Chu Văn nhìn Hạ Huyền Nguyệt, lại nhìn sang Trương Ngọc Trí, suy nghĩ một chút rồi nói: "Thời gian gấp rút, chúng ta cùng nói chuyện đi."
Chu Văn gọi cả hai người bọn họ lại, cũng không đi vào tòa nhà mà ngồi xuống ngay trong đình hóng gió ở vườn hoa khu chung cư. Có người của hai nhà Hạ, Trương canh giữ bên ngoài nên cũng không sợ có người tới quấy rầy.
"Hạ tiểu thư, trước đây cô nói có cõi thứ nguyên phù hợp để xây thành, tôi có ý định hợp tác, nhưng cần phải xem xét tình hình cụ thể của cõi thứ nguyên đó mới quyết định có hợp tác hay không. Cô yên tâm, chúng ta có thể ký hợp đồng trước, chỉ cần sử dụng cõi thứ nguyên cô cung cấp để xây thành, những thứ nên cho cô, một phân cũng sẽ không thiếu." Chu Văn không có tâm tư nói lời thừa thãi, đi thẳng vào vấn đề.
Cậu biết thời gian gấp rút, trong vòng một hai năm tới cõi thứ nguyên sẽ hoàn toàn phá cấm. Đến lúc đó nếu không có một cõi thứ nguyên làm nơi trú ẩn, mấy chục vạn người này e là không còn đường sống.
"Tình hình liên bang bây giờ, ký hợp đồng còn có tác dụng gì?" Hạ Huyền Nguyệt mỉm cười rồi nói tiếp: "Tôi đã tới đây, tự nhiên là tin tưởng cậu, không cần ký kết hợp đồng gì cả, bất cứ lúc nào cũng có thể đưa cậu qua đó."
Chu Văn đang muốn nói gì đó thì Trương Ngọc Trí ở bên cạnh đã giành lời trước: "Chờ một chút, Tiểu Văn, đệ muốn tìm cõi thứ nguyên để xây thành, sao không hỏi tỷ trước?"
Chu Văn hơi sửng sốt: "Ngọc Trí tỷ, ý tỷ là?"
Trương Ngọc Trí nói: "Luận về phong thủy, đương thời có nhà nào sánh được với Trương gia chúng ta. Đừng nói là tìm chỗ xây thành, ngay cả khi đệ muốn tìm nơi xây hoàng cung, tỷ cũng có thể giúp đệ tìm được vị trí tốt nhất."
Lời của Trương Ngọc Trí nói rất hùng hồn, nhưng Chu Văn nghĩ lại thì hình như quả thật là đạo lý này. Nhà người ta chính là làm nghề này, đối với Chu Văn bọn họ là bài toán khó, nhưng chưa biết chừng người ta lại có thể dễ dàng giải quyết.
Hạ Huyền Nguyệt nghe Trương Ngọc Trí nói vậy thì bĩu môi đáp: "Tôi thừa nhận, phong thủy học của Trương gia các người đương thời quả thực không ai sánh bằng, nếu tìm đất xây mộ thì đúng là lựa chọn số một. Nhưng nếu nói đến việc tìm kiếm cõi thứ nguyên thì chưa chắc đâu. Chu Văn, cậu phải suy nghĩ cho kỹ, đừng lấy mạng của mấy chục vạn người ra để kiểm chứng học vấn của người ta."
"Hạ Huyền Nguyệt nói cũng có lý, dù thuật phong thủy thật sự có thể tính toán ra nơi nào có cõi thứ nguyên, nhưng cõi thứ nguyên đó có thích hợp xây thành hay không, việc này làm sao tính toán được?" Chu Văn thầm nghĩ trong lòng.
Trương Ngọc Trí nghe vậy cũng không giận, vẫn thản nhiên nói: "Tiểu Văn, tỷ dẫn đệ đi xem trước, có phù hợp hay không thì đệ tự mình nhìn."
"Tỷ, Trương gia có điều kiện gì?" Chu Văn hiểu rõ đạo lý anh em ruột thịt cũng phải rạch ròi, huống hồ Trương Ngọc Trí không chỉ đại diện cho bản thân cô, mà sau lưng còn có lợi ích của Trương gia.
"Điều kiện gì mà điều kiện, đây là quà gặp mặt tỷ tặng cho đệ." Trương Ngọc Trí cười nói: "Tỷ là tỷ, Trương gia là Trương gia. Trước đây đệ giúp tỷ nhiều như vậy, tỷ tặng đệ một cái nhà thì có sao? Dù sau này đệ có hợp tác với Trương gia hay không cũng không liên quan gì đến chuyện này, hơn nữa tỷ cũng không hy vọng đệ hợp tác với Trương gia."
Câu cuối cùng của Trương Ngọc Trí khiến cả Hạ Huyền Nguyệt và Chu Văn đều ngẩn người.
Lời trước đó còn dễ hiểu, dù là xuất phát từ suy nghĩ chân thật của Trương Ngọc Trí hay là muốn kết giao với Chu Văn, những lời đó đều có lý.
Thế nhưng câu cuối cùng này thật sự rất khó hiểu. Là người Trương gia, Trương Ngọc Trí lại không hy vọng Chu Văn hợp tác với Trương gia, chuyện này thực sự khó lòng thấu hiểu.
Chu Văn vốn định hỏi tại sao, nhưng vẫn nhịn lại không hỏi. Ở đây người đông quá, lỡ câu trả lời của Trương Ngọc Trí mang tính riêng tư thì hỏi ra lại không hay, Chu Văn định bụng lát nữa sẽ hỏi riêng cô sau.
