Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 16929 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 925
Xuyên qua dị thứ nguyên

❊ ❊ ❊

Chu Văn làm theo các bước Đế đại nhân đã dặn, đi tới gần chiếc đỉnh đồng. Cửu Vĩ Yêu Hồ lập tức tỉnh giấc, nhìn chằm chằm Chu Văn như hổ rình mồi, dường như chỉ cần một giây là sẽ nhào tới.

Chu Văn vội vàng nâng viên bảo châu lấy được từ trên ô trong lòng bàn tay. Cửu Vĩ Yêu Hồ vừa thấy bảo châu, sát khí lập tức thu liễm hơn nhiều, ánh mắt dán chặt vào viên bảo châu đó.

Thấy Cửu Vĩ Yêu Hồ vươn đầu tới, Chu Văn ném viên bảo châu cho nó.

Cửu Vĩ Yêu Hồ nuốt chửng viên bảo châu, sau đó nhìn chằm chằm Chu Văn hỏi: "Nhân loại, tại sao ngươi lại làm vậy?"

"Ta muốn mượn chiếc đỉnh đồng này một chút, truyền tống tới dị thứ nguyên." Thấy Cửu Vĩ Yêu Hồ quả nhiên giống như Đế đại nhân nói, Chu Văn cảm thấy yên tâm hơn không ít.

"Nhìn vào việc ngươi mang Định Nhan Châu đến cho ta, để ngươi sử dụng đỉnh đồng cũng chẳng sao. Nhưng ngươi là nhân loại, đi tới dị thứ nguyên làm gì, chê mệnh mình quá dài sao?" Giọng nói yêu mị của Cửu Vĩ Yêu Hồ vang lên.

"Ta muốn đi tới dị thứ nguyên để tìm một người." Chu Văn nói.

"Người nào?" Cửu Vĩ Yêu Hồ lại hỏi.

"Đế Tân." Chu Văn trả lời theo lời Đế đại nhân.

Nghe câu trả lời của Chu Văn, trong mắt Cửu Vĩ Yêu Hồ lập tức lóe lên ánh sáng yêu dị, gắt gao nhìn chằm chằm Chu Văn: "Ngươi tìm hắn làm gì?"

"Đế Tân là Đế quân của nhân tộc chúng ta, có vinh quang vô thượng của nhân tộc, là người ta tôn kính nhất. Ta tìm ngài, thứ nhất là để có thể chiêm ngưỡng Đế nhan, thứ hai là để có thể học được vài bản lĩnh từ ngài, hy vọng có thể làm rạng danh nhân tộc ta..." Chu Văn đọc ra toàn bộ những lời thoại mình đã chuẩn bị sẵn.

Để nghĩ ra những lời thoại này, Chu Văn đã phải vắt óc suy nghĩ không ít.

Đế đại nhân chỉ nói một cách đại khái, bảo cậu nên giao lưu với Cửu Vĩ Yêu Hồ thế nào, bảo cậu cố gắng tán dương Đế Tân, còn chi tiết cụ thể thì phải tự Chu Văn nghĩ.

Chu Văn vốn không giỏi tán dương người khác, khó khăn lắm mới nghĩ ra được chút từ ngữ này, không biết đã chết bao nhiêu tế bào não.

Cửu Vĩ Yêu Hồ nghe xong lời của Chu Văn, thần sắc vậy mà dần dần dịu lại, nhìn Chu Văn nói: "Ngươi là một nhân loại nhỏ bé, tiến vào dị thứ nguyên sợ rằng chẳng mấy chốc sẽ mất mạng, sao có thể gặp được Đế Tân. Thôi được, nể tình ngươi mang Định Nhan Châu đến cho ta, ta cho ngươi mượn một vật, ngươi cầm nó lên đường, ít nhiều cũng có cơ hội. Đợi khi ngươi trở về, hãy trả lại cho ta."

"Việc này... sao ngại thế?" Trong lòng Chu Văn lại vô cùng mừng rỡ.

Vốn dĩ cậu còn đang nghĩ xem phải làm sao để lừa lấy thứ đó từ tay Cửu Vĩ Yêu Hồ giống như Đế đại nhân đã nói, không ngờ Cửu Vĩ Yêu Hồ lại chủ động đề nghị cho cậu.

"Chẳng có gì phải ngại cả. Nếu ngươi gặp được Đế Tân, hãy giúp ta nhắn lại một câu." Cửu Vĩ Yêu Hồ nói.

"Việc này không thành vấn đề, chỉ cần ta có thể gặp được ngài ấy, nhất định sẽ chuyển lời. Nếu như không gặp được, thì cũng đành chịu thôi." Chu Văn khựng lại một chút rồi nói tiếp: "Ngươi muốn ta nhắn câu gì?"

Cửu Vĩ Yêu Hồ im lặng một lát mới chậm rãi mở lời: "Vật niệm."

"Cái gì?" Chu Văn nhất thời không hiểu Cửu Vĩ Yêu Hồ nói hai chữ gì.

"Cần ta khắc lên mặt giúp ngươi không?" Cửu Vĩ Yêu Hồ lạnh lùng nhìn Chu Văn.

Chu Văn vội vàng hồi tưởng lại: "Không cần, ta biết rồi, là hai chữ Vật niệm đúng không? Có nghĩa là đừng nhớ nhung phải không?"

Cửu Vĩ Yêu Hồ lạnh lùng liếc nhìn cậu một cái nhưng không nói gì nữa, chỉ há miệng phun ra một vật. Đó là một viên bảo châu trong trẻo như ánh trăng.

