Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 15983 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 419
Đế đại nhân học được cách lên mạng

❊ ❊ ❊

Đế đại nhân giống như một thanh niên mới học cách lên mạng trò chuyện, hoặc có lẽ do cô đơn đã quá lâu, trò chuyện không dứt, câu nào cũng đáp lại, còn không ngừng hỏi Chu Văn đủ thứ chuyện, khiến Chu Văn căn bản không có thời gian làm việc khác.

Quay về trú địa, Đế đại nhân vẫn còn hỏi hắn đủ loại vấn đề về mạng internet, nhìn rất hưng phấn.

Chu Văn đang nghĩ cách làm sao để đuổi Đế đại nhân đi, thì Đế đại nhân đột nhiên gửi tới một tin nhắn: "Điện thoại báo pin yếu nghĩa là gì?"

"Điện thoại dựa vào pin để cung cấp năng lượng, nếu điện trong pin dùng hết, điện thoại sẽ tự động tắt nguồn, cần phải sạc mới có thể tiếp tục sử dụng." Chu Văn lập tức mừng thầm, nghĩ thầm nơi khỉ ho cò gáy của ngươi căn bản không có đường dây điện, chắc chắn không sạc được, sau này xem ngươi còn lên mạng làm phiền ta thế nào.

"Sạc thế nào, dùng sấm sét oanh kích nó có được không?" Đế đại nhân lại gửi tới một tin nhắn.

"Chắc chắn không được, sấm sét không ổn định, sẽ làm điện thoại nổ tung. Muốn sạc điện thoại, phải là điện sinh hoạt bình thường, còn phải có bộ sạc chuyên dụng mới được, ngươi lên mạng tìm kiếm là biết ngay thôi." Chu Văn nói.

Đế đại nhân bên kia không còn tin nhắn, Chu Văn thầm mừng, nghĩ thầm không biết có phải điện thoại đã hết pin rồi không, sau này cuối cùng cũng có thể thoát khỏi cái phiền phức lớn này.

Ai ngờ chưa được bao lâu, Đế đại nhân lại gửi tới một tin nhắn.

"Hạn cho ngươi trước trưa mai, mang một máy phát điện chạy dầu nhỏ và một thùng dầu diesel, còn có bộ sạc đi kèm điện thoại tới đây, nếu không ta sẽ cầu nguyện khiến ngươi thành phế nhân thiếu mất năm chi."

Chu Văn lập tức vui quá hóa buồn, há hốc mồm, hồi lâu không nói nên lời.

"Ta bây giờ đang bị kẻ thù truy sát, ta đâu có thời gian đi kiếm mấy thứ đó cho ngươi? Vả lại, mấy thứ đó phải vào thành phố gần đây mới mua được, dù ta muốn đi, trước trưa mai cũng không về kịp, huống chi có kẻ thù lợi hại ngày ngày bám theo ta, ta căn bản không dám đi." Chu Văn than khổ.

"Kẻ thù nào?" Đế đại nhân gửi một tin nhắn hỏi.

Chu Văn kể lại các loại năng lực của Ác Khắc, còn thêm mắm dặm muối, cố ý phóng đại thực lực của Ác Khắc, nói cứ như thể hắn chỉ cần bước chân ra khỏi cửa là sẽ bị Ác Khắc oanh sát.

"Ta còn tưởng là nhân vật ghê gớm gì, hóa ra chỉ là một kẻ không nhập lưu, như vậy đi, trước chiều tối mai, ngươi mang những thứ ta muốn tới đây, ta cho ngươi một thứ tốt, khiến ngươi có thể dễ dàng giết chết kẻ thù đó." Đế đại nhân khinh thường nói.

"Thứ tốt gì?" Chu Văn trong lòng động tâm.

"Đến rồi ngươi sẽ biết, nhớ kỹ, trước khi mặt trời lặn ngày mai phải mang đồ tới, nếu không ta tất cầu nguyện cho ngươi thiếu mất năm chi." Đế đại nhân gửi một tin nhắn xong liền im hơi lặng tiếng, không biết có phải hết pin rồi hay không.

Chu Văn gửi thêm mấy tin nhắn, kết quả đều không có phản hồi, đoán chừng là thật sự hết pin rồi.

"Không biết năng lực cầu nguyện của bông hoa đó, có thể tác dụng lên ta từ khoảng cách xa hay không?" Chu Văn nghĩ ngợi, lại thấy vì một cái máy phát điện và chút dầu diesel mà lấy ngũ chi ra đánh cược thì có chút không đáng, hơn nữa bông hoa đó còn nói muốn cho hắn thứ tốt, có thể giết chết Ác Khắc, Chu Văn cảm thấy có thể đi một chuyến.

Ngay lập tức Chu Văn lại ra ngoài, cưỡi Biến Dị Thạch Sĩ phóng hết tốc độ về phía thành phố gần đó, muốn đi nhanh về nhanh, mau chóng đuổi khéo bông hoa đó để mình còn yên tâm đọc sách đánh game.

Biến Dị Thạch Sĩ chạy không chậm hơn xe hơi, hơn nữa không cần đi đường lộ, Chu Văn đi thẳng tới thành phố gần đó, rất nhanh đã mua đủ những thứ bông hoa đó cần.

Chu Văn vốn còn nghĩ, liệu có gặp phải mai phục của Ác Khắc trên đường hay không, nên vẫn luôn cẩn thận, nhưng lại chẳng có chuyện gì xảy ra, Ác Khắc vẫn không hề xuất hiện.

