"Đế công tử, đã tới đây rồi thì chúng ta cứ nói thẳng với nhau đi."
Thẩm chưởng quầy nhìn hai người trước mặt, "Mật thất của ta vô cùng kín đáo, ngoại trừ người nhà họ Thẩm ta ra, căn bản không có ai biết nơi này tồn tại."
Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần khẽ gật đầu, Thẩm chưởng quầy dẫn họ tới đây đã cho thấy sự chân thành của ông ta.
"Hai vị muốn làm ăn với ta về Phệ Linh Thạch sao?" Thẩm chưởng quầy hỏi, "Nếu là chuyện này, ta có thể hợp tác với hai vị."
"Thẩm chưởng quầy, đã ngài thẳng thắn như vậy, chúng ta cũng không giấu giếm nữa."
Đế Bắc Thần sắc mặt bình tĩnh, đôi mắt như biển lớn lấp lánh ánh sao.
"Thật ra, thứ chúng ta quan tâm không phải Phệ Linh Thạch."
Chưởng quầy sững sờ, kết quả này thực sự nằm ngoài dự đoán của ông.
"Chúng ta muốn biết là làm thế nào ngài có được số Phệ Linh Thạch này."
Nghe vậy, sắc mặt chưởng quầy lập tức trở nên vô cùng cứng đờ, đầy vẻ kiêng kỵ.
"Đế công tử, ân cứu mạng của các vị đối với Tường Lâm, ta luôn khắc ghi trong lòng. Phàm là chuyện gì ta có thể làm, ta nhất định sẽ dốc hết sức. Chỉ là, chuyện này xin thứ lỗi ta không thể nói cho các vị biết."
Đối mặt với thái độ của chưởng quầy, Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần cũng không ngạc nhiên, đây là chuyện đã đoán trước được.
"Ngài không nói chúng ta cũng biết, số Phệ Linh Thạch này đến từ Độ Tiên Vực." Đế Bắc Thần đi thẳng vào vấn đề.
Sắc mặt chưởng quầy chợt biến đổi, một tia sắc bén vô thức thoáng qua, "Hai vị tới đây rốt cuộc là vì mục đích gì?"
"Chúng ta không có ác ý, chưởng quầy cũng không cần khẩn trương." Bách Lý Hồng Trang tiến lên một bước, nói: "Thật ra sở dĩ chúng ta tới đây, là vì muốn tìm cách đi vào Độ Tiên Vực."
"Các người điên rồi sao?"
Thẩm chưởng quầy như thể vừa nghe thấy chuyện hoang đường gì đó, biểu cảm ngẩn ngơ trong chốc lát.
"Mọi người đều biết tình hình trong Độ Tiên Vực ra sao, ở Loạn Tiên Vực không một ai muốn đi tới Độ Tiên Vực cả."
"Chúng ta là vì muốn tìm người thân."
Bách Lý Hồng Trang kể lại nỗi khổ của họ, tất nhiên, tất cả những điều này cũng chỉ là cái cớ mà họ bịa ra mà thôi.
Nhưng không thể phủ nhận, họ quả thực đang đầy lo lắng cho tương lai của gia tộc.
Sự đề phòng trong mắt Thẩm chưởng quầy vơi đi một chút, sau khi hiểu rõ mọi chuyện, thái độ của ông không còn cứng rắn như trước nữa.
"Thì ra là vậy, các vị thật đúng là người trọng tình trọng nghĩa."
Đối với nhiều người, bản thân mới là quan trọng nhất, những người khác đều có thể tùy ý vứt bỏ.
So sánh mà nói, hai người này quả thật rất trọng tình trọng nghĩa.
"Chưởng quầy, chúng ta muốn nhờ ngài giúp đỡ, làm thế nào mới có thể để bọn họ đi vào?"
"Các vị nói không sai, Phệ Linh Thạch của chúng ta quả thực đến từ Độ Tiên Vực, nhưng quá trình này cũng vô cùng hiểm nguy."
"Quan trọng nhất là, chuyện này do nhà họ Lưu đứng ra tiếp nhận, tình hình cụ thể nhất chỉ có Lưu Cận mới rõ ràng."
Dưới sự giới thiệu của chưởng quầy, họ mới hiểu ra hóa ra họ cũng phải vượt qua Thiên Trảm mới có thể lấy được Phệ Linh Thạch, quá trình này rất hiểm nguy, mỗi năm mới thực hiện một lần.
Mỗi nhà trong trấn của họ đều sẽ phải trả giá bằng thứ gì đó, dù là Huyết Linh Thạch, phù văn, pháp bảo hay thứ gì khác, cuối cùng sẽ do những người thực lực mạnh nhất khởi hành vượt qua Thiên Trảm.
Trong đó, nhà họ Lưu chính là thành viên cốt cán.
Chưởng quầy chưa bao giờ đi tới Thiên Trảm, cho nên đối với tất cả những điều này cũng không rõ lắm.
"Đa tạ chưởng quầy." Đế Bắc Thần chắp tay, điều này quả thực đã giúp họ rất nhiều.
Đã có người khác có thể vượt qua Thiên Trảm, thì nghĩa là họ cũng có thể làm được.