Lần nào Mạn vào thăm, Lin đều có cảm giác vui; có phần lưu luyến và thân thiết nữa. Tuy vậy, Lin vẫn giữ ý. Biết là Mạn có tình cảm, tuy niềm nở trò chuyện, kể cả làm cơm mời khách nữa, nhưng khi anh chàng xế trẻ Tây Bắc có ý mời đi chơi riêng, cô đều tìm cách từ chối khéo. Mạn biết vậy nhưng vẫn bám sát mục tiêu bằng cách năng qua lại thăm nom. Chu đáo hơn, lần nào vào thăm Lin, Mạn cũng có quà. Khi thì tấm khăn thổ cẩm Tây Bắc, khi là mảnh vải ngoại may quần. Có lần chỉ là một cành hoa rừng và một hộp kẹo xuất khẩu Hà Nội. Lin không từ chối nhưng vẻ ngoài vẫn hững hò, dửng dưng.

- Nhưng... Mạn đến với Lin đâu chỉ biết có Lin. Muốn đến với Lin một cách thuận lợi, Mạn phải tìm cách quen thân với mọi người. Chị em trong đội trồng rừng của Lin không ai là không có một đôi lần ngồi trò chuyện với Mạn. Trong cái thế giới toàn phụ nữ ấy, sự xuất hiện của Mạn khác nào là nguồn nước mát vừa được tìm thấy trong cánh rừng khát. Có một chị lớn hơn Lin khoảng bốn tuổi đã tìm cách len được vào giữa quan hệ của hai người.Bề ngoài chị ra vẻ vun vén cho mối tình của hai đứa, nhưng thực ra bên trong là một cuộc giành giật. Lần nào Mạn đến, chị đều xăng xái làm cơm, thịt gà, mua rượu, mua thuốc gọi là giúp Lin tiếp bạn, nhưng thực chất là chị muốn được gần Mạn và tìm tình cảm ở Mạn. Lin không ngờ đến chuyện này. Cô chỉ thấy quý chị. Mạn cũng vậy, anh càng ngày càng trân trọng cái nhiệt tình của chị đối với mối tình thầm kín của mình. Nhiều lần Mạn đã xưng em với chị. Còn chị thì lúc nào cũng gọi Mạn là anh một cách ngọt ngào, ý nhị.

Một lần Mạn ghé xe qua. Lin đi làm vắng, chỉ có chị ở nhà. Chị đi lấy nước, lấy khăn cho Mạn rửa mặt. Chị giục Mạn lên giường nằm nghỉ. Mạn có vẻ sốt ruột muốn gặp Lin ngay. Mạn hỏi chị lối rừng vào chỗ Lin đang trồng cây. Lối rừng thì nhiều. Làm sao mà Mạn có thể lần ra những cái ngoắt ngoéo ấy để tìm đến với Lin được. Chị vui lòng đưa Mạn đi.

Cũng hôm ấy, không biết do linh cảm hay sao mà đầu óc Lin bỗng choáng váng rồi ruột gan nóng như có ai dụi than, đốt lửa. Lin xin phép chị đội trưởng về nghỉ trước. Vừa đi đến đoạn rừng rậm, đang định xắn quần lội qua suối thì Lin nghe phía vạt rừng thấp ngay chỗ cây mỡ có tiếng người. Ai mà lại đi vào lối này? Lối này là lối riêng của mấy chị em trong đội trồng rừng!

Lin nhè nhẹ tránh vào một đoạn cây rậm. Từ mô đất cao, qua khe hở của tán lá nhìn xuống, Lin thấy gai hết cả người. Có đôi trai gái đang dựa vào thân cây mỡ ôm ấp nhau. Nhìn kỹ thì ra chị ấy và Mạn. Lin điếng người nhưng còn đủ bình tĩnh để nghe tiếng họ nói chuyện.

- Kìa anh! Anh nói đi... Em thương anh, em quý anh, em muốn lấy anh làm chồng, có được không?

Lin có cảm giác như chị ấy đang muốn chà sát thân thể mình vào Mạn. Còn Mạn như người bị trói chặt vào gốc cây, đôi tay buông thõng...

- Anh... Sao anh cứ im lặng, anh không nói. Hay là anh thích con Lin hơn em. Nó thì hờ hững, dửng dưng. Còn em...

- Tôi... không...