Không phải Ác Khắc không muốn tới phục kích Chu Văn, mà là hắn bây giờ căn bản không có thời gian. Thẩm Ngọc Trì đúng là đã kiếm cho hắn không ít Bạn Sinh Sủng, nhưng những Bạn Sinh Sủng đó đều có chủ nhân, bắt buộc Thẩm Ngọc Trì phải tự nghĩ cách đoạt lấy Bạn Sinh Sủng của họ.

Những người đó đều là phạm nhân trong Thiên Đường Giám Lao, Thẩm Ngọc Trì đưa họ tới đây, vốn không nghĩ tới việc họ có thể sống sót quay về.

Ác Khắc cưỡng ép đoạt lấy Bạn Sinh Sủng của từng người, tốn không ít thời gian và tinh lực, nhất thời nửa khắc không hoàn thành nổi, cũng không có thời gian tới phục kích Chu Văn.

Chu Văn mang theo máy phát điện chạy dầu nhỏ và một thùng dầu diesel 20kg, cùng với bộ sạc và các thứ khác, một lần nữa tới trước Kỳ Tử Sơn, nhìn thấy đóa hoa nhỏ đó.

"Đặt đồ bên cạnh vách núi là được rồi." Trong đóa hoa quả nhiên truyền ra giọng nói quen thuộc của người phụ nữ.

"Đế đại nhân, để mua mấy thứ này ta đã tốn hơn phân nửa tiền tiết kiệm, người phải tiết kiệm mà dùng, nếu làm hỏng, quay đầu lại ta không có tiền mua mới cho người đâu." Chu Văn than nghèo, chủ yếu là không muốn bông hoa nhỏ lại bắt hắn mua đông mua tây.

"Bớt lừa ta đi, ta thấy giá trên mạng rất rẻ." Đế đại nhân nói.

"Giá rất rẻ, nhưng ta căn bản không có thời gian đi kiếm tiền, không có thu nhập thì làm sao có tiền chứ? Mua mấy thứ này đã gần như dùng sạch tiền tiết kiệm của ta rồi." Chu Văn nói.

Đế đại nhân dường như cảm thấy Chu Văn nói cũng có đạo lý, trầm ngâm một lát rồi nói: "Ta ở đây có vài thứ, ngươi cầm lấy đi đổi tiền đi, thứ đó ta để trên bậc đá ở đỉnh núi rồi, ngươi tự mình đi lấy đi, còn có thứ ta đã hứa cho ngươi cũng ở đó, ngươi có thể dùng nó đối phó với kẻ thù của ngươi, chỉ cần ngươi không quá ngốc, hắn dám tới tìm ngươi thì chắc chắn phải chết không nghi ngờ."

"Là thứ gì?" Chu Văn hỏi.

"Ngươi xem rồi sẽ tự biết." Đế đại nhân không nói thẳng cho hắn.

Chu Văn đành phải leo lên đỉnh Kỳ Tử Sơn, quả nhiên thấy trên bậc đá có thêm hai thứ, một cái là Thứ Nguyên Kết Tinh, còn một cái là chiếc sáo xương nhỏ nhắn.

"Nếu kẻ thù kia lại tới tìm ngươi, ngươi hãy thổi sáo xương, đến lúc đó tất có tác dụng, còn viên Thứ Nguyên Kết Tinh kia, ngươi cầm đi đổi tiền đi." Giọng nói của Đế đại nhân truyền đến từ vách núi.

Chu Văn thấy chiếc sáo xương trông rất cổ phác thô sơ, cũng không biết được làm từ xương động vật gì, cũng không thấy có khí tức đặc biệt nào lưu chuyển, không khác gì đồ vật nơi phàm trần.

Viên Thứ Nguyên Kết Tinh kia, lại là một viên Nguyên Khí Kỹ Kết Tinh, ánh sáng bên trong là một cây đàn tì bà bằng ngọc thạch, nhìn qua thì có vẻ khá hoa lệ, chỉ là không biết viên Nguyên Khí Kỹ Kết Tinh này cấp bậc gì, chỉ có thể đợi sau khi về mới dùng điện thoại thần bí xem.

Hắn sợ mình lấy điện thoại thần bí ra ở đây, sẽ bị bông hoa đó nhìn thấy.

"Chiếc sáo xương này dùng thế nào?" Chu Văn cất Thứ Nguyên Kết Tinh, cầm sáo xương hỏi.

"Đợi khi ngươi gặp lại hắn, thì dốc hết nguyên khí toàn thân thổi vang sáo xương, đến lúc đó tự nhiên sẽ có diệu dụng, nhưng ta nói cho ngươi biết, sáo xương này chỉ dùng được một lần, ngươi đừng có dùng bừa." Đế đại nhân nói.

Chu Văn thấy bà ta không chịu nói, đành cất sáo xương rồi về. Đợi hắn xuống núi, lại thấy máy phát điện và dầu diesel để dưới chân núi lúc trước đều không cánh mà bay, không biết bị đưa đi đâu rồi.

Bông hoa nhỏ không phát ra âm thanh nữa, cũng không thèm để ý Chu Văn, điều này cũng vừa đúng ý Chu Văn, hắn cưỡi Biến Dị Thạch Sĩ rời khỏi Kỳ Tử Sơn.

Đợi khi hắn cách xa Kỳ Tử Sơn, vội vàng lấy điện thoại thần bí ra, trước tiên soi vào viên Thứ Nguyên Kết Tinh, vừa soi dưới ánh sáng này lập tức giật nảy mình, viên Thứ Nguyên Kết Tinh đó, lại là một viên Nguyên Khí Kỹ Kết Tinh cấp Thần Thoại.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:401
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.