Một tuần sau, Dorian Gray ngồi trong nhà kính ở Hoàng Gia Selby trò chuyện với Nữ Công Tước Monmouth xinh đẹp, cùng với chồng cô, một tay lục tuần trông mệt mỏi, thuộc số những khách mời của chàng. Đó là giờ dùng trà, và ánh sáng ngọt dịu của cây đèn lớn phủ ren đặt trên bàn chiếu sáng món đồ sứ thanh tú và đồ bạc dẹt mỏng của bữa ăn mà nàng Nữ Công Tước chủ trì. Đôi bàn tay trắng cô di chuyển thanh nhã quanh bộ chén đĩa, và đôi môi đỏ mọng cô mỉm cười vì điều gì đó mà Dorian thì thầm. Ngài Henry đang ngả người trong cái ghế liễu gai trải lụa mà nhìn họ. Trên tràng kỉ màu đào, Phu Nhân Narborough ngồi vờ vĩnh nghe lão Công Tước miêu tả về con bọ cánh cứng Brazil cuối cùng mà lão đã điểm vào bộ sưu tập của mình. Ba người đàn ông trẻ trong bộ đồ hút thuốc tinh xảo mang bánh dùng trà vào cho vài phụ nữ. Bữa tiệc tại gia bao gồm mười hai người, và được kì vọng còn nhiều hơn nữa vào hôm sau.
“Hai người các bạn đang nói về gì thế?” Ngài Henry nói, thủng thẳng đến bàn, và đặt chén xuống. “Tôi mong Dorian đã nói với cô về kế hoạch tái định danh mọi thứ của tôi, Gladys. Đó là một ý tưởng thú vị.”
“Nhưng em không muốn được tái định danh, Harry,” nàng Nữ Công Tước tiếp lời, nhìn lên gã bằng đôi mắt tuyệt vời của mình. “Em hết sức hài lòng với cái tên mình, và em đoan chắc Anh Gray hẳn cũng hài lòng với cái tên của anh ấy.”
“Gladys thân mến, tôi sẽ không đổi tên hai người mặc cho có gì xui khiến. Cả đôi đều hoàn hảo rồi. Tôi đang nghĩ chủ yếu về hoa. Hôm qua tôi cắt nhành phong lan, để cài khuyết áo. Đó là một sự nhơ nhuốc tuyệt diệu, hữu hiệu như thể bảy mối tội đầu. Trong khoảnh khắc vô tư lự, tôi hỏi một người trong đám làm vườn rằng nó gọi là gì. Anh ta bảo tôi nó là một mẫu cây tốt của giống Robinsoniana, hoặc thứ gì kinh khiếp đại loại thế. Một sự thật buồn, rằng chúng ta vừa đánh mất năng lực định những cái danh đáng yêu cho vạn vật. Tên là mọi thứ. Tôi không bao giờ xung đột bằng hành động. Lối xung đột duy nhất của tôi là bằng từ ngữ. Đó là lí do tôi ghét chủ nghĩa hiện thực dung tục trong văn học. Một người gọi cái thuổng là thuổng hẳn do bị ép gọi thế. Đó là thứ duy nhất phù hợp với y.”
“Vậy ta nên gọi anh bằng gì, Harry?” cô hỏi.
“Tên anh ấy là Hoàng Tử Nghịch Biện,” Dorian nói. “Em nhận ra trong chớp mắt,” Nữ Công Tước than van. “Tôi sẽ không nghe đâu,” Ngài Henry cả cười, đầm mình trong ghế. “Bị gán nhãn là hết lối thoát! Tôi từ chối tước hiệu.”
“Hoàng Gia không được chối vị,” lời cảnh báo buông ra từ đôi môi xinh đẹp.
“Vậy, cô mong tôi cố vị chăng?” “Vâng.”
“Tôi đưa ra chân lí của ngày mai.”
“Em thích ngộ nhận của hôm nay hơn,” cô trả lời.
“Cô giải giới tôi rồi, Gladys ạ,” gã thốt lên, bắt gặp nét ngang ngạnh ở tâm trạng cô.
“Khiên chắn của anh thôi, Harry: không phải mũi giáo.”
“Tôi không đời nào chĩa giáo vào Sắc Đẹp,” gã nói, kèm điệu vẫy tay.