Đôi tay Mạn quờ lên ôm lấy lưng, lấy eo chị ấy một lúc lâu rồi buông thõng xuống. Chị ấy bỗng nấc lên, gục mặt vào ngực Mạn:

- Trời ơi, sao tôi khổ thế này. Anh ơi, anh nói đi... Sao anh cứ đứng lặng như gỗ, như đá mãi thế? Anh nói đi, chỉ một câu thôi. Hay là anh sợ con Lin...

Mạn nhăn mặt lắc đầu. Mặt chị ấy ngẩng lên đầy nước mắt. Mắt chị đắm đuối nhìn Mạn như cầu cứu, van xin một điều gì...

- Anh... Anh cho em xin một đứa con rồi anh hẵng yêu ai, lấy ai cũng được. Em chỉ cầu mong có thế. Em chỉ xin anh một lần thôi.

Lin thấy đôi tay chị bật tung hết cúc áo để lộ ra bộ ngực đầy tròn với nhịp thở dồn khao khát, đôi mắt cháy man dại. Mạn lúng túng quay vội người, úp mặt mình vào thân cây, im lặng.

Lát sau, người đàn bà tội nghiệp ấy đứng rũ ra như một cây non bị lửa táp ...

- Em... xin lỗi anh!

Tiếng nói chen trong tiếng nức nở. Chị ấy khép vội tà áo đang hớ hênh rồi bỏ chạy như bị thú dữ đuổi.

Lin lần xuống đến gần sát cây mỡ, Mạn vẫn không hay biết. Anh hình như đang choáng váng trước chuyện bất ngờ nọ.

- Anh Mạn...

Lin run run gọi. Mạn giật mình. Anh bật người quay lại. Lin thấy mặt anh dính đầy bụi vỏ cây. Lin nhào đến ôm chầm lấy Mạn. Mặt cô cứ chà vào mặt Mạn như muốn lau đi những vết bụi bậm trên mặt anh.

- Em đến đây từ lúc nào? Anh không ngờ chị ấy...

Lin hổn hển nói qua hơi thở:

- Anh đừng nói nữa. Em nghe hết, em biết hết...

Mạn thoáng vẻ sợ sệt:

- Anh chỉ muốn chị ấy đưa đường đến chỗ Lin. Ai biết được lại sinh ra cái chuyện này...

- Thôi! Em cấm...

Lin lấy tay bịt chặt miệng Mạn. Lin không muốn nghe anh nói, anh kể một lời nào về chuyện ấy nữa. tức lắm, tội lắm. Thế mà vẫn giương mắt ra để nhìn. Sao không cho người ta mà lại quay mặt vào gốc cây để trốn? Ghét mặt...

Mạn đã lắc đầu thoát khỏi bàn tay bịt miệng của Lin. Tình yêu bừng thức trong người Mạn sau những phút giây choáng váng hỗn độn nọ. Lúc này Lin như con thỏ ngoan ngoãn nằm trong vòng tay Mạn. Tóc cô, má cô, làn môi mọng như quả nhót chín, cái cổ ngần trắng như nõn chuối, đôi bắp đùi nần nẫn của tuổi con gái dậy thì, không còn thuộc quyền sở hữu của Lin nữa mà là của Mạn. Tình yêu vừa ích kỷ vừa thiêng liêng của cô gái đã thắng điểm tuyệt đối trước đối thủ của mình. Lin mê đi trước hơi thở đàn ông đầu tiên mà cảm như mình đang chìm vào giấc ngủ sâu có những giấc mơ lạ.

Khi tỉnh dậy cô mới biết là mình đã nằm lịm đi trên thảm cỏ dưới bóng cây mỡ lúc nào. Bàn tay của Mạn vẫn nhẹ như gió vuốt vuốt mãi đôi vú như trái vả xanh của cô. Anh như còn khao khát cái vùng đất đầy quyến rũ vừa được khám phá đã khiến mình mê mệt.

