Đời Thủy Thủ 3

Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 15
Tình cờ

❊ ❊ ❊

 

+++Chiến hạm HQ 266 Rạch Gầm chầm chậm tiến vào cầu An Thới lúc mười một giờ trưa. Ánh nắng đứng bóng trải xuống mặt biển, hắt lên ngàn tia lấp lánh như pha lê. Gió nồng vị muối, mang hơi ấm đất liền và mùi dầu máy quen thuộc. Khi tiếng động cơ ngưng, mặt nước im, chỉ còn tiếng chân người dồn dập trên boong tàu.

Xe cứu thương của Căn cứ Hải quân An Thới đã chờ sẵn. Ba thương binh được cáng xuống, băng gạc trắng đẫm máu sậm đỏ. Mọi động tác đều cẩn trọng, lặng lẽ.

Hạ sĩ Nghĩa — người điều trị đã lâu trong bệnh xá — nay được phép về lại tàu. Khuôn mặt anh xanh xao nhưng nụ cười vẫn tươi, và trong ánh mắt ánh lên niềm tự hào của người lính sống sót trở về.

Khi Nghĩa bước chân lên boong, tiếng vỗ tay vang rền. Người cặp cổ, người nắm tay, người huýt gió. Võ Bằng bước tới, siết chặt tay anh, giọng trầm ấm:

— Tốt lắm, Nghĩa. Mừng em trở về tàu.

Nửa giờ sau, Tư lệnh Vùng cùng Chỉ huy trưởng Căn cứ Yểm trợ đưa toán chuyên viên xuống chiến hạm giám định thiệt hại. Phần mũi cần hàn gắn lại, vết đạn lỗ chỗ bên hông và trên đài chỉ huy phải được vá lấp. Ước tính sửa chữa trong bốn ngày.

Rạch Gầm được dời sang cập cầu Căn Cứ Yểm Trợ, bên cạnh vài chiếc Duyên tốc đỉnh và Chiến thuyền khác. Võ Bằng trở về phòng họp, nơi xấp công văn, công điện đang chờ. Anh dừng lâu ở bản báo cáo từ bệnh viện Rạch Giá:

“Thiếu úy Dương Công Đức đã giải phẫu gắp viên đạn ở bả vai, sức khỏe tốt.

Thủy thủ Lưu Văn Tạo đã giải phẫu lấy mảnh đạn khỏi cổ, tình trạng khả quan.

Cả hai đã được chuyển về Bệnh viện Hải quân Sài Gòn.”

Anh khẽ thở phào, như trút một gánh nặng trên vai.

Khi chiêu đãi viên gõ cửa xin phép dọn cơm trưa, hình ảnh tô bún cá ngày nào ăn cùng Huỳnh Như Oanh chợt ùa về. Anh lắc đầu:

— Tôi sẽ ăn ở ngoài.

Hình như chỉ có vị măn mẳn của nước súp và hương ngọt ngào của cà phê mới làm anh vơi được nỗi nhớ.

Vừa bước vào quán Hải Âu, Võ Bằng nghe tiếng gọi vang lên:

— Hạm trưởng! Mời Hạm trưởng đến chung vui!

Bàn sáu người — đa số nhân viên Ban Chiến tranh Chính trị. Hạm phó Tiến vội đứng dậy kéo thêm ghế:

— Mời Hạm trưởng ngồi đây.

Anh ngần ngừ, chủ định là ăn vội rồi sang quán Sóng hóng gió biển, mặc cho tâm hồn trôi về những kỷ niệm với Như Oanh. Nhưng thấy anh em ríu rít, anh đành ở lại.

Trung úy Tiến trình báo:

— Trước khi tới đây, tụi em ghé trường tiểu học. Cô hiệu trưởng mời chúng ta sáng mai đến, mười giờ.

Võ Bằng gật đầu:

— Vậy là nhất rồi. Mai, chín giờ bốn mươi lăm rời tàu.

Cô hầu bàn đến. Anh gọi bún cá và một lon Budweiser.

Trung sĩ Lâm cười tươi:

— Thưa Hạm trưởng, đêm qua chúng ta đánh chìm hai tàu bắc cộng, hôm nay rất đáng sương sương vài ly rượu mừng!

— Tôi kỵ rượu, bia là đủ.

Lâm nằn nì:

— Thưa Hạm trưởng, rượu nếp than An Thới danh bất hư truyền, ngọt và thơm, rất dễ uống!

