Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 16038 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 456
Đầm nước thác đổ quỷ dị

❊ ❊ ❊

“Vận khí không tệ, con thủy nguyên tố tinh linh đầu tiên đã ra kết tinh, đáng tiếc không phải trứng đồng hành.” An Tĩnh cười nói.

Chu Văn không ngừng tìm kiếm thủy nguyên tố tinh linh trên đảo, muốn nổ ra một quả trứng đồng hành, Trương Ngọc Trí thì lại chẳng mấy hứng thú với trứng đồng hành, chỉ đi dạo xung quanh như đang du lịch, cầm điện thoại thỉnh thoảng lại chụp vài tấm ảnh.

“Con thủy nguyên tố tinh linh kia sao trông hơi khác lạ nhỉ?” Khi Chu Văn và bọn họ đi tới cạnh một thác nước, nhìn thấy một con thủy nguyên tố tinh linh có vẻ hơi kỳ lạ.

Thủy nguyên tố tinh linh thông thường đều có màu xanh lam, trông giống như hình cầu, thực tế là hình giọt nước, thế nhưng con thủy nguyên tố tinh linh này lại có màu bạc, ngoại hình cũng không phải giọt nước mà là dáng dấp của một con rắn.

“Đây chắc là thủy nguyên tố tinh linh cao cấp, có khả năng là loại to xác cấp Sử Thi, cậu tự cẩn thận đấy.” An Tĩnh nói một cách rất vô trách nhiệm.

Chu Văn quả nhiên rất cẩn thận, trực tiếp triệu hồi Thạch Khải mặc lên người, cũng không tới gần con thủy xà tinh linh màu bạc kia, triệu hồi Bá Kiếm, vung một kiếm từ xa chém tới.

Thủy xà thế mà không né tránh, há miệng phun ra dòng nước màu bạc, chỉ là dòng nước nó phun ra có chút kỳ quái, thế mà lại là hình dạng của răng độc.

Kiếm quang chém qua, dòng nước hình răng độc của thủy xà trực tiếp bị chém nát, kiếm quang vẫn không dừng lại mà chém tới nó.

Con thủy xà màu bạc kia thấy tình hình không ổn, thế mà xoay người, chui tọt vào trong đầm nước dưới thác. Cơ thể nó vốn dĩ đã giống như nước, vừa vào đầm nước lập tức biến mất không thấy tăm hơi, mắt thường căn bản không có cách nào phân biệt được vị trí của nó.

Cũng may Chu Văn có Đế Thính, năng lực của khuyên tai Đế Thính có thể bỏ qua màu sắc, lập tức nhìn thấy vị trí của thủy xà màu bạc trong đầm nước, Chu Văn đuổi theo, một đạo kiếm quang chém vào trong đầm.

Mặt nước bị kiếm quang xoay tròn cắt ra, tiện thể chém luôn cả cơ thể con thủy xà màu bạc dưới nước, ngay cả kết tinh thủy nguyên tố trong cơ thể nó cũng bị chém vỡ.

Chỉ thấy một quả trứng đồng hành hình tinh thể màu bạc rơi ra, chìm xuống đáy đầm nước.

“Thế mà nổ ra trứng đồng hành?” Chu Văn đứng bên cạnh đầm nước quan sát một lát, thấy trong đầm không có dấu vết tồn tại của sinh vật thứ nguyên khác, lúc này mới nhảy xuống đầm nước, lặn về phía đáy đầm.

Chu Văn vươn tay nhặt quả trứng đồng hành kia lên, vừa định rời đi để nổi lên mặt nước, nhưng bỗng nhiên cảm thấy đáy đầm nước sinh ra một lực hút khổng lồ, khiến cơ thể anh lập tức chìm xuống, giống như bị bồn cầu hút đi vậy.

Ào!

Chu Văn rơi xuống cùng với dòng nước, phát hiện bên dưới đầm nước thế mà còn có một không gian khổng lồ, bên dưới là nước biển đang chảy xiết.

Chu Văn ngẩng đầu nhìn, lại không phát hiện ra cái lỗ mà mình bị cuốn xuống, trên đầu là đá tảng đen kịt, không có bất kỳ khe hở nào.

Một kiếm chém về phía đá tảng, kiếm quang chém vỡ một mảng lớn đá, nhưng phía sau vẫn là đá tảng, Chu Văn liên tiếp chém vài kiếm, tất cả đều là đá, căn bản chẳng có lối ra nào cả.

Ngược lại nơi nước biển dưới lòng đất đang chảy xiết, ở đó có ánh sáng truyền tới, trông giống như lối ra của đường hầm vậy.

Chu Văn đành phải thuận theo dòng nước mà đi, hướng về phía lối ra kia, chỉ cần có thể ra ngoài, việc vòng lại đầm nước chắc không phải là chuyện khó khăn gì.

Rất nhanh, Chu Văn đã theo dòng nước lao ra ngoài, sau khi ra ngoài, phát hiện đây thế mà lại là lối ra của một thác nước.

Sau khi Chu Văn ra khỏi miệng thác, trực tiếp lơ lửng giữa không trung, cảnh tượng đập vào mắt khiến anh vô cùng kinh ngạc.

