Người của tông gia từ sớm đã có ý tìm cô nương khác cho Phục Huyễn Minh, bởi vì bản thân Phục Huyễn Minh rất ưu tú, tìm một cô nương trong tông gia vô nghi là thích hợp hơn cả.
Chỉ là, tâm ý của Phục Huyễn Minh đã định, một lòng chỉ muốn ở bên Tùng Nhiêu.
Tấm chân tình này khiến những người làm trưởng bối như họ nhìn vào cũng vô cùng cảm động, dù sao có thể thật lòng thích một người đến nhường này, thật ra cũng chẳng hề dễ dàng.
Nếu như Phục Huyễn Minh đến Ngân Tùng Thành thì chẳng có vấn đề gì, nhưng bản thân huynh ấy đã quá ưu tú, ở tông gia đã sớm lộ rõ tài năng, không cần nghĩ cũng biết tương lai chắc chắn sẽ là nhân vật quan trọng của tông gia.
Cứ như vậy, hai người muốn thành thân, thì Tùng Nhiêu tương lai cơ bản có thể khẳng định là cũng phải đi đến Ma Thành.
Với thái độ lười nhác như thế này, đi đến Ma Thành thì không ổn chút nào!
Đến lúc đó cho dù Phục Huyễn Minh có luôn bảo vệ nàng, nhưng sự chênh lệch này đã tồn tại, khó tránh khỏi việc bị người ta xì xào bàn tán.
Đến lúc đó, Tùng Nhiêu không thể một mình gánh vác mọi việc, tương lai này vẫn rất đáng lo ngại.
Các vị trưởng lão bọn họ đối với tình hình ở Ma Thành khá hiểu rõ, quy luật ưu thắng liệt bại được thể hiện một cách triệt để ở nơi đó, không có thực lực đi đến đó thì căn bản không cách nào sống sót cho tử tế được.
Với tính cách của Tùng Nhiêu, lại chẳng phải là người chịu được ấm ức.
Phục Huyễn Minh căn bản không có nhiều thời gian và tinh lực để chăm sóc nàng, đến lúc đó nàng không chịu nổi sự ấm ức này, tương lai của hai người bọn họ, họ gần như có thể tưởng tượng ra được.
Sở dĩ vẫn luôn không để hai người thành thân, cũng là vì họ đã nghĩ đến điểm này, cân nhắc để Tùng Nhiêu ở lại Ngân Tùng Thành thêm một thời gian.
Tốt nhất là đợi sau khi thực lực khá khẩm hơn rồi hãy đi, lúc đó cũng có thể giảm bớt không ít áp lực.
Dù sao, Phục Huyễn Minh vì để hai người có thể ở bên nhau, bản thân đã phải gánh vác không ít áp lực, thêm những thứ khác nữa thì tự nhiên là không chịu nổi rồi.
Họ đều khá đau lòng cho đứa trẻ Phục Huyễn Minh này, con đường này đi đến đây vốn chẳng hề dễ dàng, nhưng huynh ấy đối với Tùng Nhiêu cũng rất cưng chiều, ngày thường cũng luôn không muốn gây áp lực cho nàng.
Thành thân muộn một chút đối với huynh ấy mà nói chẳng có gì, đợi thêm một thời gian là được.
Chỉ cần thời gian này đủ lâu, thì thực lực của Tùng Nhiêu tự nhiên cũng sẽ mạnh lên thôi.
Biết được điểm này, bọn họ cũng cảm thấy vô cùng bất lực, thế này thì phải đợi đến bao giờ đây?
Đến lúc đó, Tùng Nhiêu quả thực đã mạnh lên, nhưng những cô nương của tông gia kia e rằng đều đã mạnh hơn nữa rồi.
Tùng Nhiêu vốn chỉ coi đó là một câu đùa của Đại trưởng lão, nhưng nhìn thấy cảm xúc trong mắt ba vị trưởng lão, bầu không khí lập tức trở nên nặng nề, nàng mới hiểu ra bọn họ nói là nghiêm túc, không phải đang đùa.
"Ta nghe nói gần đây Phục gia có một cô nương rất thích Huyễn Minh, tông gia cũng có ý tác hợp hai người bọn họ."
Đại trưởng lão nhìn về phía Tùng Nhiêu, trong lời nói lộ rõ vẻ nhắc nhở.
Sắc mặt Tùng Nhiêu hơi biến đổi, chuyện này nàng hoàn toàn không nghe Phục Huyễn Minh nhắc tới bao giờ.
"Thật sao?"
Tùng Kỳ nghe thấy lời này xong sắc mặt cũng trở nên nặng nề, thật ra tình huống như vậy bọn họ đều đã sớm dự liệu được rồi.
Mọi người đều là người thông minh, rất rõ ràng có một số tình huống là bọn họ căn bản không cách nào tránh khỏi.
Chỉ là, khi nghe thấy vào thời khắc này, tâm tình quả thực là có chút phức tạp.
"Thật." Đại trưởng lão đáp, "Nhưng thái độ của Huyễn Minh các ngươi hẳn cũng rất rõ, huynh ấy đã từ chối."
Tùng Kỳ nghe xong lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cậu thật ra rất hiểu Huyễn Minh, chính vì biết được tâm ý của huynh ấy đối với tỷ tỷ nhà mình, cho nên cậu mới chưa từng lo lắng về điểm này, nhưng tình huống hiện tại là...