“Đó là lỗi lầm của anh, Harry, tin em đi. Anh coi trọng sắc đẹp quá mức.”
“Sao cô nỡ nói thế? Tôi thừa nhận mình nghĩ rằng đẹp đẽ thì hơn là tử tế. Nhưng mặt khác không ai sẵn sàng hơn tôi để công nhận rằng tử tế thì hơn là xấu xí.”
“Vậy, xấu xí là một trong bảy mối tội đầu ư?” Nữ Công Tước kêu lên. “Thế còn ví von của anh về phong lan?”
“Xấu xí là một trong bảy đức hạnh đầu, Gladys ạ. Cô, như một đảng viên Bảo Thủ tử tế, không được xem thường chúng. Bia, Thánh Kinh, và bảy đức hạnh đầu đã làm nên đất mẹ Anh quốc như bà đương thời.”
“Vậy, anh không thích đất nước mình ư?” cô hỏi. “Tôi sống trong nó.”
“Để anh có thể chỉ trích nó tốt hơn.”
“Cô sẽ nghe tôi đưa nhận định của châu Âu về nó chứ?” gã dò hỏi.
“Họ nói gì về chúng ta?”
“Rằng gã Tartuffe đã di cư sang Anh mà mở cửa tiệm.” “Của anh đúng không, Harry?”
“Tôi dẫn lời cho cô.”
“Em nuốt không trôi. Vì nó quá đúng.”
“Cô không cần phải sợ. Đồng bào ta chẳng bao giờ hiểu ra lời mô tả.”
“Họ thực dụng.”
“Họ xảo quyệt hơn là thực dụng. Khi họ lập sổ cái, họ cân đong trí ngu xuẩn bằng sự giàu có, và tính truỵ lạc bằng đạo đức giả.”
“Tuy thế, chúng ta đã làm được những điều vĩ đại đấy thôi.”
“Những điều vĩ đại được dúi vào ta, Gladys ạ.” “Chúng ta mang vác gánh nặng của chúng.” “Chỉ đến Sàn Giao Dịch Chứng Khoán thôi.” Cô lắc đầu. “Em tin vào nòi giống,” cô kêu lên. “Nó đại diện sự sinh tồn trong cuộc xô đẩy.” “Nó đã phát triển.”
“Sự suy tàn mê hoặc tôi hơn.” “Thế còn Nghệ Thuật?” cô hỏi. “Là một căn bệnh.”
“Tình Yêu?” “Một ảo ảnh.” “Tôn Giáo?”
“Vật thay thế hợp mốt cho Tín Ngưỡng.” “Anh là một người hoài nghi.”
“Không khi nào! Chủ Nghĩa Hoài Nghi là khởi đầu của
Đức Tin.”
“Anh là gì?”
“Đặt định nghĩa là đặt giới hạn.” “Cho em gợi ý đi.”
“Lạc đề rồi. Cô sẽ lạc lối trong mê cung.”
“Anh làm em hoang mang. Ta hãy nói về người nào khác đi.”
“Ông chủ tiệc của chúng ta là một đề tài thú vị. Nhiều năm trước cậu ta được định danh là Hoàng Tử Quyến Rũ.”
“A! Đừng nhắc lại chuyện đó,” Dorian Gray thốt lớn. “Ông chủ tiệc của chúng ta khá cay nghiệt tối nay,”
Nữ Công Tước trả lời, gượng mặt. “Em tin anh ta nghĩ Monmouth lấy em theo nguyên tắc khoa học thuần tuý như là một mẫu vật bướm đương đại tốt nhất ông ấy có thể tìm được.”
“Chà, tôi mong ông ấy đừng đính ghim lên cô, Nữ Công Tước ạ,” Dorian cười phá.
“Ồ! Cô hầu của em từng làm thế rồi, Anh Gray, khi cô ấy khó chịu với em.”
“Và cô ta khó chịu với cô về chuyện gì, thưa Nữ Công Tước?”
“Về những chuyện tầm thường nhất, Anh Gray, em quả quyết. Thường là bởi em vào phòng lúc chín giờ kém mười và bảo cô ấy mình phải bận đồ lúc tám rưỡi.”
“Cô ta không biết điều quá chừng! Cô phải cảnh cáo mới được.”