Võ Bằng bật cười:

— Dễ uống nhưng cũng dễ say bí tỉ!

Hạm phó chen lời:

— Rượu nếp than uống một bổ hai, thưa Hạm trưởng. Một ly nhẹ thôi mà!

— Được, thử một ly cho biết.

Rượu quả thật ngon. Món ăn đưa cay cũng vừa miệng. Một ly rồi hai, cuối cùng là ba. Dự định ra biển sớm bỗng chậm mất hai tiếng.

***

Mặt trời đã chếch về tây khi Võ Bằng rời quán Hải Âu. Gió biển thổi mát rượi, xua bớt hơi men đang lan khắp thân. Đầu anh hơi choáng, nhưng chân vẫn vững.

Quán Sóng vẫn đó — thưa khách. Anh gọi cà phê phin rồi tự mang ra tán dù với hai chiếc ghế tựa còn chờ

Ngồi xuống chiếc ghế xưa, tay anh khẽ vuốt lên tay vịn, nơi Như Oanh từng ngồi. Sóng vỗ nhịp vào bờ cát mịn, đưa anh trở lại buổi chia tay xưa. Anh đã nắm tay nàng, và nàng không rút lại. Anh đã hỏi:

— Có thật rồi mình sẽ không còn gặp nhau?

Giọng nàng còn văng vẳng:

— Em không biết. Em cần thời gian xét lại lòng mình. Khi anh mãn công tác, trước khi về Sài Gòn, anh hãy gặp chị em. Nếu chị chuyển lời… tức là em đã chọn.

Ngày ấy, anh đã vui như trẻ thơ. Nhưng giờ nghĩ lại, đó đâu phải lời hứa hẹn. Biết đâu, sau khi đắn đo, nàng nhờ chị chuyển: “Nói với Võ Bằng… đi chỗ khác chơi!”

Anh mím môi, nghe lòng nhói buốt.

Võ Bằng thở dài. Hơi rượu tỏa ra đánh thức cơn nhức đầu. Anh nhấp vài ngụm cà phê. Chất đắng lan dần, đầu óc bớt đau. Anh uống đến nửa ly. Biển vẫn xanh bát ngát, trời vẫn cao thăm thẳm. Trước mặt anh, sóng vẫn xôn xao như những lời thủ thỉ cũ.

Một dáng người thon thả từ dưới nước bước lên. Nàng mặc áo tắm một mảnh màu thiên thanh, mái tóc ngắn bám cổ, đôi kính đen che nửa khuôn mặt mà vẫn toát vẻ diễm kiều. Nàng đi dọc mép nước, dường như không biết có người đang chiêm ngưỡng.

Sức mạnh của men rượu nếp than khiến anh đứng dậy, bước lại gần:

— Chào cô. Xin lỗi vì đường đột. Đây không phải cách làm quen cũ kỹ đâu, chỉ là… quá tò mò: một người đẹp như cô sao lại xuất hiện ở chốn vắng thế này?

Nàng hơi giật mình, rồi cười trong trẻo:

— Chào đại úy. Lâu rồi không gặp, đại úy khỏe chứ?

Anh khựng lại. Cấp bậc hải quân đâu phải ai cũng biết. Hẳn nàng là thân nhân của hải quân, hoặc phu nhân của ai đó. Không khéo lại rắc rối. Anh nghiêng mình:

— Xin lỗi và xin phép chào cô.

Giọng nàng vẫn đùa cợt:

— Đâu có dễ đi như vậy! Đại úy tò mò chận đường tôi, thì cho tôi tò mò hỏi lại: hễ là người đẹp thì không nên xuất hiện ở chốn vắng sao?

— Vì ở chốn vắng này toàn là cơ quan quân sự. Cô thật lạc lõng giữa ba quân.

— Tôi lại thấy, ở chốn này, nhiều người đẹp cũng mặc quân phục hải quân mà.

— Nhưng không ai mặc áo tắm trong giờ làm việc!

— Đại úy tinh ý lắm. Tôi không phải nữ quân nhân, nhưng đã từng lạc lõng giữa chốn ba quân.

— Vậy thân nhân hải quân của cô là ai?

Nàng bật cười:

— Võ Bằng.

Anh giật mình, rồi nhận ra nàng đọc từ bảng tên. Đáo để thật! Anh nghĩ thầm và toan rút lui thì nàng lại hỏi:

— Theo Đại úy, phải là thân nhân hải quân mới được đến đây sao?

