“Thì ra là thế.”
Bách Lý Hồng Trang chợt hiểu ra mọi chuyện. Nghĩ lại lúc trước khi Cung Tuấn tiếp cận bọn họ, tuy bề ngoài có vẻ như mưu đồ gì đó, nhưng thực chất hắn vẫn luôn dốc hết sức lực để giúp đỡ họ.
Bấy lâu nay, bản thân Cung Tuấn chẳng hề chiếm được lợi lộc gì, ngược lại, hắn vẫn luôn trả giá vì họ.
Nàng tin rằng trên đời này không ai có thể vô duyên vô cớ đối xử tốt với họ như vậy, nhưng những gì Cung Tuấn thể hiện đúng là không có bất kỳ mưu đồ nào. Mãi đến giây phút này, mọi thắc mắc mới được giải đáp.
“Thảo nào Cung Tuấn lại đối tốt với chúng ta như vậy.” Nàng mỉm cười nhẹ, ánh mắt trở nên sáng ngời, “Bắc Thần, trước kia chàng chắc hẳn là một người vô cùng lợi hại, nếu không thì đã chẳng có nhiều người trung thành tận tụy đi theo chàng như thế.”
Nàng tin rằng... dù là kiếp trước hay kiếp này, Bắc Thần đều ưu tú đến vậy.
“Xem ra, trong lòng phu nhân ta là một người rất lợi hại nhỉ.” Đế Bắc Thần cười nhẹ nói.
“Đương nhiên rồi.” Bách Lý Hồng Trang gật đầu, “Vậy bây giờ chàng đã nhớ lại kiếp trước, Cung Tuấn và mọi người cũng đều ở đây, có phải nghĩa là nơi chàng từng sống ở kiếp trước đến nay vẫn còn tồn tại không?”
Một nghìn năm, đối với các vị diện khác mà nói, mọi thứ gần như đã tan biến không còn dấu vết.
Dù có là thế gia hùng mạnh đi chăng nữa, trải qua thăng trầm nghìn năm, chẳng ai biết cuối cùng sẽ trở thành bộ dạng thế nào.
Tuy nhiên, ở Tiên Vực này, mọi chuyện lại hoàn toàn khác biệt.
Tu luyện giả ở Tiên Vực có tuổi thọ cực kỳ dài, mà những thế lực đã nổi danh từ lâu này gần như đứng vững không ngã. Trừ khi có mấy đại thế lực liên thủ lại với nhau, bằng không muốn hủy diệt một thế lực là chuyện chẳng hề dễ dàng.
Vì vậy, thế lực nơi Bắc Thần từng sống ở kiếp trước cũng có khả năng vẫn còn tồn tại.
“Đúng là vẫn còn tồn tại.” Đế Bắc Thần nói, “Chuyện tiếp theo ta sắp nói đây, nàng phải giữ bí mật, không được tiết lộ với bất kỳ ai.”
Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Đế Bắc Thần, Bách Lý Hồng Trang cũng trở nên đứng đắn, “Ta hiểu rồi.”
“Trước kia không phải chúng ta vẫn luôn thắc mắc tại sao thông đạo từ Độ Tiên Vực đến Tiên Vực lại bị phong ấn sao?”
Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu, “Chẳng lẽ có liên quan đến các chàng?”
“Đúng là có một chút liên quan. Thực ra Tiên Vực nơi chúng ta đang ở hiện tại chính là Tiên giới, nhưng ở phía trên Tiên giới còn có một nơi gọi là Thần giới.
Thế giới chia thành hai giới Thần và Ma, hai giới này từ khi xuất hiện đã luôn có mâu thuẫn với nhau. Thần giới lấy sức mạnh quang minh làm chủ, Ma giới lấy sức mạnh hắc ám làm chủ, có lẽ vì năng lượng trái ngược nhau hoàn toàn nên đã định sẵn là thế đối lập.
Mà ta, đến từ Ma giới.”
Đế Bắc Thần nhìn chằm chằm vào Bách Lý Hồng Trang, cố gắng tìm kiếm vẻ kinh ngạc hay bất kỳ cảm xúc nào khác từ biểu cảm của nàng.
Thế nhưng, thần sắc Bách Lý Hồng Trang lại bình thản, dường như chẳng hề thấy ngạc nhiên vì điều này.
“Ma giới mới là nơi phù hợp với thân phận của chàng, thảo nào thuộc tính hắc ám của chàng lại mạnh mẽ đến vậy.” Bách Lý Hồng Trang cười nhẹ.
Ánh mắt Đế Bắc Thần cũng trở nên dịu dàng hơn, “Năm đó giữa hai giới Thần Ma đã xảy ra một số mâu thuẫn, dẫn đến việc Thần giới phong tỏa liên hệ với Ma giới, sự phong tỏa này kéo dài cả nghìn năm.
Dưới Thần giới là Tiên giới, còn dưới Ma giới là Yêu giới. Những năm qua, Yêu giới vẫn luôn không ngừng phá vỡ phong ấn, yêu vật mà chúng ta rèn luyện trong chiến trường chính là sinh vật của Yêu giới.”
“Vì sức mạnh của phong ấn đã ngày càng suy yếu, sự tồn tại của thông đạo sẽ càng dễ bị phá vỡ hơn, nên thông đạo ở Độ Tiên Vực mới bị phong tỏa.”
Bách Lý Hồng Trang không khỏi lộ vẻ bàng hoàng, “Thì ra lại là chuyện phức tạp đến thế, thảo nào cả Tiên Vực không có lấy mấy người hiểu được.”