“Không đến mức đó chứ?”
Hàn Thần Dương vẻ mặt kinh hãi: “Lam cô nương mới chỉ là lần đầu tiên ra ngoài vào hôm nay thôi, cũng chỉ định đi dạo quanh một chút, vậy mà đã bị người ta nhắm vào rồi sao?”
Hoành Thác sắc mặt hơi trầm xuống: “Đối phương chắc là đã sớm nhắm vào nàng ta, chỉ là ở Thiên Chi Tháp vẫn luôn không tìm được cơ hội ra tay thích hợp. Lần này Y Huyên vừa khéo đi ra, bị họ bắt được cơ hội nên mới liên thủ tập kích.”
“Ta nghe nói kẻ ra tay là hai vị Cửu Phẩm Cảnh đỉnh phong, hình như còn không phải Cửu Phẩm Cảnh đỉnh phong thông thường, nhưng vẫn không phải là đối thủ của Lam cô nương.”
So với việc đột nhiên bị người ta tập kích, điều khiến Hàn Thần Dương kinh ngạc hơn lại chính là điểm này.
Trong lòng hắn vẫn luôn cảm thấy, khoác trên mình gương mặt trẻ tuổi như vậy, thật sự trông không giống dáng vẻ của người có thực lực cao thâm.
Mặc dù mỗi lần Lam cô nương đều đang làm mới lại nhận thức của hắn, nhưng hắn vẫn cảm thấy đó đã là giới hạn rồi.
Thế nhưng, không ngờ tới lại còn có điều đáng sợ hơn nữa.
“Thực lực của Lam cô nương rốt cuộc mạnh đến mức nào vậy?”
Nghe vậy, Hoành Thác cũng cảm thán lắc đầu: “Không biết nữa...”
Hắn cũng từng cho rằng bản thân đã hiểu đủ rõ, hiện tại xem ra họ căn bản là không hề hiểu rõ chút nào.
“Cũng may là Lam cô nương có thực lực như vậy, nếu không thì đã bị mấy tên đó ám hại rồi.”
Hàn Thần Dương tặc lưỡi cảm thán: “Ta thấy người ở tầng này chúng ta và Lam cô nương ở chung với nhau rất tốt, từ trước tới nay cũng không đắc tội với ai.”
Kể từ khi theo chân Lam cô nương tới nay, hắn rất rõ nguyên tắc đối nhân xử thế của nàng, về cơ bản là có thể không đắc tội thì sẽ không đắc tội.
Cũng chính vì vậy, dù gần đây danh tiếng lẫy lừng, nhưng ở tầng chín mươi này cũng không có ai tỏ ra bất mãn với nàng.
Khi hắn nói tới đây, hai người lập tức có ý tứ tương thông mà nhìn nhau.
“Tầng chín mươi mốt.”
Ngoài khả năng này ra, những khả năng khác đều rất nhỏ, thật sự khiến người ta không thể tin nổi.
“Trước đó chỉ có một mình Lục Tắc, lần này lại xuất hiện tới ba kẻ...”
Hàn Thần Dương lớn tiếng hơn, xem ra chuyện này còn phức tạp hơn nhiều so với những gì họ nghĩ.
Một Lục Tắc ban đầu đã đủ khiến họ căng thẳng rồi, mà lúc này lại còn xuất hiện thêm hai kẻ nữa.
Cứ đà này, chẳng lẽ Lục Tắc lại phải liên lạc với nhiều tu luyện giả ở tầng chín mươi mốt hơn để liên thủ đối phó Lam cô nương sao?
“Đường đường là đại nam nhân ra tay với nữ tử thì chớ, bây giờ còn ỷ đông hiếp yếu, có phải là quá mức không biết xấu hổ rồi không?”
Hàn Thần Dương vẻ mặt phẫn nộ đứng dậy, dù hiện tại hắn và Lam cô nương phần lớn chỉ là quan hệ hợp tác, nhưng đối mặt với chuyện như thế này, vẫn có chút không nhìn nổi.
“Đến tu vi như chúng ta rồi, nói ra những lời này thì có chút ngây thơ rồi đấy.” Hoành Thác liếc nhìn Hàn Thần Dương, nói.
Nghe vậy, Hàn Thần Dương cũng có chút bất lực, hắn hiểu ý trong lời của Hoành Thác đại sư.
Đến tu vi như chúng ta, ngay cả việc ỷ đông hiếp yếu cũng chưa chắc đã có thể thành công.
Huống hồ, biểu hiện ngày hôm nay của Lam Y Huyên đã là một ví dụ không thể tốt hơn rồi.
“Nếu thật sự là do Lục Tắc làm, ta thấy để lên kế hoạch cho chuyện này, sợ là hắn cũng đã tốn không ít công sức, không ngờ hôm nay lại vẫn là thất bại trong gang tấc.”
Hoành Thác thì vẻ mặt cảm thán: “Lam cô nương quả đúng là thiên chi kiêu nữ, thực lực thế này là lần đầu tiên ta thấy một người lợi hại đến vậy trong suốt nhiều năm qua...”
Mặc cho đối phương tính kế thế nào, bản thân thực lực đủ mạnh là đã đủ để phá giải tất cả.
Hàn Thần Dương cười gật đầu: “Cũng phải, Lục Tắc còn là tu luyện giả của tầng chín mươi mốt, giờ nhìn lại quả thật có chút nực cười...”