— Bị cô gọi ngay là đại úy, nên tôi hơi tò mò.

— Đại úy nghĩ đúng. Có người dạy tôi về cấp bậc hải quân.

— Ai vậy?

— Đại úy thử đoán xem?

Anh lắc đầu:

— Có trời mới đoán nổi!

Nàng trầm giọng:

— Người ấy cho tôi cơ hội hiểu về biển… để rồi đâm yêu biển. Nhờ thế, ngay cả khi nghiệt ngã nhất, biển vẫn mang đến cho tôi sự an nhiên. Tôi vẫn thường nghĩ về người ấy, và vẫn thầm cám ơn.

Tự dưng anh bỗng thấy ưa thích nói chuyện với nàng. Bốn ngày sửa chữa tàu, có người cùng ngắm biển khơi, đỡ nhớ Như Oanh. Anh dò hỏi:

— Cô tắm biển mỗi ngày?

— Không hẳn, chỉ những buổi chiều đẹp trời.

— Nghĩa là muốn gặp cô, tôi phải chờ đến ngày đẹp trời rồi còn phải chờ đến chiều?

Nàng không cười trước câu đùa của anh mà lại cúi mặt, im lặng. Anh sốt ruột:

— Tôi coi sự im lặng của cô là đồng ý. Cho tôi biết tên được chứ?

Nàng ngẩng lên, ánh mắt xa xăm:

— Biết để làm gì... Bởi vì tôi… xin chào Đại úy.

Nói rồi nàng quay đi, dáng mảnh mai tiến dần đến tán dù phía xa. Anh đứng lặng, ngẩn ngơ nhìn theo…

***

Sáng hôm sau, nắng sớm chan hòa. Tiếng chuông nhà thờ An Thới ngân dài trên phố nhỏ. Đúng mười giờ, toán dân sự vụ của Rạch Gầm đến trường tiểu học.

Cô Hiệu trưởng đứng ở cửa, niềm nở đón chào. Sáu mươi học sinh đồng loạt đứng lên khi toán Hải quân bước vào. Những đôi mắt tròn xoe, háo hức.

Võ Bằng mỉm cười:

— Các cháu ngồi đi.

Anh nhìn khắp lớp và khựng lại. Cô giáo đứng bên cửa sổ chính là người đẹp anh gặp hôm qua ở bãi biển. Vẫn đôi kính to che nửa khuôn mặt, vẫn mái tóc ngắn chấm cổ. Nàng thản nhiên như không thấy anh.

Cô Hiệu trưởng giới thiệu:

— Các em thương yêu, đây là các chú Hải quân đến từ Sài Gòn, thủ đô nước Việt của chúng ta.

Cô quay sang Võ Bằng:

— Đây là chú Hạm trưởng chiếc tàu đang cập ngoài cầu. Hôm nào, xin chú cho các em xuống thăm tàu. Các em có thích không?

Tiếng trẻ vang lên:

— Dạ có ạ.

Võ Bằng ân cần:

— Hiện tàu chú đang sửa chữa, chừng nào thuận tiện chú sẽ cho hay.

— Các em nói gì nào?

— Chúng cháu cảm ơn Hạm trưởng!

Anh hân hoan đứng lên:

— Hôm nay các chú sẽ dạy các cháu hát một bài rất vui, tên là Hát hay không bằng hay hát. Các cháu thích hát không?

— Dạ thích ạ!

— Chú Tiến, bắt đầu đi.

Hạm phó Tiến ra hiệu cho Hạ sĩ Lâm dạo đàn. Giai điệu rộn ràng vang lên. Các thủy thủ phân tán, ngồi xen giữa học trò. Tiến hát to:

Hát hay không bằng hay hát!

Hát hay không bằng hay hát!

Hát luôn luôn, hát luôn luôn!

Hát những lời xây dựng nông thôn!”

Tiếng hát trẻ thơ hòa với tiếng đàn, ban đầu rụt rè rồi vang lớn. Các thủy thủ vừa hát vừa múa tay, khiến bầu không khí rộn ràng hẳn. Tiếng cười, tiếng vỗ tay rộn khắp sân trường.

Trung úy Tiến hứng chí hát đoạn kế:

Hát hay không bằng hay hát!

Hát hay không bằng hay hát!

Hát liên hoan, hát vang vang!

Hát đông đông, hát cộng đồng!”

