"Chi bằng như vậy, bọn họ cảm thấy cứ tiếp tục thế này thì tốt hơn, dù sao chỉ có ở bên cạnh chủ nhân mới là khoảnh khắc hạnh phúc nhất của bọn họ."
"Được rồi." Bách Lý Hồng Trang hiểu được suy nghĩ của Tiểu Hắc, cũng không cưỡng cầu.
Không thể không nói, nàng cũng đã quen việc Tiểu Hắc luôn ở bên cạnh, nếu không có nó, ngược lại nàng sẽ thấy không quen.
"Công Tôn Kinh, Nhất phẩm cao đoạn, cốt linh dưới ba mươi, thiên phú nhất phẩm!"
Đột nhiên, một thiết bị trên đài xuất hiện ánh sáng chói mắt, mọi người xung quanh đều bị thu hút sự chú ý.
Chỉ thấy một nam tử đang đứng cạnh thiết bị với vẻ mặt hăng hái, đây là tu luyện giả thiên phú nhất phẩm đầu tiên xuất hiện từ nãy đến giờ.
"Ghê gớm thật, thiên phú nhất phẩm."
"Tên này cốt linh còn chưa tới ba mươi, đúng là thiên tài mà."
"Phải tìm cơ hội kết giao một phen, nhân vật thế này, tương lai chắc chắn không tầm thường."
Từng đạo ánh mắt ngưỡng mộ đổ dồn về phía Công Tôn Kinh, tuy thiên phú không thể đại diện hoàn toàn cho thành tựu tương lai của một tu luyện giả, nhưng ở phạm vi lớn, nó đã cho thấy sự phi phàm của hắn.
Chỉ cần con đường tiếp theo không xảy ra vấn đề gì, vậy thì tương lai của hắn rất đáng để kỳ vọng.
Tiểu Hắc khinh bỉ nhìn đám người xung quanh này, vật họp theo loài, thiên tài cũng vậy.
Thiên tài đa số đều kết giao với thiên tài, tu luyện giả bình thường muốn làm quen cùng lắm cũng chỉ là xã giao gật đầu chào hỏi mà thôi, muốn trở thành bạn tốt thì quả thật vô cùng khó khăn.
"Người của Công Tôn gia." Lý Thụy Dương lên tiếng.
"Hắn ta cũng đến từ Tiên Vực sao?" Đế Bắc Thần hỏi.
"Lai lịch của tên này cũng không đơn giản đâu, cốt linh chưa đầy ba mươi mà có thể tu luyện đến mức thiên phú này, nếu sau lưng không có thế lực chống đỡ, chỉ dựa vào bản thân thì khó như lên trời."
Lý Thụy Dương mỉm cười, dường như sợ sự chênh lệch này sẽ đả kích mọi người, liền nói: "Có vài người ngay từ khi sinh ra đã khác biệt, các ngươi cũng không cần so sánh với họ, mỗi người đều có con đường riêng của mình."
"Ta lại không ngờ Lý Thụy Dương này khá hợp làm học trưởng đấy, lại có thể nói những lời này để an ủi người khác." Bách Lý Ngôn Triệt cười nhẹ nói với Linh Nhi.
Lúc trước vốn không có ấn tượng tốt gì về Lý Thụy Dương, nhưng mấy ngày nay tiếp xúc, thực ra tên này cũng không khó ở chung, ngược lại, hắn làm người cũng khá tốt.
"Lăng Phong luôn muốn che giấu, xem ra bây giờ bí mật này không giấu nổi nữa rồi." Linh Nhi khẽ nhếch môi, nhìn về phía Dương Lăng Phong không xa.
Từ sau khi nhìn thấy thiết bị khảo hạch này, hắn vẫn luôn trầm mặc, không nói lời nào, nhìn biểu cảm đó là biết hắn khó xử cỡ nào.
"Thực ra cũng không có gì to tát, ngươi nhìn mấy người kia không phải đều đã chín mươi mấy tuổi rồi sao?" Bách Lý Ngôn Triệt tỏ ra rất bình tĩnh, "Thiên tài tuổi tác nhỏ hơn thì có, nhưng cho dù tuổi tác lớn hơn một chút, chỉ cần có thể vào Minh Diệu Học Viện, thì đã thuộc phạm trù thiên tài rồi."
Xét theo năm tháng dài đằng đẵng của tu luyện giả, trong vòng một trăm tuổi đều được coi là vô cùng trẻ tuổi.
"Các ngươi thì biết cái gì? Nếu ta không đi cùng các ngươi thì ta cũng cảm thấy chẳng có gì to tát, vấn đề là mấy người các ngươi đều quá trẻ." Dương Lăng Phong thở dài một tiếng, "Ngày thường cũng không thấy gì, kết quả này vừa ra, ta liền cảm thấy giống như một ông lão trà trộn vào đám người trẻ tuổi các ngươi vậy."
"Khụ khụ." Bách Lý Ngôn Triệt bị sặc một hơi, "Ngươi nói chuyện có thể đừng khoa trương như vậy không."
"Nếu ở vị diện hạ tầng, đây chẳng phải là sự thật sao?"
"..." Ngươi nói rất có lý, ta không thể phản bác được luôn.
"Đến lượt Tử Nhiên rồi."
Không xa, Ôn Tử Nhiên đã bước vào trong thiết bị.
"Ôn Tử Nhiên, Sơ Tiên cảnh, cốt linh dưới ba mươi, thiên phú nhị phẩm!"