"Mang nó theo, nó có thể che giấu hơi thở nhân loại trên người ngươi, cũng có thể khiến phần lớn sinh vật thứ nguyên không chán ghét ngươi. Nhưng nếu gặp phải sinh vật thứ nguyên cấp Khủng Bố, tốt nhất ngươi nên trốn thật xa. Nếu gặp phải đại thần cấp Thiên Tai, ngươi tự giải quyết cho rồi, đỡ phải chịu khổ." Cửu Vĩ Yêu Hồ nói.

Chu Văn đưa tay đón lấy viên bảo châu, chạm vào thấy ấm áp, tỏa ra một mùi hương thơm ngát như nước hoa, vội vàng cất vào sát người.

"Vào đi, ta đưa ngươi qua đó. Nhớ kỹ câu ta bảo ngươi nhắn, nếu như quên mất, lúc trở về ngươi cũng không có đường sống đâu." Cửu Vĩ Yêu Hồ nói.

"Ngươi yên tâm đi, chỉ cần ta không chết, nhất định sẽ nhắn tới nơi." Chu Văn nói xong liền nhảy vào trong chiếc đỉnh đồng.

Chu Văn từng thấy đỉnh đồng rất nhiều lần trong game, vốn chỉ tưởng đây là khí cụ trấn áp Cửu Vĩ Yêu Hồ, không ngờ lại còn có khả năng xuyên qua dị thứ nguyên.

Sau khi Chu Văn vào đỉnh đồng, Cửu Vĩ Yêu Hồ đứng dậy, khiến những sợi xích căng thẳng tắp. Đồng thời yêu quang trên người nó tỏa ra mạnh mẽ, nguyên khí đáng sợ truyền vào đỉnh đồng thông qua xích sắt, khiến đỉnh đồng cũng phát ra ánh sáng kỳ dị, các ký tự thần bí bên trên đều sáng lên.

"Nhớ kỹ, ngươi chỉ có ba mươi sáu giờ, trước khi thời gian kết thúc nhất định phải trở về, nếu không sẽ vĩnh viễn bị kẹt trong dị thứ nguyên." Giọng nói của Cửu Vĩ Yêu Hồ truyền vào tai Chu Văn.

Chu Văn chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, trong đỉnh nảy sinh một vòng xoáy khổng lồ, hút cậu vào trong.

Chu Văn vội vàng chuyển quyết nguyên khí của mình thành Văn Minh Quốc Độ. Dù sao cũng là truyền tống không gian một lần, ít nhiều cũng nên giúp Văn Minh Quốc Độ tăng cường thêm chút ít.

Theo sự chuyển động của vòng xoáy không gian, trong một khoảnh khắc nào đó, Chu Văn đột nhiên nảy sinh một liên tưởng: cảm giác này, liệu có hơi giống với lúc xả nước bồn cầu không nhỉ?

Cảm giác chóng mặt đó không ngừng kéo dài, Chu Văn có thể cảm nhận được cơ thể mình dường như đang tiến hành truyền tống không gian, nhưng thời gian truyền tống này cũng quá lâu rồi đi.

Mà lúc này, năng lượng của Văn Minh Quốc Độ lại không ngừng tăng cường, tốc độ trưởng thành nhanh đến mức vượt xa ngoài sức tưởng tượng của Chu Văn.

Chu Văn đã đánh giá quá thấp độ khó khi truyền tống vào dị thứ nguyên. Cậu từng đi từ khối lập phương tới dị thứ nguyên nên cảm thấy hình như cũng chẳng có gì ghê gớm.

Nhưng trên thực tế, việc đi vào dị thứ nguyên từ khối lập phương và lén lút đi vào dị thứ nguyên hoàn toàn là hai chuyện khác nhau. Độ khó trong đó không thể đong đếm, phương thức truyền tống cũng hoàn toàn khác biệt.

Có thể nói, năng lượng cần thiết để truyền tống một vạn lần bằng khối lập phương cũng không sánh bằng năng lượng tiêu hao cho một lần lén lút đi vào.

Năm đó Vương Minh Uyên phải mượn sức mạnh của sáu đại thánh điện mới có thể phá vỡ tường ngăn thứ nguyên, đó là năng lượng đáng sợ cỡ nào chứ.

Đỉnh đồng tuy không phải cưỡng ép phá vỡ tường ngăn thứ nguyên, năng lượng tiêu hao cũng không khoa trương đến mức đó, nhưng cũng hoàn toàn không phải loại truyền tống không gian bình thường nào có thể so sánh.

Sau thời gian dài chóng mặt và mất kiểm soát, vì không gian và thời gian trong quá trình truyền tống đều không thể phán đoán chính xác, nên Chu Văn cũng không biết rốt cuộc mình đã truyền tống bao lâu, tóm lại là cảm giác rất dài đằng đẵng.

Bõm!

Chu Văn cảm thấy mình rơi xuống nước, cơ thể cũng dần khôi phục bình thường.

Điều khiến cậu cảm thấy bất ngờ là Văn Minh Quốc Độ trong quá trình truyền tống vậy mà đã thu được năng lượng khó tin, hiện tại Văn Minh Quốc Độ gần như sắp đột phá tới thể Hoàn Mỹ rồi.

"Thật là thu hoạch ngoài ý muốn, xem ra chỉ cần truyền tống thêm vài lần nữa, biết đâu có thể thăng cấp tới thể Hoàn Mỹ." Chu Văn thầm vui mừng.

Nổi lên từ dưới nước, Chu Văn muốn nhìn rõ đây rốt cuộc là nơi nào, thế nhưng cảnh tượng đập vào mắt lại khiến thần sắc cậu trở nên kỳ lạ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:826
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.