Lin bơ phờ ngồi dậy, mắt lơ đãng nhìn một khoảng lá rừng sẫm phía trước. Cô khẽ kéo áo che ngực rồi gục mặt xuống đôi gối để trần. Lin gặp lại mùi thơm da thịt của mình có pha mùi nồng ấm gai gai da thịt đàn ông của Mạn. Một phút chốc thiêng liêng, cuồng nhiệt Lin đã cho anh tất cả. Những giữ gìn e lệ vừa qua đã bỗng tan biến trước cái ôm ghì đến quặn người của cô với Mạn. Lúc này Lin không còn ai khác đã nghĩ ngoài người đàn ông đang ngồi cạnh mình đây. Lin hé mắt nhìn cái nền rừng xanh cỏ đã nhàu nhã bởi sức nặng của hai đứa. Những ngọn cỏ bị đè nát giờ đang lấy lại sức gượng trở lại. Còn Lin? Cô ngước cặp mắt đen loáng ướt nhìn Mạn. Đôi mắt như muốn giục về lại như muốn dừng lại trìu mến trên da thịt anh. Đồi mắt như muốn nói với anh cõi lòng thăm thẳm của người con gái. Từ lúc này Lin đã thuộc về anh, Lin là của anh! Còn anh? Anh mãi mãi là của Lin, mãi mãi của thứ tình yêu bồng bột và tinh khiết bên con suối rừng Sơn Thượng này. Sao anh chỉ nhìn Lin mà không nói. Thân thể em giờ đây có còn chỗ nào lạ nữa đâu mà anh phải nhìn nhiều đến thể.

Mạn hỏi Lin một câu bâng quơ:

- Em lạnh à?

Không!

- Sao người em run thế?

- Em sợ.

- Sợ cái gì?

- Nhà em vừa mất trộm!

- Có giận không?

- Chả nói nữa!

- Anh lại ăn trộm nữa đây này...

Mạn quàng tay ôm lấy Lin. Người Lin lại vu vơ bập bềnh như cánh hoa trôi trên dòng suối.

- Không...

Lin yếu ớt gỡ tay Mạn. Cô gỡ sao nổi khi mà đôi môi nóng bỏng của anh đã truyền lên da thịt mình, khi mà thân thể cô đã quen dần với cái nguồn rung cảm ngược chiều ấy...

Như vậy là tình yêu của Mạn ùa đến với tâm hồn và thể xác Lin cùng một lúc. Cô không đủ sức lảng đi mà càng ngày càng đắm sâu vào cái chốn mê hồn ấy. Mạn đến với cô một lần, nhiều lần. Không tuần nào là Mạn không ghé xe và thăm Lin rồi tìm cớ đón Lin đi chơi. Lin cũng đủ khôn ngoan, mẹo mực tìm cách dứt khỏi đội để được đi chơi với Mạn. Rừng núi Sơn Thượng giống như cái nôi hoang dã nâng niu và che chở cho mối tình của họ. Lần nào đi chơi với nhau Mạn cũng hứa là sẽ về xin phép gia đình để cưới Lin. Một lần đợi, hai ba lần đợi mà lời hứa cưới xin của Mạn vẫn bị đủ thứ lý do chính đáng do anh ta đưa ra để khất lần. Nhiều chị em trong đội nghi ngờ sự thất hứa ấy. Họ nhỏ to khuyên nhủ Lin. Họ phê bình Lin vì có những buổi đi chơi quá đà. Ai cũng sợ Lin sa chân lỡ bước. Còn Lin, cô vẫn câng câng lên với mọi người là mình "không có gì", là "yêu thì yêu nhưng cũng phải biết giữ gìn chứ...". Nói miệng thì vậy, nhưng thân xác thì lại khác. Lin đâu có giữ gì. Sợ thì sợ nhưng vẫn ham. Lin giống như đứa trẻ mải chơi đáo, biết rằng nếu chơi thêm ván nữa có thể bị bố mẹ đánh đòn, nhưng vẫn gan lì ở lại cuộc chơi.

Lin đã có mang với Mạn. Cô thông báo chuyện "động trời" cho người yêu biết. Mạn lúng túng:

- Nhưng... dạo này anh đang vào chiến dịch. Với lại, ông đẻ ra bố anh vừa mất tháng trước. Chúng mình mà tổ chức bây giờ e không tiện.

Lin tím hết mặt mày. Cô túm lấy ngực áo Mạn:

- Anh định lừa tôi à? Lần nào cũng khất lần hoặc tìm cách dối quanh.

- Anh xin thật thà nói với Lin như thế.

- Anh nói rồi anh lại đi. Còn cái thân xác em đây này.

Lin khóc. Tiếng khóc của kẻ mang họa trước một anh tình nhân cù lần. Yêu thì rất yêu nhưng giục cưới thì cứ tìm cách chối quanh.

-Giờ anh tính thế nào?

Lin gắt gỏng hỏi Mạn như người chủ hỏi con nợ. Mạn chỉ biết gãi đầu, nói liều:

- Thì... giải quyết mẹ nó đi.

