Hiện tại chất độc đang hoạt động mạnh mẽ, kéo theo những ký ức vốn vẫn luôn bị hắn đè nén trong lòng cũng hoàn toàn bị khơi dậy. Những đau khổ, không cam lòng, phẫn uất và cơn giận dữ liều mạng của những năm tháng đó, không ngừng hiện lên trong tâm trí. Bởi vì những chất độc này, con đường tu hành của hắn những năm qua đi vô cùng gian nan.
Rõ ràng có thể nhanh chóng nâng cao tu vi, nhưng lại bị chất độc liên lụy, dù có nỗ lực thế nào cũng không đuổi kịp tốc độ của người khác. Mà bây giờ, những chất độc này sắp sửa hoàn toàn rời khỏi cơ thể hắn. Chỉ cần chất độc có thể biến mất, dù cho có phải tu luyện lại từ đầu, hắn cũng sẽ không hối hận!
Chất độc không ngừng cuộn trào, Bách Lý Hồng Trang cũng nhận ra sự mạnh mẽ của chúng, trong lòng thầm thở dài. Trước đó lúc bắt mạch, nàng đã nhận thấy chất độc này cực kỳ mạnh mẽ.
Ngay cả với tu vi hiện tại của Úc Trần sư huynh, muốn áp chế lượng lớn chất độc như vậy chắc chắn là cực kỳ gian nan, thế mà huynh ấy đã làm được. Trong mắt rất nhiều người, Úc Trần sư huynh chỉ là một kẻ ốm yếu, thực ra huynh ấy mạnh hơn người thường rất nhiều. Nếu đổi lại là người khác, đừng nói là đi được đến bước này, chỉ riêng việc đấu tranh với những đau đớn này thôi đã là chuyện không hề dễ dàng gì.
Úc Trần cau chặt mày, trên khuôn mặt tái nhợt lấm tấm mồ hôi lạnh, hắn quá hiểu sự đau đớn khi chất độc phát tác. Hầu như mỗi lần phát tác đều khiến người ta sống không bằng chết. Mỗi lần phát tác, tựa như vừa vật lộn từ bờ vực cái chết trở về, mà cảm giác lần này lại rõ ràng hơn bất cứ lần nào trước đây.
Cố Ky và những người khác vẫn luôn biết vấn đề cơ thể của Úc Trần sư huynh không nhỏ, nhưng cho đến khoảnh khắc này, khi tận mắt nhìn thấy dáng vẻ đau đớn đó của huynh ấy, mọi người mới hiểu là họ đã nghĩ quá đơn giản. Chất độc này đáng sợ hơn nhiều so với những gì họ tưởng tượng.
Dưới sự đau đớn tột cùng, cơ thể Úc Trần đã vô thức bắt đầu run rẩy, dù hắn nghiến chặt răng, không phát ra nửa tiếng động nào, nhưng chỉ nhìn biểu cảm kia cũng đủ để thấy rất nhiều vấn đề. Nghĩ lại nụ cười thường ngày vẫn hiện trên gương mặt Úc Trần sư huynh, họ chỉ thấy càng thêm đau lòng.
Không biết bao nhiêu người nói Úc Trần sư huynh trông như một kẻ ốm yếu, tính cách cổ quái, mọi người đều không muốn quá gần gũi. Thực ra, đằng sau đó huynh ấy đã phải chịu đựng biết bao đau đớn mà người thường không thể chịu nổi. Nếu đổi lại là họ, quanh năm suốt tháng ở trong tình cảnh này, e rằng căn bản không thể đạt được như Úc Trần sư huynh đâu.
Những cây bạc châm không ngừng rung lên, Bách Lý Hồng Trang liên tục truyền nguyên lực vào trong bạc châm. Cuối cùng, nàng gom tất cả số độc tố này lại một chỗ, ép về phía cổ tay Úc Trần.
Nếu như trước đó Lăng Vi và những người khác còn chưa nhìn ra rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, thì khoảnh khắc này khi nhìn thấy đường kẻ màu đen đó, mọi người đã hoàn toàn hiểu rõ. Nó giống như một con rết đang nằm trong cơ thể Úc Trần, dữ tợn mà đáng sợ. Bách Lý Hồng Trang dùng bạc châm phong tỏa số độc tố vừa ép ra tại cổ tay, lúc này mới dùng lưỡi dao rạch một đường trên cổ tay Úc Trần.
"Tí tách, tí tách." Máu độc màu đen theo cánh tay nhanh chóng nhỏ xuống, rơi vào vật chứa đã chuẩn bị sẵn từ trước, phát ra tiếng kêu xèo xèo. Mọi người cẩn thận nhìn lướt qua bãi máu độc đó, lập tức chỉ cảm thấy da đầu tê dại, quả thực là quá đáng sợ. Dù không hiểu rõ, nhưng cũng có thể hiểu được chất độc này đáng sợ đến mức nào.
Tân Nhạc cảm kích nhìn Bách Lý Hồng Trang, may mà nàng đã sớm chuẩn bị sẵn vật chứa để hứng, nếu không nếu rơi xuống đất, hắn cảm thấy ngày mai mình phải tìm người đến sửa sang lại họa phưởng mất. Cho đến khi toàn bộ phần máu độc này bị ép ra ngoài, Bách Lý Hồng Trang lúc này mới xử lý vết thương cho hắn, rồi bôi thuốc lên.