Âm nhạc lại bừng lên. Những khuôn mặt bừng sáng, những đôi môi đỏ hồng hát hăng say.

Khi kết thúc, cô Hiệu trưởng xúc động nói:

— Trường tôi thỉnh thoảng dạy hát, nhưng chưa bao giờ vui thế này. Cảm ơn các anh đã mang đến một buổi sáng rộn ràng và ý nghĩa.

Khi toán dân sự vụ vẫy tay chào. Đám học trò ùa đến, hỏi đủ điều:

— Các chú ơi, chừng nào trở lại?

— Cháu lớn lên, cho cháu đi tàu với chú nghen?

— Ngoài biển có bị say sóng không chú?

Võ Bằng cúi xuống xoa đầu từng đứa, thấy lòng ấm lạ. Tiếng hát trẻ thơ như còn ngân trong tim anh.

Anh quay lại chào từ giã cô Hiệu trưởng và các cô giáo. Khi anh đến cửa, cô giáo đeo kính bước tới, giọng nhẹ như gió:

— Đại úy… thật sự không nhận ra em sao?

Nàng gỡ kính xuống. Ánh mắt ấy. Nụ cười ấy. Dù đã hơn hai năm, dù mái tóc ngắn đi và làn da rám nắng, anh vẫn nhận ra.

Anh khẽ thốt:

— Phan Kim Phượng?

Nàng mỉm cười, giọng buồn lắng:

— Phan Kim Phượng chết rồi. Giờ em là cô giáo Lê Hồng Hạnh.

Anh đứng lặng, nghe tim mình đập lạc nhịp.

— Phan Kim Phượng… Lê Hồng Hạnh…

Kỷ niệm một chuyến hải hành đẹp mà cay đắng chợt ùa về. Anh thấy mình đang ngồi trong phiên xử của Hội đồng Kỷ luật, nghe Chủ tịch Hội đồng tuyên hình phạt…

Anh cũng nghe tiếng nàng ngậm ngùi:

— Chuyện dài… Ngày mai, ở bãi biển, em sẽ kể.

 

“Có nên gặp lại nàng không?”

Câu hỏi ấy cứ váng vất trong đầu Võ Bằng suốt buổi tối. Một bên là nỗi tò mò, thương cảm; một bên là ám ảnh về tương lai hải nghiệp. Anh muốn biết nàng đã phải trải qua những gì sau khi bị an ninh bắt giữ: vì sao lại được khoan hồng, và có thể đổi nhân dạng, trở thành cô giáo. Nàng có bị tra hỏi, có khai hết, hay chỉ nói những điều cần nói?

Mà gặp lại để làm gì? Không chừng lại thêm một sai lầm. Và lần này như một tái phạm, tương lai thực sự mịt mù. Không gặp nữa là tốt nhất.

Khi ý nghĩ ấy hình thành rõ ràng, anh bỗng thấy lòng nhẹ đi, nhắm mắt và thiếp ngủ.

Cốc, cốc, cốc!

Tiếng gõ cửa vang lên, khẽ rồi mạnh dần. Võ Bằng choàng tỉnh:

— Tôi nghe.

— Trình Hạm trưởng, có Trung tá Chỉ huy trưởng Căn Cứ Yểm Trợ xuống tàu, đang ở trên boong.

— Tôi lên ngay!

Anh ngồi bật dậy, vội rửa mặt, thay quân phục.

Trên boong, Trung tá đứng ở mũi, hai chuyên viên kỹ thuật đang đo đạc phần hư hại. Võ Bằng đưa tay lên chào.

— Cho anh hay là Căn Cứ Yểm Trợ chỉ có thể sửa tạm. Khi tàu về Sài Gòn, Hải Quân Công Xưởng sẽ phục hồi nguyên trạng.

— Xin cám ơn Trung tá. Mời Trung tá dùng cà phê.

Trung tá mỉm cười:

— Cám ơn anh, tôi đang bận. Tôi chỉ muốn gặp anh để chắc rằng tàu không có yêu cầu sửa chữa nào khác. Máy chánh, máy điện vẫn chạy ngon lành?

— Dạ, rất tốt.

— Truyền tin, Radar?

— Dạ, vẫn tốt.

Trung tá nhìn dãy chiến đỉnh đậu cùng cầu:

— Những chiếc kia mới đi vài tuần đã quay về xin sửa. Còn tàu anh, hai tháng liên tục vẫn hoạt động — đúng là phép lạ!