“Em chẳng dám, Anh Gray. Cớ sao chứ, cô ấy sáng chế mũ cho em. Anh nhớ cái em đội ở bữa tiệc vườn nhà Phu Nhân Hilstone chứ? Không rồi, nhưng anh đáng mến lắm khi vỡ vĩnh rằng có. Chà, cô ấy chế tạo nó từ tay trắng. Tất thảy mũ đẹp ấy đều được làm ra từ tay trắng.”
“Như tất thảy thanh danh, Gladys,” Ngài Henry ngắt lời. “Mọi ấn tượng ta tạo mang cho ta một kẻ thù. Để được nổi danh ta phải là kẻ xoàng xĩnh.”
“Trừ phụ nữ,” Nữ Công Tước nói, lắc đầu; “và phụ nữ cai trị thế giới. Em cam đoan với anh rằng chúng em không thể chịu đựng sự xoàng xĩnh. Phụ nữ chúng em, như vài người nói, yêu bằng tai, cũng như đàn ông các anh yêu bằng mắt, nếu rốt cuộc anh đã từng yêu.”
“Với tôi, dường như chúng tôi chẳng bao giờ làm gì khác ngoài chuyện đó,” Dorian lẩm bẩm.
“A! Vậy, anh chưa từng thật sự yêu, Anh Gray,” Nữ Công Tước trả lời, kèm vẻ buồn chế giễu.
“Gladys quí mến!” Ngài Henry thốt lớn. “Sao cô nỡ nói thế? Lãng mạn sống bằng sự lặp lại, và sự lặp lại chuyển hoá ham muốn thành nghệ thuật. Vả lại, mỗi lần ta yêu là lần duy nhất ta từng yêu. Khác biệt trong đối tượng không làm biến đổi niềm đam mê biệt lập. Mà chỉ tăng cường thêm. Chúng ta chỉ có trong đời một trải nghiệm vĩ đại nhất, và bí quyết cuộc đời là tái dựng trải nghiệm đó thường xuyên nhất có thể.”
“Ngay cả khi ta bị tổn thương vì thế ư, Harry?” Nữ Công Tước hỏi, sau quãng ngừng.
“Đặc biệt khi ta bị tổn thương vì thế,” Ngài Henry trả lời.
Nàng Nữ Công Tước quay sang nhìn Dorian Gray với biểu cảm hiếu kì trong đôi mắt. “Anh nói sao về chuyện này,
Anh Gray?” cô dò hỏi.
Dorian do dự giây lát. Rồi chàng ngửa đầu cười lớn. “Tôi luôn luôn tán thành với Harry, thưa Nữ Công Tước.”
“Ngay cả khi anh ấy sai?”
“Harry không bao giờ sai, thưa Nữ Công Tước.” “Và triết lí của anh ấy khiến anh hạnh phúc ư?”
“Tôi không khi nào tìm kiếm hạnh phúc. Ai muốn hạnh phúc chứ? Tôi tìm kiếm khoái lạc.”
“Và đã thấy chứ, Anh Gray?” “Thường xuyên. Rất thường xuyên.”
Nàng Nữ Công Tước thở dài. “Em đang tìm kiếm bình yên,” cô nói, “và nếu không đi thay đồ, em sẽ chẳng có gì tối nay.”
“Để tôi chuẩn bị phong lan cho cô, thưa Nữ Công Tước,” Dorian kêu lên, vùng đứng dậy, và bước xuống nhà kính.
“Cô đang tán tỉnh cậu ta theo cách kém duyên đấy,” Ngài Henry nói với cô em họ của mình. “Cô nên cẩn thận là hơn. Cậu ta rất mê hoặc.”
“Nếu anh ấy không, đây đã chẳng phải là cuộc chiến.” “Vậy, Hi Lạp gặp Hi Lạp rồi hả?”
“Em theo phe thành Troy. Họ chiến đấu vì một phụ nữ.” “Họ đã bại trận.”
“Có những thứ còn tồi tệ hơn bị bắt,” cô trả lời. “Cô phi nước đại bằng cương buộc hờ.”
“Nước kiệu thì sống,” là lời vặc lại*. “Tôi sẽ ghi vào nhật kí đêm nay.” “Gì cơ?”
