Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 18270 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1655
Gặp lại Nguyệt Độc

❊ ❊ ❊

"Nguyệt Độc thế mà chưa chết!" Chu Văn nhìn thấy kẻ đang ngồi xếp bằng trong hố băng kia thế mà lại là Nguyệt Độc, trong lòng không khỏi vui mừng.

Nguyệt Độc trước đó không thể cử động, lại bị liên lụy trong trận chiến kinh thiên động địa kia, vốn dĩ Chu Văn cho rằng nàng chín phần mười là đã lành ít dữ nhiều.

Không ngờ vẫn còn có thể nhìn thấy Nguyệt Độc, tuy nhìn tình trạng của nàng cũng chẳng khả quan gì, nhưng dù sao vẫn còn sống, chỉ cần sống là tốt rồi.

Nguyệt Độc đang ngồi xếp bằng trong hố băng, vận chuyển sức mạnh ánh trăng, dường như đang chữa trị vết thương trên người.

Bên ngoài cơ thể nàng không nhìn ra vết thương nào, đoán chừng là lúc đang tiến hóa thì bị quấy rầy, nên nội thương.

"Tiểu mật ong chạy tới tìm Nguyệt Độc làm gì? Chẳng lẽ là muốn tận gốc trừ khử?" Chu Văn tâm niệm xoay chuyển, cũng không bận tâm nhiều nữa, lớn tiếng cảnh báo Nguyệt Độc.

Thế nhưng tiếng của Chu Văn căn bản không thể truyền vào trong hố băng, bởi vì Tiểu mật ong lại thổi lên tiếng kèn sô-na lần nữa, tiếng kèn lập tức át đi âm thanh của Chu Văn.

Đừng nói là Nguyệt Độc đang ở xa trong hố băng, ngay cả Tiêu và Cửu Dương ở gần đó cũng gần như không nghe rõ hắn đang hét cái gì.

Tiếng kèn sô-na vừa vang lên, cơ thể ba người Chu Văn lại bị khống chế lần nữa, dù có vùng vẫy thế nào cũng khó thoát khỏi sự khống chế của tiếng kèn, ngay cả Thái Thượng Khai Thiên Kinh và Sư Vực đều vô dụng.

Tịch Tà của Di Thính cũng không phát huy bất kỳ hiệu quả nào, khiến Chu Văn cũng không nắm bắt được, tiếng kèn sô-na rốt cuộc thuộc về loại sức mạnh nào.

Chu Văn không tự chủ được mà đi về phía Tiểu mật ong, nhưng rất nhanh hắn đã phát hiện, tình huống lần này hình như có chút không đúng.

Bản thân hắn bị tiếng kèn khống chế đi về phía vị trí của Tiểu mật ong, nhưng Tiêu và Cửu Dương lại không hề đi tới cùng, bọn họ vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Chu Văn thậm chí đã nhìn thấy Tiêu và Cửu Dương đang liều mạng dùng sức muốn di chuyển cơ thể, thế nhưng một chút cũng không nhúc nhích được, vững chãi đứng tại chỗ, giống như bị đinh đóng chặt vào đó vậy.

"Xong rồi, chẳng lẽ thật sự giống như Cửu Dương nói, con Tiểu mật ong này muốn lấy mình làm mục tiêu ký sinh?" Lưng Chu Văn lạnh toát.

Trong lòng trăm mối ngổn ngang, đang nghĩ xem làm thế nào mới có thể đánh cược một phen cuối cùng, thoát khỏi sự khống chế của Tiểu mật ong, thì lại thấy Nguyệt Độc trong hố băng thế mà cũng bị ép bước ra ngoài.

Nguyệt Độc hiển nhiên cũng nhìn thấy Chu Văn, mở miệng dường như đang nói gì đó với hắn, thế nhưng vì ảnh hưởng của tiếng kèn sô-na, khoảng cách hai người tuy không xa, Chu Văn vẫn không thể nghe thấy nàng đang nói gì. Tuy nhiên nhìn bộ dáng của nàng, dường như cũng vô cùng kinh hoảng, chắc là không biết đã xảy ra chuyện gì.

Bây giờ Chu Văn có chút hối hận vì bản thân đã không đi học đọc khẩu hình gì đó, nếu biết đọc khẩu hình, ít nhất cũng biết Nguyệt Độc đang nói gì, cũng không cần phải lo lắng suông như thế này.

May mắn là cả hai đều đi về phía vị trí của Tiểu mật ong, khoảng cách ngày càng gần, chờ khi khoảng cách giữa hai người không còn đến trăm mét, Chu Văn đã có thể nghe được đại khái một vài lời Nguyệt Độc nói.

"Rốt cuộc ở đây đã xảy ra chuyện gì?" Nguyệt Độc có chút kinh hoảng hỏi.

"Nói ra thì rất dài dòng." Chu Văn cười khổ nói, chuyện xảy ra ở giữa quá nhiều, nhất thời nửa khắc căn bản không giải thích rõ ràng được.

"Nàng đừng quản những chuyện đó trước, thử xem có cách nào có thể thoát khỏi sự khống chế của tiếng kèn sô-na không." Chu Văn bây giờ chỉ có thể hy vọng Nguyệt Độc có phương pháp thoát khỏi tiếng kèn sô-na.

Nguyệt Độc trước đó hẳn đã là Địa Ngục cấp, sau khi hấp thụ sức mạnh của Nguyệt Tinh Bồn, nếu ở giữa không xảy ra ngoài ý muốn thì hẳn là đã là Thiên Giới cấp rồi. Bây giờ không biết tình trạng của nàng ra sao, đã thăng cấp hoàn mỹ chưa, nếu đã là Thiên Giới cấp, có lẽ sẽ có chút biện pháp cũng không chừng.