Lin điếng người. Nhưng... có nhẽ phải thế. Hai đứa bàn kế hoạch với nhau định đưa nhau về bệnh viện tỉnh. Chuyện bị lộ. Cơ quan của Lin không đồng ý cho cô nghỉ phép. Họ một hai khẳng định cô có thai với Mạn vì đã hai tháng nay, chị em ở cùng phòng không thấy cô "giặt giũ" gì. Lin ngậm miệng chịu cứng. Một vài chị tốt bụng khuyên Lin nên giữ cái thai lại rồi cơ quan sẽ có trách nhiệm với Mạn. Có chị nói toạc ra là ở đây hiếm hoi con trai, kiếm được tấm chồng khó như người ta đi đào vàng. Giờ Lin với Mạn có tình ý với nhau, lại yêu nhau thực sự thì làm gì đến nỗi phải làm cái chuyện thất tâm, thất đức ấy...

Lin nghe ra. Cô bấm bụng chờ Mạn đến để bàn lại. Mạn chưa đến thì tổ chức lâm trường đã kỷ luật cô đuổi ra khỏi cơ quan vì đã có quan hệ bất chính và gây ra những hoang mang tư tưởng trong đời sống chị em. Nhiều người phản đối quyết định máy móc và ác độc này của lãnh đạo. Chính chị ấy - cái chị mà Lin đã bắt gặp trong rừng với Mạn, đã đứng giữa sân của đội tru tréo trước một ông cán bộ của Văn phòng xuống đưa quyết định:

- Kỷ luật chó gì nó. Nó có đốt rừng, ăn cắp gỗ đâu mà kỷ luật. Chẳng qua là yêu nhau quá đỗi nên mê. Nó được thế là hạnh phúc chán. Cái này phải trao cho nó giấy khen mới đúng. Còn chúng tôi đây này, chờ rã cả người ra có ai đoái hoài. Heo hút vẫn hoàn heo hút. Chay tịnh vẫn hoàn chay tịnh. Ông cứ về nói với các ông chánh phó giám đốc, với ông trưởng phòng tổ chức ấy, hôm nào ghé xe con qua thăm đất khỉ ho cò gáy này mấy đêm. Cứ xuống đến đây là chị em chúng tôi cho các ông ấy làm chồng đấy. Muốn làm bao nhiêu ngày cũng được.

Mọi người cười ồ lên khiến ông cán bộ tổ chức trên văn phòng phải ba chân bốn cẳng dắt xe chạy trốn.

Nhưng kỷ luật vẫn là kỷ luật. Lin không được đi làm, không được ăn lương. Cái quý là chị em trong đội trồng rừng vẫn giữ Lin lại chăm sóc, cưu mang. Cũng chính chị ấy đứng ra dàn xếp để mọi người hiểu:

- Các ông ấy ở trên thị trấn, có điện, có vợ con đàng hoàng nên chả biết cái lán trại này nó ghẻ lở, hắc lào là phải. Giờ nổ ra cái chuyện phúc đức như thế này thì các bố ấy lại vống lên cho là vi phạm đạo đức, nhân phẩm. Chả lẽ người ta ru rú chết già ở cái nhà tù này cho các bố ấy phè phỡn à? Lin cứ ở đây với các chị. Mày đẻ con ra không ai nuôi thì tao nuôi. Con chung. Lý lịch có khai tên bố thì lấy tên tao cũng được, nếu cha Mạn nó bỏ của chạy lấy người. Thằng trông thế mà khốn nạn!

Mạn đã quay trở lại cám ơn đội Lâm Sinh và xin đón Lin đi. Mọi người hỏi Mạn đưa Lin đi đâu thì Mạn nói: "Tôi đưa cô ấy về quê cho hai gia đình tổ chức cưới". Ai cũng cho là Mạn có trước có sau và vui vẻ tiễn hai người ra tận cửa xe. Lin lưu luyến đội đến mức không cầm được nước mắt, nhưng vẫn thấy chuyện theo Mạn đi là tốt nhất cho dù chưa biết là sẽ đi đến đâu mặc dù Mạn đã thuận miệng nói với mọi người câu ấy.

Xe Mạn đi ngược chứ không đi xuôi. Lin ngỡ ngàng hỏi lại:

- Sao bảo là về quê?

- Đùa em tý cho vui.

Lin bật lên:

- Anh dùng xe lại ngay!

- Sao thế?

- Em không đi nữa.