Võ Bằng nói xuôi:

— Thật sự là phép lạ, thưa Trung tá.

Trung tá đưa tay:

— Thôi. Chúc Hạm trưởng luôn gặp mọi sự tốt đẹp.

Võ Bằng nắm lấy:

— Kính chào. Rất cám ơn Trung tá quan tâm.  

Võ Bằng tươi cười tiễn Trung tá rời tàu. Anh quay sang Hạm phó vừa đi tới:

— Anh xúc tiến thảo văn thư xin Chiến Thương Bội Tinh cho sĩ quan và các nhân viên bị thương. Trình tôi chậm nhất là sáng ngày mốt. Ngoài ra, chuẩn bị quà để sáng mai toán chiến tranh chính trị cùng tôi đi ủy lạo họ.

— Rõ, thưa Hạm trưởng.

— Tàu ở bến bốn ngày, anh dự trù công việc ra sao?

Trung úy Tiến đáp rành mạch:

— Tôi cho lấy đầy dầu, nước, bổ sung đạn đủ cấp số. Về nhân viên, tôi đề nghị cho một chi đội trực, hai chi đội đi bờ, luân phiên 3 ngày. Ngày thứ tư, tổng vệ sinh chiến hạm.

Võ Bằng gật đầu:

— Chấp thuận. Nhắc nhở anh em đi bờ không được say sưa, phá phách. Bị quân cảnh nhốt là tôi không lãnh ra và tự tìm phương tiện về Sài Gòn.

— Rõ!

Võ Bằng vui vẻ:

— Còn anh, có định đi bờ không?

— Xong mọi việc sẽ tính sau, thưa Hạm trưởng.

— Ở đây trên hai tháng mà chưa quen cô nào sao?

— Ở đây, trai thừa, gái thiếu, đành chịu thua, thưa Hạm trưởng.

— Có ba cô giáo hôm qua đó, quen rồi mà.

— Giờ dạy học mà mò đến trông kỳ quá. Hai nữa, không chừng hai cô đã có chồng, còn một cô…

Hạm phó chúm chím môi, tiếp lời:

 — Một cô hôm qua buông lời trách móc Hạm trưởng…

Võ Bằng bật cười mà tim nhói đau. Cô giáo Lê Hồng Hạnh, nữ đặc công Phan Kim Phượng, cái tên ấy vang lên như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Nhưng miệng anh vẫn buột ra một câu bất ngờ:

— Có thể hôm nay tôi gặp…

Hạm phó chào, rồi bước về phía mũi. Võ Bằng nhìn theo, lòng đầy cảm mến. Anh đã may mắn có một phụ tá năng nổ, rành việc, cầu tiến. Nhớ lại thời gian hai năm làm Hạm phó lần lượt trên hai tàu Tuần duyên hạm và Hộ tống hạm, anh cũng đã phải đổ bao nhiêu là mồ hôi, cả nóng lẫn lạnh. Hạm trưởng chỉ mó tay vào các đại sự cần đến nhiều kinh nghiệm hải nghiệp, còn mọi nhật vụ lớn nhỏ đều do Hạm phó bao thầu. Phần việc nguy hiểm nhất cho chức vụ Hạm phó là hướng dẫn toán võ trang qua tàu nghi ngờ khám xét, lục soát.

Anh chầm chậm bước vòng quanh chiến hạm. Lại thêm nỗi mừng; quản nội trưởng cũng rất xông xáo, biết điều khiển nhân viên. Đâu đâu cũng tươm tất, trật tự. Anh bỗng nghĩ về anh. Một vùng ngổn ngang chưa dọn được: những xáo động tâm tình vừa trỗi dậy.

Bữa cơm trưa cùng sĩ quan trực thật vui. Câu chuyện xoay quanh mối tình giữa hai nhân vật Vô Kỵ — Triệu Minh. Cả hai thử đưa ra kết cuộc. Cuộc bàn thảo gợi mối tình rối rắm hiện tại của anh. Phan Kim Phượng xem ra vẫn còn yêu anh. Hai năm trước, chính tình yêu đó góp phần ngăn nàng cho nổ quả bom, nhờ đó anh và nhiều người còn sống đến hôm nay. Vậy mà anh lại định lẩn tránh. Có bạc bẽo lắm không?

