Trở lại bên trong Băng Bảo, Băng Nữ lại một lần nữa sử dụng Già Thiên Linh. Chỉ có điều, sau lần sử dụng này, nàng lộ vẻ cực kỳ suy yếu, trông như thể hao tổn rất nghiêm trọng.
"Ngay cả cường giả cấp Khủng Bố khi sử dụng Già Thiên Linh cũng tiêu hao nghiêm trọng đến mức này, không biết Già Thiên Linh có phải là cái chuông mà Đế đại nhân muốn hay không." Chu Văn hiện tại đã có thể xác định, hắn không thuận lợi truyền tống đến nơi Đế đại nhân kỳ vọng hắn đi tới, thế nhưng Già Thiên Linh lại gần như giống hệt cái chuông mà Đế đại nhân mô tả, cũng có khả năng chính là cùng một cái chuông đó.
Băng Bảo lại một lần nữa tới vùng núi lửa, Băng Nữ thế mà lại thu nhỏ Băng Bảo thành kích thước bằng mặt nhẫn, rồi cất đi.
Chu Văn mang theo Băng Nữ đi đến bên trong một ngọn núi lửa, nói: "Chính là nơi này, ngươi vào trong hồ lô đi."
Băng Nữ nhíu mày nói: "Ngươi mở thông đạo không gian trước đi, ta vào sau cũng không muộn."
"Ta tuy không thông minh lắm, nhưng cũng không ngốc. Ta mở thông đạo không gian, ngươi trực tiếp đi vào, để lại mình ta ở đây chờ chết, tuyệt đối không thể nào." Chu Văn kiên quyết lắc đầu nói.
Băng Nữ suy nghĩ một chút rồi nói: "Được thôi, đưa hồ lô cho ta."
Băng Nữ có lòng tin sẽ không bị cái hồ lô này giam cầm, nên cũng không quá cố chấp.
Chu Văn đưa hồ lô cho Băng Nữ, Băng Nữ liền trực tiếp tiến vào bên trong hồ lô.
"Được rồi, ta bây giờ chuẩn bị mở thông đạo không gian đây, chờ một lát, chúng ta có thể truyền tống về Trái Đất rồi." Chu Văn vừa nói vừa cầm lấy hồ lô, trực tiếp nhét hồ lô vào bên trong Hỗn Độn Châu.
Hồ lô có thể bị phá vỡ, thế nhưng Hỗn Độn Châu thứ này lại là chí bảo của đại thần trong thần thoại truyền thuyết, ước chừng Băng Nữ không dễ dàng phá vỡ được Hỗn Độn Châu để thoát ra đâu.
Băng Nữ rõ ràng vẫn chưa phát hiện ra nàng đã bị tống vào một không gian đặc biệt. Chu Văn cũng không giải thích, đợi đến khi nàng không đợi nổi nữa thì thả nàng ra cũng không muộn.
Tất nhiên, ý của Chu Văn là thả nàng ra khỏi hồ lô, còn người nàng vẫn ở trong không gian Hỗn Độn, tránh cho việc nàng phá hủy hồ lô.
Chu Văn hiện tại cũng không biết đã đến hạn 36 tiếng hay chưa, không dám trì hoãn thêm, trực tiếp hướng về phía hồ núi lửa lúc trước mình tới.
Hắn làm gì mở được thông đạo không gian gì chứ, thông đạo không gian của Thanh Đồng Đỉnh vẫn luôn mở, chỉ kéo dài được 36 tiếng mà thôi.
Cũng may khi Chu Văn quay lại ngọn núi lửa chứa chất lỏng màu lam, thông đạo không gian trong hồ vẫn còn mở. Chu Văn không chút do dự chui vào, trong lòng hắn còn chút thấp thỏm, lỡ như lại xảy ra sự cố truyền tống, không biết còn có thể an toàn trở về bên trong Lộc Đài hay không.
Sau một thời gian dài truyền tống, Chu Văn thấy mình đã trở lại bên trong Thanh Đồng Đỉnh, Cửu Vĩ Yêu Hồ đang nhìn chằm chằm hắn, trong lòng lập tức vui mừng.
"Lời ta bảo ngươi chuyển, ngươi đã chuyển tới chưa?" Cửu Vĩ Yêu Hồ hỏi Chu Văn.
"Tuy có chút trắc trở, nhưng cuối cùng cũng đã gặp được Đế Tân, truyền đạt lời của ngươi rồi." Chu Văn vừa nói vừa trả lại bảo châu mà Cửu Vĩ Yêu Hồ đã đưa cho hắn.
"Hắn có nói gì không?" Cửu Vĩ Yêu Hồ do dự hỏi.
"Hắn cũng bảo ta chuyển lại cho ngươi một câu, nhưng chỉ có một chữ 'Đợi' mà thôi." Chu Văn truyền đạt lời của Đế Tân cho Cửu Vĩ Yêu Hồ.
Cửu Vĩ Yêu Hồ nghe xong hơi sững sờ, trên mặt hồ ly thế mà lại lộ ra biểu cảm phức tạp của con người, một lúc lâu sau mới mở miệng hút lấy bảo châu trong tay Chu Văn.
"Ngươi đi đi." Cửu Vĩ Yêu Hồ không có ý định giết Chu Văn, thậm chí không hề nghi ngờ tính chân thực của lời nhắn mà Chu Văn mang về.
Có lẽ trước đó còn có chút nghi ngờ, nhưng sau khi nghe chữ 'Đợi' này thì không còn nghi ngờ nữa, bởi vì một số chuyện, nếu không phải người trong cuộc thì không thể nói ra những lời như vậy, người ngoài không thể bắt chước được.