"Đã thử qua rồi, đều không được, âm thanh đó quá mức quỷ dị, ta dùng sức mạnh hệ âm không thể ảnh hưởng tới nó, dùng sức mạnh không gian cũng tương tự không thể ảnh hưởng." Nguyệt Độc lắc đầu nói.

Giữa lúc hai người nói chuyện, đã đi đến khoảng cách cách nhau không tới năm mươi mét, hơn nữa vẫn đang tiếp tục tới gần, ở giữa bọn họ, chính là con Tiểu mật ong đang thổi kèn sô-na kia.

"Ngay cả nàng cũng không có cách, vậy chúng ta chỉ có thể phó mặc cho số phận rồi, hy vọng con Tiểu mật ong đó không muốn mạng của chúng ta." Chu Văn thở dài nói.

Nếu thật sự phải bị Tiểu mật ong ký sinh, Chu Văn hiện tại cũng chỉ đành chịu, hắn chỉ hy vọng sau khi Tiểu mật ong ký sinh sẽ không trực tiếp hút khô hắn, như vậy hắn còn có thời gian nghĩ cách.

Nếu thực sự không được, Chu Văn sẽ chạy một chuyến đến Kỳ Tử Sơn, thà ký một số điều ước bất bình đẳng với Đế đại nhân, còn hơn là bị Tiểu mật ong ký sinh rồi hút khô máu, gặm sạch xương thịt.

Tuy nhiên hành vi hiện tại của Tiểu mật ong vẫn khiến Chu Văn có chút nghi hoặc.

Nếu Tiểu mật ong thật sự muốn ký sinh, thì đáng lẽ chỉ có thể ký sinh vào cơ thể một người mà thôi, vậy tại sao nó lại đưa cả Chu Văn và Nguyệt Độc tới đây.

"Chẳng lẽ tên này chọn vật chủ, lại còn giống như hoàng đế thời cổ đại chọn phi tần, gom tú nữ lại với nhau để so cao thấp béo gầy sao?" Chu Văn nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ ra rốt cuộc Tiểu mật ong muốn làm gì.

Lúc này cả hai người đều đã đi tới nơi rất gần Tiểu mật ong, khi khoảng cách giữa Chu Văn và Nguyệt Độc chỉ còn một hai bước chân, hai người cuối cùng đều dừng lại, cứ như vậy đứng đối mặt với nhau.

Tiếng nhạc của Tiểu mật ong cũng tĩnh lặng lại, nhưng Chu Văn phát hiện cơ thể mình vẫn bị khống chế, khó mà tự do hoạt động.

"Rốt cuộc ở đây đã xảy ra chuyện gì?" Nguyệt Độc thần sắc ngưng trọng nhìn Chu Văn hỏi.

"Ai, ta cũng muốn biết đã xảy ra chuyện gì." Chu Văn thở dài nói, mặc dù hắn là người chứng kiến Tiểu mật ong ra đời từ đầu đến cuối, nhưng bây giờ hắn thực sự không biết con Tiểu mật ong này rốt cuộc muốn làm gì.

Nguyệt Độc còn muốn nói gì đó, lại nghe một tiếng kèn sô-na kinh thiên động địa truyền tới.

Tiểu mật ong đang ở ngay trên đỉnh đầu hai người bọn họ, khoảng cách quá gần, tiếng kèn sô-na này lảnh lót hơn bất kỳ lần nào trước đó, giống như thổi trực tiếp vào linh hồn bọn họ vậy, khiến linh hồn cả hai đều run rẩy.

May mà âm thanh này tuy có chút đáng sợ, nhưng dường như không có tác dụng thực tế nào, cơ thể hai người ngoài việc vẫn không thể cử động ra thì cũng không xảy ra dị biến nào khác.

Đang lúc Chu Văn đoán xem tiếng thổi này của Tiểu mật ong rốt cuộc có ý gì, đột nhiên cảm thấy có chút không đúng, một món đồ thế mà tự động bay ra từ bên trong Hỗn Độn Châu.

Chu Văn lập tức giật mình kinh hãi, phải biết rằng không gian hỗn độn bên trong Hỗn Độn Châu tương đương với một thời không khác, trừ phi Chu Văn tự mình mở Hỗn Độn Châu, bằng không vật bên trong không thể nào bị ảnh hưởng bởi thế giới bên ngoài mới đúng.

Bây giờ thế mà có đồ vật bay ra từ bên trong, hiển nhiên là do chịu ảnh hưởng từ tiếng kèn sô-na, điều này khiến Chu Văn càng thêm kinh ngạc trước sự mạnh mẽ của tiếng kèn sô-na.

Chu Văn nhìn kỹ lại, thứ bay ra từ Hỗn Độn Châu là một tấm lệnh bài, rõ ràng chính là Thiên Hỷ Lệnh mà Đế Tân tặng cho hắn.

Thiên Hỷ Lệnh thực chất chỉ là một tấm bài đá lớn bằng bàn tay, trên tấm bài có chữ Hỷ màu đỏ. Lúc này Thiên Hỷ Lệnh đang lơ lửng giữa Chu Văn và Nguyệt Độc, tấm bài đá vốn trông rất bình thường, chữ Hỷ phía trên đang nhấp nháy những tia sáng kỳ dị.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1637
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.