“Lưu Xuyên rời đi cũng mới được hai ngày, dù tốc độ của hắn có nhanh đến đâu, bây giờ cũng không thể quay lại kịp, trông chờ vào hắn là điều không thể.” Quan Dật chậm rãi nói.
“Vậy chẳng lẽ chúng ta cứ trơ mắt nhìn bọn họ ngang ngược như thế sao?” Vân Tiểu Mạn trong mắt đầy vẻ ghen ghét, “Mới chỉ có nửa ngày, số lượng tích phân bọn họ kiếm được đã vô cùng kinh người. Nếu cứ để mặc cho bọn họ tiếp tục, chỉ vài ngày nữa thôi, chúng ta muốn vượt qua bọn họ sẽ rất khó khăn.”
“Bớt giận đi, theo ta thấy, dù bọn họ có chuẩn bị kỹ lưỡng, số lượng đan dược này cũng không thể có nhiều đến thế.” Quan Dật vẻ mặt chắc chắn, “Chẳng bao lâu nữa, đan dược của bọn họ sẽ bán hết, mưu kế này tự nhiên cũng không thể tiếp tục được nữa.”
Nghe vậy, Vân Tiểu Mạn đang phẫn nộ mới tìm lại được vài phần lý trí, nàng khẽ gật đầu nói: “Chàng nói đúng, đây cũng chỉ là nhất thời mà thôi.”
“Nàng xem, chính Cung Tuấn cũng đã nói, số lượng đan dược trong tay hắn đã không còn nhiều.” Quan Dật chỉ về phía xa, Cung Tuấn vì muốn lôi kéo khách hàng nên giọng nói cũng rất lớn, cho nên dù vị trí bọn họ đang đứng khá xa, vẫn có thể nghe rõ mồn một.
Vân Tiểu Mạn thở phào nhẹ nhõm: “Ta còn tưởng bọn họ chuẩn bị đầy đủ đến mức nào, xem ra cũng không phóng đại đến vậy.”
Cùng lúc đó, Tiểu Bạch cũng lên tiếng hỏi: “Chủ nhân, đan dược Cung Tuấn mang theo dường như sắp bán hết rồi?”
Đế Bắc Thần vừa giải quyết xong một con yêu vật, lấy yêu tinh thu vào trong túi, quay đầu nhìn Cung Tuấn một cái, cười nói: “Với tính cách của tên này, đã biết rõ ở nơi này có thể kiếm một món hời lớn, chắc chắn hắn đã mang theo tất cả đan dược có thể mang rồi.”
“Không thể nào?” Tiểu Bạch hơi ngẩn ra, “Tiên Bảo Các chẳng lẽ không kinh doanh nữa sao?”
“Hiện giờ phần lớn tu luyện giả đều đang ở trong dãy núi Đồ Yêu này, tu luyện giả mua đan dược ở Tịch Vân Thành chỉ đếm trên đầu ngón tay. Huống chi sau lần làm ăn ở dãy núi Đồ Yêu này, mọi người cũng đã rất quen thuộc với Cung Tuấn, biết đồ trong Tiên Bảo Các không tệ, đợi sau khi trở về, việc làm ăn của Tiên Bảo Các có lẽ sẽ càng tốt hơn.”
Tiểu Hắc cũng trợn tròn mắt: “Chẳng lẽ Cung Tuấn làm vậy mà lại tiện thể tuyên truyền thanh danh cho Tiên Bảo Các?”
“Đó là đương nhiên.” Đế Bắc Thần nhếch môi nở một nụ cười như gió xuân, khuôn mặt tuấn tú lập tức trở nên càng thêm thanh tú sáng láng, “Đan dược Hồng Trang luyện chế, chẳng lẽ các ngươi còn không biết công hiệu của nó sao?”
Tiểu Hắc và Tiểu Bạch nhìn nhau, sau khi được chủ nhân giải thích như vậy, bọn họ mới nhận ra Cung Tuấn thực sự là “giả heo ăn thịt hổ”! Thủ đoạn tưởng chừng như đơn giản cực kỳ này, không ngờ hắn lại tính toán lồng ghép nhiều thứ vào như vậy. Rõ ràng đã chiếm hời của bao nhiêu tu luyện giả, vậy mà lại vẫn khiến những người này nhớ ơn hắn, thật quá đáng sợ...
Ngày hôm sau, khi hầu hết mọi người đều cho rằng đan dược của Cung Tuấn đã bán hết, lại kinh ngạc phát hiện hắn vẫn bày sạp tiếp tục như ngày hôm qua.
“Đi qua đường đừng bỏ lỡ!”
“Đan dược tại dãy núi Đồ Yêu, chỉ có duy nhất nơi này!”
“Hiệu quả dược tính tốt hơn đan dược thông thường, mua rồi ngươi sẽ biết!”
Cung Tuấn gương mặt tươi cười, cười vui vẻ y như một con hồ ly. Vì nơi này là nơi thích hợp nhất để tu luyện giả săn giết yêu vật, hầu như mỗi ngày đều sẽ có không ít tu luyện giả đổ dồn về đây, cho nên dù ngày hôm qua đã có không ít người mua, hôm nay lại vẫn có tu luyện giả tiếp tục mua.
Vân Tiểu Mạn ngây người: “Hôm qua chẳng phải đan dược của hắn đã bán hết rồi sao?”
Quan Dật cũng có chút khó tin: “Tại sao hắn lại có thể có nhiều đan dược đến thế?”