Một chữ 'Đợi' đơn giản thôi cũng đã khiến Cửu Vĩ Yêu Hồ hiểu ra rất nhiều điều.
Chu Văn cũng không dám ở lại nơi này, bên trong Kỳ Tử Sơn này đại khủng bố thực sự quá nhiều, ngoài Cửu Vĩ Yêu Hồ ra, chắc chắn còn tồn tại cấp Khủng Bố khác. Bốn pho tượng Ma Tướng mà Chu Văn nhìn thấy lúc trước, hắn hoài nghi rất có thể đó là những cường giả kinh khủng bị phong ấn.
Sau khi rời đi, Chu Văn vội vàng đi ra bên ngoài Lộc Đài.
"Ngươi đang làm gì vậy? Vẫn chưa truyền tống về Trái Đất sao?" Băng Nữ bên trong hồ lô không cảm nhận được tình hình bên ngoài, nhưng thời gian đã trôi qua quá lâu mà Chu Văn vẫn chưa rời khỏi Lộc Đài, nàng đã bắt đầu có chút nghi ngờ.
"Đến rồi, ngươi có thể ra ngoài." Chu Văn mở miệng hồ lô.
Băng Nữ lại có chút nghi ngờ, bởi vì nàng là sinh vật dị thứ nguyên cấp Khủng Bố, nếu giáng lâm Trái Đất sẽ phải chịu hạn chế nhất định, không thể nào giữ nguyên cấp Khủng Bố ban đầu được.
Thế nhưng hiện tại nàng hoàn toàn không cảm thấy cơ thể mình bị hạn chế, cho nên nàng có chút không tin là đã tới Trái Đất.
Tuy nhiên, vì Chu Văn không hề giam cầm nàng, nên nàng tự nhiên cũng không cần phải phá hủy hồ lô mà chui ra ngoài.
Băng Nữ vừa mới chui ra khỏi hồ lô liền phát hiện hồ lô bên cạnh đã biến mất, còn nàng đang ở giữa một vùng hỗn độn hư vô, xung quanh là không gian hỗn độn vô biên vô tận, hoàn toàn không thấy bóng dáng Chu Văn, cũng không thấy Trái Đất đâu, điều này lập tức khiến Băng Nữ nhận ra có điều không ổn.
"Ngươi đã làm gì?" Băng Nữ đã hóa thân cấp Khủng Bố, đánh ra luồng băng quang kinh khủng, muốn xem thử không gian này rốt cuộc là nơi nào.
Thế nhưng luồng băng quang kinh khủng của nàng đánh thẳng ra, nơi đi qua không gặp bất kỳ vật cản nào, nhưng băng quang cũng không thể chạm tới điểm cuối, tựa như không gian hỗn độn hư vô kia là vô cùng vô tận, khiến sắc mặt Băng Nữ trở nên khó coi.
"Đây chính là Trái Đất mà, chúng ta đã tới Trái Đất rồi. Tuy nhiên, để tránh việc ngươi bị sức mạnh của Trái Đất làm tổn thương, nên ta tạm thời tìm cho ngươi một chỗ ở, ngươi cứ an tâm tạm thời ở trong đó đi." Chu Văn nói.
"Ngươi tốt nhất nên biết mình đang làm gì. Nếu để ta ra ngoài, ngươi có biết mình sẽ có kết cục thế nào không?" Băng Nữ lạnh mặt nói.
Chu Văn cũng không tức giận, tiếp tục nói: "Ta đối tốt với ngươi như vậy, còn sắp xếp cho ngươi chỗ ở tốt như thế, ngươi có nên đóng chút tiền thuê nhà không? Ta thấy ngươi cứ đưa Già Thiên Linh cho ta làm tiền thuê nhà là được."
"Ngươi chết chắc rồi." Sắc mặt Băng Nữ lạnh lùng, triệu hồi Băng Bảo ra.
Băng Bảo không ngừng lớn dần lên trong không gian hỗn độn, khôi phục kích thước ban đầu, sau đó Băng Nữ đi vào trong Băng Bảo, cầm lấy Già Thiên Linh.
Chu Văn cũng không quá căng thẳng, cho dù nàng thực sự có thể ra khỏi không gian hỗn độn, thì dù sao nàng và Già Thiên Linh đều đã tới Kỳ Tử Sơn, Chu Văn cũng có thể báo cáo với Đế đại nhân rồi, cứ để mặc Đế đại nhân tự đối phó với nàng đi.
Băng Nữ rung Già Thiên Linh, muốn truyền tống ra khỏi không gian hỗn độn bí ẩn này, nhưng rung liên tiếp mấy cái vẫn thấy Băng Bảo vẫn ở trong không gian hỗn độn, không thể truyền tống ra ngoài, điều này lập tức khiến Băng Nữ vừa kinh vừa giận.
Nàng không biết không gian này của Chu Văn rốt cuộc là thứ gì, mà ngay cả Già Thiên Linh cũng không thể đột phá ra ngoài. Hiện tại nàng thực sự bị nhốt ở bên trong rồi.
Chu Văn thấy nàng không ra được, trong lòng liền mừng thầm, bèn tiếp tục nói: "Cân nhắc một chút đi, đưa Già Thiên Linh cho ta trước đã, nếu tâm trạng ta tốt thì có thể cân nhắc thả ngươi ra."
"Ngươi nằm mơ đi." Băng Nữ trong lòng vô cùng căm hận, không ngờ cuối cùng vẫn tài trong tay Chu Văn.