Hạ Huyền Nguyệt đột nhiên như nghĩ tới điều gì, liếc nhìn Trương Ngọc Trí, rồi thâm ý sâu xa nói với Chu Văn: "Chu Văn, cõi thứ nguyên tôi định giới thiệu cho cậu là Đế Khâu. Tôi có thể đảm bảo, cõi thứ nguyên đó là Hạ gia chúng tôi phát hiện trước, không giống một số người, dựa vào tin tức nhạy bén mà cứ làm những chuyện ám muội không thể lộ diện."
Rõ ràng, Hạ Huyền Nguyệt nghi ngờ Trương gia đánh cắp thông tin của Hạ gia, muốn lợi dụng cùng một cõi thứ nguyên để hợp tác với Chu Văn. Những lời Trương Ngọc Trí nói trước đó, cô ta không tin một chữ.
Dù sao thì nơi như Quy Đức phủ có nhiều cõi thứ nguyên kỳ quái như vậy, làm sao dễ tìm ra một cõi thứ nguyên khác thích hợp xây thành được, khả năng là cùng một cõi thứ nguyên là rất lớn.
Bất kể Trương gia có ăn cắp thông tin từ Hạ gia hay không, Hạ Huyền Nguyệt nói ra trước một bước, nếu đúng là cùng một cõi thứ nguyên thì Trương gia cũng khó mà tranh giành tiếp được.
Cái tên Đế Khâu, Chu Văn không hề xa lạ.
Tương truyền Đế Khốc trong Tam Hoàng Ngũ Đế được chôn cất ở đó, tất cả mọi người đều cảm thấy nơi đó nên có cõi thứ nguyên, nhưng lại không ai tìm thấy cõi thứ nguyên nào ở đó cả.
Chưa bàn đến việc nơi đó có thích hợp xây thành hay không, việc Hạ gia có thể tìm thấy cõi thứ nguyên Đế Khâu đã là vô cùng hiếm có rồi.
Chu Văn nhìn về phía Trương Ngọc Trí, muốn biết cõi thứ nguyên mà Trương Ngọc Trí nói rốt cuộc có phải là Đế Khâu hay không.
Khóe miệng Trương Ngọc Trí hơi nhếch lên, có chút khinh thường nói: "Có vài người cứ thích lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử. Cõi thứ nguyên như Đế Khâu, Trương gia chúng ta tự nhiên là biết, nhưng đó dù sao cũng là một ngôi mộ. Cho dù là mộ của Đế Khốc thì cũng không thay đổi được sự thật đó là âm trạch. Đó là nơi cho người chết ở, sao tỷ lại để Tiểu Văn xây thành ở nơi như vậy, chẳng phải là muốn xây một tòa thành cho người chết sao?"
"Ồ, vậy tôi muốn nghe xem, cõi thứ nguyên mà Trương gia các người chọn nằm ở đâu?" Hạ Huyền Nguyệt nhìn chằm chằm Trương Ngọc Trí hỏi.
"Dù sao cũng không phải Đế Khâu, còn là ở đâu thì không liên quan tới Hạ gia các người." Trương Ngọc Trí vừa nói vừa nắm tay Chu Văn đứng dậy: "Đi thôi, tỷ dẫn đệ đi xem cõi thứ nguyên đó ngay bây giờ. Còn cái gọi là Đế Khâu kia, không đi cũng chẳng sao."
"Hạ tiểu thư, nếu sau này chúng ta sử dụng Đế Khâu để xây thành, nhất định sẽ có phần của Hạ gia, điểm này xin cô yên tâm." Chu Văn giải thích với Hạ Huyền Nguyệt hai câu rồi bị Trương Ngọc Trí kéo đi thẳng.
"Tỷ, cõi thứ nguyên tỷ nói rốt cuộc là ở đâu?" Rời khỏi khu chung cư, tới nơi không có người, Chu Văn lúc này mới hỏi Trương Ngọc Trí.
"Đến nơi đệ tự nhiên sẽ biết." Trương Ngọc Trí chớp chớp mắt, nhưng không nói cho Chu Văn câu trả lời, chỉ kéo cậu đi về phía trước.
Trương Tiêu và các thành viên đội Bạch Hạc thì bảo vệ xung quanh Trương Ngọc Trí, cũng không nói chuyện với Chu Văn. Ngay cả Trương Tiêu vốn luôn có ý kiến với Chu Văn, lần này cũng không hề gây hấn với cậu.
Đi một lúc, Chu Văn cảm thấy có chút không ổn. Con đường Trương Ngọc Trí dẫn cậu đi chính là đường gần Quy Đức phủ, những nơi này cậu đều đã tới, cõi thứ nguyên ở đây cậu cũng đều biết rõ, làm gì có cõi thứ nguyên nào thích hợp xây thành.
"Cõi thứ nguyên tỷ nói, không lẽ chính là ở đây?" Khi Trương Ngọc Trí dừng lại, Chu Văn nhìn tòa thành cổ và con hào quen thuộc trước mắt, vẻ mặt kỳ quặc hỏi.
"Đúng vậy, chính là Quy Đức phủ cổ thành. Đệ muốn xây thành, bây giờ thành đã ở đây rồi, ngay cả tiền xây thành cũng tiết kiệm được. Tỷ đối với đệ có phải rất tốt không?" Trương Ngọc Trí cười tươi nói.