Tiểu Hắc nghe vậy cũng từ bỏ ý định rời đi ngay lập tức, "Vậy chủ nhân... người thật sự biết may y phục sao?"
Bách Lý Hồng Trang nhìn tấm vải trong tay, "Cũng... tạm được đi."
Để nàng đánh nhau, luyện đan thì chuyện gì cũng không thành vấn đề, nhưng cái khoản nữ công gia chánh này... nàng thật sự chưa từng làm bao giờ.
"Người chắc chắn chứ?" Tiểu Hắc vẻ mặt nghi hoặc, nó đi theo chủ nhân lâu như vậy, chưa từng thấy chủ nhân làm những việc này.
"Chưa ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy, ta thử xem sao."
Bách Lý Hồng Trang một tay cầm vải, một tay cầm kim chỉ bắt đầu nghiên cứu.
Tiểu Hắc nhìn dáng vẻ chăm chú của chủ nhân nhà mình, liền lặng lẽ ngồi một bên không quấy rầy, trong lòng không ngừng cầu nguyện, hy vọng chủ nhân có thể thành công, nếu không thì họ thê thảm rồi.
Tuy chưa từng làm bao giờ, nhưng sau khi Bách Lý Hồng Trang tĩnh tâm lại suy tính kỹ càng, trong lòng cũng đã có vài phần nắm chắc, liền bắt đầu nghiêm túc thực hiện.
Xét theo tình hình hiện tại của họ, xung quanh đây hẳn toàn là yêu thú.
Ba tên gia hỏa này tương đối khờ khạo, lừa gạt cũng đơn giản, nếu đi nơi khác mà đụng phải yêu thú thông minh hơn, thì tình hình mới thật sự nguy hiểm.
Thay vì như vậy, chi bằng cứ từ miệng ba tên này mà moi ra chút tin tức.
Bây giờ nàng thực sự hy vọng Bắc Thần và những người khác không đến nơi này, tốt nhất là đã đi đến những vị diện khác, dù sao thì Bắc Thần và Lăng Phong chắc chắn là không biết làm nữ công gia chánh rồi...
Sau một hồi nghiên cứu lâu dài, bộ y phục đầu tiên của Bách Lý Hồng Trang cuối cùng cũng được hoàn thành.
"Tiểu Hắc, thế nào?" Bách Lý Hồng Trang đánh giá bộ y phục đầu tiên mà mình làm ra trong đời, có chút mong đợi hỏi.
"Cái này... cái này..." Tiểu Hắc đánh giá một lượt, biểu cảm có chút khó nói, "Chủ nhân, tại sao chỗ này lại dư ra một cái lỗ vậy?"
"Ở đâu?" Bách Lý Hồng Trang cầm lên xem, "Không cẩn thận cắt quá tay rồi, để ta vá lại."
Tiểu Hắc: "..."
Khi ba con yêu thú quay về liền nhìn thấy thành phẩm trong tay Bách Lý Hồng Trang, lập tức hào hứng đặt trái cây sang một bên.
"Tên trắng, ngươi làm xong rồi à?"
Bách Lý Hồng Trang mỉm cười, "Ngươi thử xem."
Hồ ly đánh giá bộ y phục có vài cái lỗ trước mắt, có chút nghi hoặc nói: "Cái này... ta mặc kiểu gì?"
"Để ta giúp ngươi."
Với sự giúp đỡ của Bách Lý Hồng Trang, hồ ly cuối cùng cũng mặc được y phục lên người.
"Tên trắng, cái này là gì?"
Hồ ly chỉ vào cái lỗ mà Tiểu Hắc đã nói trước đó, bây giờ chỗ này đã không còn lỗ nữa, nhưng lại có thêm một lớp so với những chỗ khác.
Bách Lý Hồng Trang nhìn thoáng qua, nói: "Đây là cái túi ta làm cho ngươi, dùng để đựng đồ đấy."
"Thì ra là vậy!" Hồ ly bừng tỉnh đại ngộ, "Tên trắng, không ngờ ngươi thật sự thông minh nha, trái cây có thể bỏ vào đó được rồi!"
"Ngươi thích không?" Bách Lý Hồng Trang hỏi.
Hồ ly gật đầu, "Thích! Mấy tên kia chưa từng có y phục đâu, lát nữa ta sẽ mặc y phục này đi khoe khoang trước mặt bọn chúng."
"Sư tử, Đại Bằng Điểu, thế nào? Y phục của ta đẹp chứ?"
Hồ ly mặc bộ y phục màu đỏ rực, uốn éo đầy phong tình trước mặt hai con yêu thú, cái vẻ mặt kia khỏi phải nói là đắc ý đến nhường nào.
Sư tử: "Đẹp!"
Đại Bằng Điểu: "Ta cũng muốn, ta cũng muốn!"
Sư tử: "Ta cũng muốn cái túi!"
Bách Lý Hồng Trang liếc nhìn Đại Bằng Điểu một cái, ngươi cái gì cũng muốn!
"Tên trắng, ngươi nếm thử đi, đây là trái cây hái gần đây, vị rất ngon, chỉ là nguyên lực tăng lên hơi ít, ngươi cứ tạm ăn đi."