📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Em sẽ vá tim anh ...

33 trả lời, 3.220 lượt xem — Trang 2 / 2
lòng cạn
tóc nguyệt
 
 
chiều nghiêng
biển rộng quá chân trời
nỗi mặn trăm năm
trú ngụ đời
lòng cạn
vô tình đong cát trắng
gió mùa khản giọng
trắng tay vơi .
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-02 14:50:46BĂNG NGUYỆT>



Xanh màu tóc nguyệt  

(Tặng nàng Tóc Nguyệt dễ thương )


Thổi mình đi hết ngày xuân
Còn xanh tóc nguyệt bâng khuâng gọi mời
Ngân trong từng sợi tơ trời,
Tuyết Ngọc phủ bóng mùa vơi hay đầy,

Thổi mình dạt hết thơ ngây
Cõng trăng mười sáu về đây nghiêng nằm,
Vỗ về chuổi vắng xa xăm,
Sắc vàng là để dễ tầm bóng nhau ?!

Phuợng hoàng hút bóng về đâu,
Tóc nguyệt đổ xuống thành sầu trăm năm,
Thổi mình qua phố lạc vân,
Đêm đang úp ngửa cung vần lên thơ,

Đà Lạt sương trắng hồ mơ ,
Dốc đồi lưu dấu, tóc chờ buộc nhau,
Thu đang xanh tận xưa sau,
Thổi mình qua những nơi nào có anh ...!


11/10/2008, 17:42





Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Lời riêng
tóc nguyệt

 
Trăng nằm ngã bóng mộng thềm tiên
Cắt nửa vầng yêu gởi nét huyền
Đó dấu chân in mòn lối nhớ
Đây mùa nắng giữ ngập đường quên
Ai đi bỏ lại ngày thơ dại
Kẻ đến tìm về giấc ngả nghiêng
Hạ đỏ thu vàng đông lạnh quá!
Mấy mùa khắc khoải đọng lời riêng
chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
Xa bay
 
Vén cọng buồn lên tóc
Vắt sợi tình ngang vai
Vô tình gió thổi
Cọng buồn rớt…
Sợi tình rơi…
Tôi ngồi nhặt
Tôi ngồi chờ
Tháng năm
Dẫu tình bay cao
Dẫu đời hư hao.
 
Tóc Nguyệt

chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.

Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»