“Rằng trẻ bỏng yêu tàn lửa[1].”
“Em chẳng hề sém chút nào. Đôi cánh em là bất phạm.” “Cô dùng chúng cho mọi sự, trừ bay.”
“Lòng can đảm chuyền từ đàn ông sang phụ nữ. Đó là kinh nghiệm mới cho chúng ta.”
“Cô có một tình địch.” “Ai cơ?”
Gã cười vang. “Phu Nhân Narborough,” gã thì thầm. “Bà ấy hết mực si mê cậu ta.”
“Anh làm em dâng đầy lo sợ. Lời réo gọi Cổ Nhân là chết chóc cho những kẻ lãng mạn chủ nghĩa chúng ta.”
“Lãng mạn chủ nghĩa! Cô có tất thảy phương pháp khoa học rồi đấy.”
“Đàn ông đã giáo dục chúng em.” “Nhưng không giảng giải cho các cô.”
“Cứ mô tả chúng em như một giới tính,” cô thách thức . “Nhân sư không có bí mật.”
Cô nhìn gã, mỉm cười. “Anh Gray đi lâu quá chừng!” cô nói. “Ta đến giúp anh ấy đi. Em chưa cho anh ấy biết màu bộ váy dài của mình.”
“A! Cô phải phối cho váy cô hợp với hoa cậu ấy, Gladys
ạ.”
“Đó sẽ là sự qui hàng sớm.”
“Nghệ Thuật Lãng Mạn bắt đầu bằng màn cao trào trước.”
“Em phải chừa một đường rút lui.” “Theo lối người Parthia?[2]”
“Họ tìm thấy an toàn trong sa mạc. Em thì không thế được.”
“Phụ nữ không phải lúc nào cũng được phép lựa chọn,” gã trả lời, nhưng chưa kịp nói hết câu trước thì từ xa phía cuối nhà kính vọng đến tiếng rên rỉ nghèn nghẹn, theo sau là âm thanh loáng thoáng một cú ngã mạnh. Mọi người giật thót mình. Nàng Nữ Công Tước đứng chết trân vì kinh hãi. Và với nỗi sợ trong đôi mắt Ngài Henry lao xuyên vườn cọ đang xào xạc, mà tìm thấy Dorian Gray nằm úp mặt xuống sàn đá bất tỉnh như chết.
Chàng ngay lập tức được khiêng vào phòng khách màu lam, và đặt nằm trên ghế dài. Sau một hồi ngắn chàng tỉnh lại, và nhìn quanh với nét mặt thảng thốt.
“Có chuyện gì vậy?” chàng hỏi. “Ôi! Tôi nhớ rồi. Em được an toàn ở đây chứ, Harry?” Chàng bắt đầu run rẩy.
“Dorian thân mến,” Ngài Henry trả lời, “cậu chỉ bị ngất đi. Vậy thôi. Cậu hẳn đã làm việc quá sức. Cậu thôi xuống dùng bữa tối thì hơn. Tôi sẽ thay mặt cậu.”
“Không, em sẽ xuống,” chàng nói, gắng sức đứng dậy. “Em thà xuống đó. Em không được ở một mình.”
Chàng về phòng mình thay đồ. Một vẻ vui tươi hoang sơ đầy khinh suất trong điệu bộ lúc chàng ngồi vào bàn ăn, nhưng thi thoảng cơn rùng mình kinh khiếp chạy suốt chàng lúc nhớ về điều đó, in lên cửa sổ nhà kính, như một chiếc khăn tay trắng, chàng đã thấy khuôn mặt James Vane quan sát mình.
❀ ❀ ❀
[1] A burnt child loves the fire: Oscar Wilde phỏng theo câu tục
[2] Rút lui lối Parthia, còn được biết đến như hồi mã cung, là một kiểu tấn công chiến thuật của kị binh Parthia; trong lúc vờ quay đầu ngựa rút lui để kẻ thù truy đuổi phía sau, kị binh Parthia bất thần quay ngoắt người lại bắn cung vào kẻ thù trong khi vẫn ngồi thăng bằng trên con ngựa đang phi nước đại; đòn đánh vừa mang sự bất ngờ, vừa mang sức sát thương cao vì quán tính của người truy đuổi.