Hai năm qua, thỉnh thoảng anh vẫn nhớ nàng. Vẫn tự hỏi: nàng giờ ở đâu, ra sao. Nhưng giữa một bên là sự thỏa lòng hiếu kỳ và bên kia là tương lai hải nghiệp, anh đã chọn tương lai. Nay tình cờ gặp lại. Có gì mà phải trốn tránh?

Anh thấy rõ, trốn tránh không phải là cách xóa bỏ quá khứ. Gặp lại đâu phải là để bắt đầu lại, hoặc để hàn gắn. Mà để chôn vùi.

Anh thở dài, nhìn đồng hồ. Bốn giờ chiều. Trời trong, gió nhẹ. Thì coi như một cuộc đi dạo chơi — thế thôi. Nếu An Ninh có truy hỏi, thì tình thật giãi bày: chỉ là chuyện tình cờ...

Võ Bằng mặc thường phục, thong thả hướng ra biển.

Bãi An Thới vẫn thế: sóng vẫn vỗ nhịp nhàng, những tán dù đổ bóng trên cát. Anh ghé quán Sóng, mắt lướt nhanh chung quanh, tìm bóng dáng đáng ngờ. Bãi vắng vẻ. Anh mua lon bia, tiến về chỗ dù cũ.

Nàng đang nằm trên ghế tựa, ghế của Oanh ngày trước. Anh đặt lon bia cạnh ly nước dừa trên bàn gỗ, thong thả ngồi xuống. Nàng nhổm dậy, giọng hân hoan:

— Chào anh Bằng. Hôm nay anh mặc thường phục, trông lạ hẳn.

— Đẹp hơn hay xấu hơn?

— Dễ thương hơn.

— Khó thương mới tốt.

Nàng cười, nụ cười gượng:

— Cho dù khó thương, em vẫn sợ anh không đến.

— Sao lại sợ?

— Anh biết rồi mà còn hỏi.

— Thật tình anh không hiểu.

— Em đã gây tai họa cho anh, tưởng chẳng bao giờ anh tha thứ.

Võ Bằng im vài giây, rồi nhẹ nhàng:

— Em đáng được tha thứ. Nếu em cho bom nổ, anh đâu còn ngồi đây.

— Em rất vui nghe anh nói vậy.

Anh mỉm cười, ánh mắt xa xôi:

— Giờ em kể cho anh nghe đi. Từ Phan Kim Phượng thành cô giáo Lê Hồng Hạnh — chuyện ấy diễn ra thế nào?

Giọng nàng đều đều, không vòng vo.

Sở An Ninh Hải quân tra hỏi, nàng khai hết. Rồi Cục An Ninh Quân đội thẩm vấn, nàng khai cả tổ trưởng, địa điểm liên lạc, mật khẩu, kho chế tạo chất nổ. Ngay đêm đó, Cục cho đột kích, toàn tổ bị bắt gọn. Nàng được hưởng chương trình bảo vệ người hồi chánh — có nhân dạng mới, căn cước mới, nghề nghiệp mới, địa chỉ mới.

— Còn ba má em?

— Một tháng sau, không thấy em đến ở trọ nhập học, người chủ nhà vội cho ba má em hay. Hai ông bà lên Sài Gòn đến cảnh sát khai em mất tích. Ba tháng sau, An Ninh bí mật đưa ba má em ra đây, để thấy em còn sống và đang được bảo vệ. Em chỉ được bên ba má ba ngày rồi biệt tin đến bây giờ.

Giọng nàng nghẹn lại:

— Cả tuần lễ em khóc suốt đêm. Không chỉ vì thương ba má, mà vì sự dại dột khiến cả nhà đau khổ, chia lìa.

— Em chọn ra đây ẩn thân?

— Không. An Ninh chỉ định. Nói rằng em phải ở đây ba năm cho an toàn.

Anh khui lon bia, uống vài ngụm:

— Còn một năm nữa. Em định sau đó sẽ đi đâu?

— Có thể ở lại đây luôn. Em thích nơi này. Mỗi khi nhìn biển, em nhớ hai ngày hải hành thật đẹp... dù biết đó chỉ còn là ảo ảnh.

— Quên đi là hơn.

— Không thể. Em luôn lo cho anh, sợ anh bị liên lụy.

Võ Bằng chỉ cười nhẹ:

— Anh không sao. Em thấy rồi đó, quên anh đi.

— Hôm đầu gặp lại, thấy anh vẫn trong quân phục, em mừng lắm.

— Anh cũng thầm cám ơn em đã không cho bom nổ.