Xe vẫn vun vút chạy. Lin tìm cách mở cửa xe nhưng không được. Mặt cô lầm lầm bực bội. Mạn thì vẫn bình thản lái xe, thỉnh thoảng lại khẽ đưa mắt nhìn Lin:

- Cứ yên tâm đi với anh. Anh không bỏ em là được chứ gì?

- Nhưng đi đâu mới được chứ. Làm như bắt trộm, bắt cóc người ta không bằng.

Lin vùng vằng giận dữ. Mạn quàng một tay lên vai cô:

- Yên nào không con nó chui ra nó mắng cho bây giờ.

Lin nguôi dần. Đã dám yêu nhau thì đi đến đâu cũng được, miễn là không được lừa dối và phản bội nhau. Cô nghĩ thế và gan lì chịu.

Xe Mạn ghé vào một quán hàng nhỏ ven rừng. Một chị trạc ngoài bốn mươi từ trong hàng đon đả reo lên:

- A... Chú Mạn!

Mạn đồ Lin xuống xe. Hai người đi vào quán. Mạn nhìn chị chủ quán rồi nhìn Lin:

- Đây là Lin, nhà em chị ạ. Như chuyến trước em nói chuyện với chị. Lần này em đưa nhà em lên đây có ý định ở nhờ chị dài ngày. Còn đây là chị Am, chị nuôi của anh, Lin ạ.

Chị Am cười rất tươi:

- Ăn hết nhiều chứ ở hết bao nhiêu hở... cô chú. Anh ấy thì đi bộ đội vắng. Các cháu cũng đi học, đi làm xa cả. Em cứ ở đây với chị cho ấm cửa, ấm nhà, có chị có em.

Lin trố mắt nhìn Mạn như có ý hỏi: "Ô... sao lại thế này...?". Mạn chỉ khẽ gật, nói tiếp:

- Hoàn cảnh em thì chị Am biết rồi. Nhà đang có đại tang. Vả lại em còn đang bận chiến địch dăm sáu tháng nữa. Chị cứ cho nhà em ở đây. Hàng tuần, hàng tháng xe em vẫn qua lại đây luôn. Tốn kém, phiền hà bao nhiêu em xin chịu...

Chị Am xua xua tay:

- Gớm. cái chú này sao mà cẩn thận. Chị đã nói một là một, hai là hai, em nhỉ - Chị nhìn Lin như có ý san sẻ chuyện của mình - Giờ cô chú ra chuyển đồ đạc vào đây. Chị đã dành cho hai em cái phòng mà chị xây cho thằng lớn lấy vợ sau này. Đợi cháu chú có mối thì còn lâu. Cô chú cứ vào đấy ở.

Mạn theo Lin ra xe. Lin khó chịu nói với anh:

- Em không ở đây đâu. Anh cứ cho em đi theo. Anh đi đâu em đi đấy.

- Buồn cười. Định làm gánh hát rong hay sao mà theo anh?

Lin hờn dỗi:

- Đang yên đang lành lại đưa người ta đến chỗ xa lạ này. Người dưng chả ra người dưng, ruột thịt chẳng ra ruột thịt.

- Chị Am là cực kỳ đấy em ạ!

- Em sợ.

- Cứ tin anh hoàn toàn.

- Anh khác, em khác.

- Ở lâu rồi em sẽ biết.

Lin tức tưởi:

- Vậy là anh giam em ở đây chứ gì?

Mạn cười xòa nhận lỗi:

- Biết làm sao được khi hoàn cảnh của anh nó thế.

- Vậy sao lúc yêu thì ngon ngọt thế?

- Em cứ yên tâm là không bao giờ anh bỏ em là được chứ gì...

- Nhớ đấy...

Cả chiều hôm ấy, hai đứa thu dọn căn buồng chị Am cho mượn. Buổi chiều tối, chị Am thịt gà chiêu đãi hai người. Tối hôm ấy khi được ngồi với nhau trên chiếc giường đôi trong buồng, Mạn ôm chặt Lin vào lòng nói:

- Giờ thì em tin anh rồi chứ? Tuy không cưới xin nhưng em sẽ là vợ anh mãi mãi, được chưa nào?

Lin chỉ biết nhắm mắt rồi lấy tay đấm thùm thụp vào ngực Mạn.

Mạn ở với Lin hai ngày rồi đánh xe đi. Lin mới đầu ngại ngại chị Am, nhưng rồi do tính chị xởi lởi nên quen dần và hiểu dần về quan hệ của chị với Mạn.

