Người yêu nhau cuối cùng thành thân, đó là cảnh tượng mà ai ai cũng hy vọng được nhìn thấy.
Chi bằng để hiện tại cả ba người đều không hạnh phúc, thà rằng Lục trưởng lão và Phục Vi ở bên nhau, ít nhất cũng có được hai người hạnh phúc.
Tuy nói làm như vậy, Thất trưởng lão sẽ càng thêm bất hạnh, nhưng hiển nhiên điểm này đã không còn nằm trong phạm vi quan tâm của mọi người.
"Chúng ta đi tìm Lục trưởng lão đi." Tùng Nhiêu đề nghị.
Chuyện đã đến mức ra tay đánh nhau rồi, bao nhiêu năm qua, bao giờ thấy Lục trưởng lão ra bộ dạng thế này?
Trên mặt đất vẫn còn nhìn thấy chút máu tươi, hẳn là cả hai bên đều bị thương.
Lục trưởng lão hiện nay ở chủ gia, ngoài Ngũ trưởng lão ra cũng chẳng có bằng hữu nào, bọn họ đương nhiên phải đi quan tâm một chút, nếu không thì chẳng phải càng làm cho lão trông tiêu điều đáng thương hơn sao?
Nghe vậy, mọi người nhìn nhau một cái, lần lượt gật đầu, cùng nhau hướng về chỗ ở của Lục trưởng lão mà đi tới.
Trên cự hạm, Cung Tuấn thủy chung cảm thấy có chút không hiểu được cảnh tượng vừa rồi, Lão Đại rõ ràng là đột nhiên giải phóng nguyên lực ra mà.
Màn đen kín trời đó, hắn rất quen thuộc, kỳ lạ nhất chính là những người trên con thuyền kia vậy mà đều bình an vô sự, vậy Lão Đại làm như thế là vì cái gì?
"Lão Đại, ngươi quen cô nương vừa rồi sao?" Cung Tuấn lên tiếng hỏi.
Cẩn thận nghĩ lại, ngoại trừ điểm này ra, thật sự cũng không nghĩ ra được khả năng nào khác.
Nếu là một cô nương không quen biết dám táo bạo nhìn chằm chằm lão, trong thần sắc không có chút kiêng kỵ nào, vậy đều sẽ phải xui xẻo cả.
Chỉ là hắn đi theo Lão Đại nhiều năm, mà cô nương này nhìn qua tuổi tác cũng không lớn, hẳn không phải là người từ ngàn năm trước.
Dù sao, nếu tu luyện cả ngàn năm mà vẫn chỉ có chút tu vi như vậy, vậy thì chưa miễn là quá không có thiên phú.
Mà trong khoảng ngàn năm nay, Lão Đại vừa mới trở về, hẳn là không nên quen biết mới phải.
Đế Bắc Thần quay đầu lại, nhìn Cung Tuấn như thường lệ ở bên cạnh, đáy mắt lan lên chút ý cười đầy thú vị.
"Ta để mắt tới nàng rồi."
"Khụ... khụ khụ."
Cung Tuấn nhất thời chưa kịp phản ứng, suýt chút nữa bị sặc ch