— Em thật ngu dại, đi chọn cách giết người để tạo dựng tương lai hạnh phúc. Anh đã cứu đời em. Em thề sẽ mãi sống thanh bạch, chân thật.

Nàng nâng ly nước dừa, uống cạn nửa:

— Anh vẫn là Đại úy, vẫn Hạm phó Đống Đa 007?

— Không, đã chuyển qua tàu khác.

— Lớn hơn?

— Nhỏ hơn.

— Thế là bị phạt rồi!

— Không, ở đâu cũng làm bổn phận.

— Em có thể xuống thăm tàu không? Hay em đã làm anh quá sợ?

Anh chộp ngay lý do chính đáng, từ chối:

— Không sợ nhưng không được. Tàu đang sửa ở công xưởng.

Nàng nhìn bàn tay anh, không nhẫn, khẽ hỏi:

— Anh vẫn chưa có vợ?

Anh cười buồn:

— Hai năm qua nào dám đụng tới ai!

— Nghĩa là anh chưa… chê em?

— Ở vùng đất đa số là đàn ông này, chắc chắn không ai chê em. Nhưng cưới em, nếu là quân nhân hay công chức, đều là chuyện bất khả. Em hiểu vì sao không?

— Không.

— Vì em là người An Ninh đặc biệt theo dõi.

— Nhưng em đã hối lỗi.

— Họ tin em nhưng tì vết còn đó. Quân nhân công chức không được phép đụng vào người mang tì vết.

Nàng nhìn sững anh. Anh thở dài, tiếp:

— Đó là về phần anh. Còn về phần em, nghiêm trọng hơn. Em thừa biết phía bên kia không từ một thủ đoạn tàn độc nào. Nếu biết em hồi chánh, họ sẽ buộc em trở lại hoạt động — hoặc giết em và cả ba má em.

Nàng kêu khẽ thảm thiết:

— Trời ơi...

— Đó là lý do em phải đến ở đây. Và cũng là lý do ba má chỉ được gặp em một lần.

— Vậy là chẳng bao giờ...

— Sau ba năm, nếu em khéo léo, vẫn có thể đoàn tụ với ba má.

Nàng cúi mặt, hai vai run nhẹ. Nước mắt rơi xuống cát, thấm mất như chưa từng tồn tại.

— Em đâu ngờ ra nông nỗi này!

— Em buồn rầu càng thêm đẹp. Ai mà chẳng mê. Biết đâu mai này một bác sĩ, kỹ sư ra đây nghỉ hè, hoặc một doanh nhân ghé đến giao thương, gặp được em rồi rước em về Sài Gòn, và đưa ba má em về ở chung.

— Thật lòng, hiện tại em thấy vui với bọn trẻ thơ. Mỗi tiếng đánh vần, mỗi ánh mắt ngây thơ giúp em sống lại. Cô hiệu trưởng, đồng nghiệp đều thương. Cả sóng biển cũng thích vui đùa với em. Nhưng biết sao được số trời?

Giọng nàng chùng xuống:

— Em vẫn nhớ lời hứa khi chia tay ở hạm kiều Đống Đa 007. Em đã nói nếu sau này tình cờ gặp lại, sẽ cùng anh dạo núi Tao Phùng. Bây giờ gặp rồi, mà Vũng Tàu xa ngàn trùng. Không chỉ xa về khoảng cách... mà cả con người. Cô giáo Lê Hồng Hạnh với anh giờ chỉ là một người... hơn cả xa lạ.

Anh im lặng.

Ngoài kia, sóng vẫn vỗ đều. Anh nhớ Như Oanh — bàn tay mềm mại trong tay anh buổi chiều ngày nào. Anh biết mình đã yêu Như Oanh nhưng nàng còn xa hơn cả ngàn trùng. Một người đang ở gần, rất gần nhưng không thể rớ tới. Anh nhìn nàng. Hai giọt nước mắt tiếp tục lăn dài trên má.

Anh đưa ly nước dừa cho nàng, nâng lon bia của mình:

— Coi như rượu ly bôi. Hãy uống cạn. Mọi sự xuôi gió, sóng yên.

Họ cùng uống. Cùng nhìn nhau…

Võ Bằng dứt khoát đứng lên, bước đi chậm rãi. Cô giáo Lê Hồng Hạnh ngồi yên nhìn theo. Và nước mắt lại tuôn tràn…

Nguồn: Việt Nam Thư Quan
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.