Phục Tinh Hà dốc toàn lực tăng tốc, tốc độ chạy đến đây cực kỳ nhanh.
Trước đó vì tìm kiếm Lam Y Huyên, không muốn bỏ lỡ, nên tốc độ cố ý chậm lại. Lúc này tốc độ bùng nổ toàn diện, rất nhanh đã tới gần chỗ người chết.
Khi hắn đến nơi chỉ nhìn thấy một cái xác, tín vật nằm ở một bên, trên mặt đất còn lưu lại chút ít vết tích của việc phóng tín hiệu đạn.
"Chết rồi?" Phục Vi Tuyết nhìn thấy cảnh này nhất thời không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc. Người thấy không phải là Lam Y Huyên sao?
Với thực lực của nàng ta, làm sao có thể giết chết người này?
Phục Tinh Hà tỉ mỉ đánh giá môi trường xung quanh một cái, "Thực lực của đối phương cao hơn hắn một bậc, toàn bộ quá trình giao thủ rất ngắn ngủi."
Từ dấu vết giao thủ gần đó có thể thấy toàn bộ quá trình rất nhanh, không phải là một cuộc đấu ngang tài ngang sức.
"Chuyện này sao có thể?" Phục Vi Tuyết vội vàng nói, "Lam Y Huyên căn bản không thể có thực lực như vậy!"
Tu vi của Lam Y Huyên còn thấp hơn nàng ta nhiều tiểu phẩm cấp như vậy, mà người lần này phái ra đều có tu vi mạnh hơn nàng một đại cấp bậc thậm chí là nhiều hơn.
Cho dù ở trong này có cơ duyên không tồi, có thể đột phá hai tiểu phẩm cấp đã là rất khá rồi, làm sao có thể vượt qua nhiều phẩm cấp như vậy để giết hắn?
"Nàng ta có thể sẽ triệu hồi ra ma thú cực kỳ mạnh mẽ không?" Phục Tinh Hà hỏi.
Triệu hồi ma thú, đây là một thủ đoạn tồn tại trong truyền thuyết mà bọn họ hoàn toàn chưa từng nghe qua.
Nếu Lam Y Huyên có thể triệu hồi ra ma thú thực lực cực kỳ cường đại, vậy đừng nói là người này, ngay cả hắn cũng giống nhau nguy hiểm.
Phục Vi Tuyết theo bản năng lắc đầu, "Nàng ta nếu có thể triệu hồi ra loại cực kỳ cường đại, thì ngày đó chúng ta trực tiếp đã chết rồi, căn bản không cần người nhà họ Hàn ra tay giúp đỡ.
Theo ta thấy, ma thú nàng ta có thể triệu hồi ra hẳn là bị tu vi bản thân hạn chế, chắc là chỉ mạnh hơn thực lực của nàng một chút thôi."
Nghe vậy, Phục Tinh Hà lúc này mới an tâm xuống, vết tích gần đây cũng xác thực không giống như có ma thú xuất hiện qua.
"Vậy đây là chuyện thế nào?"
Phục Vi Tuyết thế nào cũng không thể tin nổi Lam Y Huyên có thể trong thời gian ngắn như vậy mà tu vi tăng lên nhiều như thế, căn bản là không thể!
"Tự nhiên không thể là nàng ta tự mình ra tay." Phục Tinh Hà nói.
"Vậy là?" Phục Vi Tuyết nghi hoặc nói.
"Lần này chúng ta phái người vào đây tìm nàng ta, người nhà họ Hàn hẳn cũng ôm ý định giống chúng ta, nàng ta chắc là vận khí tốt, đụng phải người nhà họ Hàn trước rồi."
Nhân mã hai gia tộc đều vào cùng một lúc, vốn dĩ so bì chính là tốc độ, xem ai có thể nhanh hơn tìm được Lam Y Huyên.
Bây giờ xem ra, vận khí người nhà họ Hàn tốt hơn bọn họ, đi trước bọn họ một bước tìm được nàng.
Phục Vi Tuyết lập tức hiểu ra, tuy rằng vẫn cảm thấy không thoải mái, nhưng chỉ cần biết không phải Lam Y Huyên có thực lực như vậy, tâm tình của nàng đã tốt hơn không ít.
Ngay khi hai người đang nói chuyện, những người khác của nhà họ Phục cũng đã lục tục chạy tới.
Phục Tinh Hà nhìn người còn lại ngoài hắn ra chỉ còn bảy người, lại nhìn tín vật trong tay, phát hiện những tín vật ở khoảng cách khá xa kia giờ đây cũng đã toàn bộ không động đậy, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Những người khác lúc này cũng phản ứng lại, thiếu mất tròn mười hai người, những tên không chạy tới được kia khẳng định là đã mất mạng rồi.
Trong đó ba người vốn còn lo lắng hai người bị bọn họ giết sẽ bị Phục Tinh Hà truy cứu, không ngờ tới lúc này trực tiếp chết nhiều như vậy, vậy hai người bọn họ giải quyết... bọn họ cũng hoàn toàn có thể không thừa nhận, đem trách nhiệm đùn đẩy là được.