Mới đầu chỉ là quan hệ của một quán ăn, quán nước ven đường với một chú lái xe tải đường dài. Sau dần, Mạn quý quán của chị, cứ hễ xe qua, dù lên ngược hay về xuôi là thường ghé vào ăn quà. Có lần Mạn cho chị hàng bó củi đun. Có lần Mạn cho chị hẳn can dầu ma-dút nhóm bếp. Nhiều bận Mạn cho con cái chị đi nhờ xe về xuôi đi học hoặc đi trả phép. Tình cảm vì thế cứ đậm dần lên. Rồi hai người nhận nhau là chị em kết nghĩa. Theo chị Am thì Mạn tuy lái xe nhưng tốt tính, ít bậy bạ. lăng nhăng. Là lái xe mà cơ chỉ như người làm nương, làm ruộng.

Chị nói, Lin chỉ nghe và để bụng. thời gian quen biết Mạn rồi thích nhau là thời gian bị sự yêu đương đắm đuối lôi kéo chứ đâu có trò chuyện tâm sự về gia đình, tính tình của nhau. Hai đứa như mặt trăng, mặt trời, cho nên hễ gặp được nhau là quấn quít, âu yếm mà quên hết cả những chuyện khác.

Giờ vẫn thế. Hàng tuần, hàng tháng Lin vẫn gặp Mạn nhưng là một buổi, một ngày hoặc chốc lát. Chủ yếu là Lin sống với chị Am, phục vụ việc hàng cho chị. Rồi Lin sinh con. Chị Am chăm sóc, nuôi nấng mẹ con Lin chẳng khác gì sự chăm sóc đứa em ruột mình. Biết tin có con trai, Mạn xin nghỉ hẳn nửa tháng ở nhà chăm sóc vợ...

Thời gian cứ êm ả trôi đi ở một góc rừng yên tĩnh. Lin bằng lòng với cuộc sống của mình. Ngày đầy năm con, cô bàn với Mạn xin phép chị Am cho làm nhà riêng để ở.

Chị Am giãy lên không đồng ý. Chị bắt Lin và Mạn phải ở với chị khi nào thằng cháu lớn có vợ, chị mới đồng ý cho mẹ con Lin ra ở riêng. Cuộc sống một gia đình độc lập, đầm ấm đang trong tầm tay. Tuy không trọn vẹn như người khác nhưng với Lin lúc này đã là tốt lắm.

Nhưng rồi... Mạn bỗng bỏ đi mất tăm. Vợ chồng không có gì hờn giận nhau. Giữa chị Am và Mạn không có gì mâu thuẫn xích mích, vậy mà...

Hai chị em lo lắng hỏi thăm hết chú lái xe nọ đến lái xe kia khi vào quán ăn quà về Mạn mà ai cũng lắc. Tháng sau, sốt ruột quá, Lin xin phép chị Am bế con đi tìm chồng.

Lin lo lắng thực sự. Vì những ngày sống với nhau, Lin chỉ biết mỗi quê Mạn ở vùng Nự! Biết là Mạn có chuyện gì cấn cá về gia đình đấy, nhưng vì đã trót với nhau, Mạn lại quấn quít vợ con nữa nên Lin cũng đánh chữ đại xá cho anh về chuyện úp mở này. Bây giờ, nghĩ lại Lin mới biết là mình nông nổi.

Nhưng... Lin vẫn quyết đi tìm chồng. Trăm cái lo, cái bực dồn nén vào cô. Mạn chưa bao giờ đi đâu mà không thông báo cho cô. Hay là anh ấy bị cướp, bị tai nạn trên đường. Phải lặn lội đi chỗ nọ chỗ kia thì mới biết.

Trước hết là về Nự để xem anh ấy sống chết thế nào?

"Mạn ơi... anh ở đâu?" - Lương tâm Lin thường thốt lên câu ấy. Cô sợ nhất là Mạn đã chết mất xác.

"Oan nghiệt lắm, Mạn ơi! Đau đớn cho mẹ con em! Em đã từ bố, mẹ để ra đi. Em chỉ có anh. Giờ anh không còn nữa thì em biết sống với ai?".

"Anh ở đâu thì về với vợ, với con. Nhỡ không may anh có thác ở đâu thì báo mộng cho mẹ con em biết!"

Khi biết Nự không phải là quê Mạn, trong lòng Lin đã bộn lên những ý nghĩ khác thường về chồng. Cô đoán là Mạn không chết.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.