Bởi vì thác nước này và đầm nước bên dưới, thế nào nhìn cũng là cái vừa nãy anh rơi xuống, nhưng rõ ràng anh đã rơi vào bên dưới đầm nước, sao lại có thể từ miệng thác bên trên chui ra được?

Chu Văn tỉ mỉ quan sát xung quanh, quả nhiên không sai, môi trường lân cận đều giống hệt, chính là cái đầm nước mà anh rơi xuống đó, thế nhưng bên cạnh đầm nước lại không có An Tĩnh và Trương Ngọc Trí.

“Họ sẽ không phải xuống đầm nước tìm mình chứ?” Chu Văn nghĩ thầm trong lòng, liền bay cao hơn một chút, muốn xác nhận xem họ có còn trên đảo hay không.

Bay đến giữa không trung, hòn đảo vốn không lớn lắm lập tức thu hết vào tầm mắt Chu Văn.

Một hòn đảo vô cùng xinh đẹp, khắp nơi đều là bãi cỏ xanh mướt, suối chảy róc rách bao quanh ở giữa.

Thế nhưng khi ánh mắt Chu Văn rơi vào một nơi, đồng tử lập tức co rút mạnh, trên một sườn dốc cỏ, mọc một cây táo.

Cây táo to lớn chỉ kết duy nhất một quả táo, nhưng quả táo kia lại có chút khác thường, thế mà trông như được đúc bằng vàng, tỏa ra hào quang rực rỡ.

Dưới gốc cây táo kia, còn có một con thằn lằn đen khổng lồ đang nằm ngủ, con thằn lằn đó thế mà còn lớn hơn cả voi.

Rất nhanh Chu Văn đã ý thức được, đó không phải thằn lằn gì cả, mà là một con Cự Long trong thần thoại truyền thuyết khu Tây, bởi vì thằn lằn thì không thể mọc cánh, mà trên lưng con Cự Long kia lại mọc hai cái cánh thịt đang khép lại.

“Cự Long Táo Vàng” Chu Văn trong lòng nghi hoặc không yên.

Điều này có chút giống với những câu chuyện thần thoại truyền thuyết mà Chu Văn từng đọc, tương truyền anh hùng loài người Peleus kết hôn với nữ thần biển cả, mời tất cả các nữ thần đến tham dự hôn lễ của họ, nhưng duy nhất không mời nữ thần bất hòa Eris, Eris ôm hận trong lòng, tại hôn lễ lấy ra một quả táo vàng tặng cho các khách mời có mặt, bên trên còn viết "Tặng cho nữ thần xinh đẹp nhất".

Kết quả Hera, Athena và Aphrodite tranh chấp không dứt vì quả táo vàng, cuối cùng còn gây ra một cuộc chiến tranh của loài người.

Tương truyền cây táo vàng trong vườn thánh là do Bách Đầu Cự Long trông giữ, nhưng đó cũng chỉ là truyền thuyết, nơi này nhìn thế nào cũng không giống vườn thánh.

Con Hắc Long dưới gốc cây táo vàng kia, nhìn cũng không giống Bách Đầu Cự Long, chỉ mọc có một cái đầu mà thôi.

Chu Văn không biết táo vàng có tác dụng gì, cũng không muốn cướp đoạt, cũng không định kinh động đến con Hắc Long kia, mặc dù đó có thể không phải là Bách Đầu Cự Long, nhưng bản thân Cự Long cũng là sinh vật thần thoại trong truyền thuyết, Chu Văn không muốn đi mạo hiểm.

Thế nhưng điều khiến Chu Văn hơi khó hiểu là, trước khi họ lên đảo, không hề nhìn thấy cây táo vàng, càng không có Cự Long, sao bây giờ lại đột nhiên xuất hiện những thứ này.

Chu Văn quan sát toàn bộ hòn đảo, cũng không phát hiện ra An Tĩnh và Trương Ngọc Trí, kỳ lạ hơn nữa là, ngay cả chiếc thuyền họ để trên bãi cát cũng không thấy đâu.

“Chẳng lẽ nói, thực ra đây đã không phải là hòn đảo lúc nãy nữa rồi, chỉ là trông dáng vẻ có chút giống, lúc nãy mình đi xuyên qua thông huyệt bên dưới đầm nước, đã đến một nơi khác rồi?” Chu Văn càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng.

Bùm bùm!

Chu Văn đang suy tư, nghe thấy hai tiếng nước đập, giống như có đá ném xuống nước vậy, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy An Tĩnh và Trương Ngọc Trí từ trên thác nước rơi xuống, rơi vào trong đầm nước, bắn lên bọt nước rất lớn.

Họ ngược lại chẳng có chuyện gì, rất nhanh đã bò từ trong đầm nước lên, thế nhưng Chu Văn lại cảm thấy có chút không ổn, quay đầu nhìn về phía cái đầu đen khổng lồ dưới gốc cây táo, quả nhiên thấy nó đã tỉnh dậy từ trong giấc ngủ, đang chậm rãi bò dậy, ngẩng đầu nhìn về phía thác nước bên này.

“Chu Văn, anh đang làm gì trên đó vậy?” Trương Ngọc Trí nhìn thấy Chu Văn đang bay trên không trung, liền hét lên với anh một tiếng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:401
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.