Lâm Phong dẫn đại quân tiến về tộc Hải Xà.
Sau khi tộc Sa Ngư và tộc Bát Trảo Ngư liên tiếp bị tiêu diệt, tộc Hải Xà đã sớm nhận được tin tức.
Toàn bộ tộc Hải Xà tập trung tại quảng trường.
Hải Xà Quốc Vương lên tiếng: "Tộc Sa Ngư và tộc Bát Trảo Ngư gần như bị diệt vong, chỉ còn lại một ít cá bột sống sót.
Tiếp theo, đến lượt tộc Hải Xà chúng ta."
Đại trưởng lão tộc Hải Xà nói: "Tộc Sa Ngư và tộc Bát Trảo Ngư tuy chưa diệt tộc hoàn toàn, nhưng cũng chẳng khác biệt là bao.
Những tộc nhân còn sống rất có thể sẽ bị nô dịch.
Đầu hàng hay không, đối với chúng ta mà nói cũng vậy."
Nhị trưởng lão tộc Hải Xà tiếp lời: "Hải Thần của bọn người Hải tộc quá mạnh, chúng ta căn bản không thể thắng.
Cho dù phản công điên cuồng, giết được chút ít người Hải tộc thì có nghĩa lý gì.
Cuối cùng chúng ta vẫn sẽ chết.”
Tướng quân tộc Hải Xà phản bác: "Lẽ nào ngươi muốn đầu hàng?
Dù đầu hàng, cũng sẽ bị bọn người Hải tộc chém đầu.
Sao phải chết nhục nhã như vậy?
Đằng nào cũng chết, chi bằng liều một trận, giết một tên đền hai, lời chán!"
Mọi người xôn xao bàn tán.
Có người nói: "Hay là chúng ta trốn đi?
Biển sâu rộng lớn như vậy, tìm một chỗ sống tạm qua ngày."
"Trốn đi đâu? Xung quanh đã bị bọn người Hải tộc bao vây, không thể thoát ra được."
Đại tướng quân hô lớn: "Ai muốn chiến đấu, theo ta!"
Vài vạn chiến sĩ chạy về phía đại tướng quân.
Nhị trưởng lão cũng kêu gọi: "Ai muốn trốn, theo ta, ra ngoài may ra còn chút hy vọng sống."
Đại trưởng lão ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn lên trên.
"Từ khi sinh ra, chúng ta đã biết nơi này gọi là Biển Sâu.
Nghe nói phía trên còn có đại dương vô bờ, cùng đại lục rộng lớn.
Ta luôn tò mò về thế giới đó.
Hôm nay có cơ hội, ta muốn lên đó xem thử.
Có ai cùng ta không?"
Rất nhiều người ngước nhìn lên, trong lòng dâng lên khát vọng.
Tộc Thâm Hải không dám mạo hiểm lên trên, chỉ cần lên cao vài trăm mét đã cảm thấy khó chịu, không ai dám đi tiếp.
Họ không chịu được sự thay đối áp suất nước.
Tam trưởng lão nói: "Đại ca, ta đi cùng huynh.
Ta cũng nghe nói trên đó có một thế giới rộng lớn.
Chuyện này, tám phần là thật.
Bằng không, Tạo Vật Chủ và Hải Thần từ đâu mà đến?
Thế giới bên ngoài, thật khiến người ta mong chờ.”
Càng ngày càng có nhiều người ngẩng đầu.
Tất cả đều hiểu rằng, dù chọn thế nào, kết cục vẫn là cái chết.
Vậy thì còn gì để luyến tiếc, muốn làm gì thì làm.
Sau khi chia xong các đội.
Số người muốn cùng đại trưởng lão lên trên xem xét ngày càng đông.
Tiếp theo, là những người muốn trốn chạy.
Bất cứ sinh vật nào cũng có khát vọng sống, đặc biệt là khi đối diện với cái chết, ai cũng nghĩ mình là người may mắn.
Muốn liều chết đánh một trận chỉ là một bộ phận nhỏ.
Phần đông còn lại đứng ngơ ngác trên quảng trường, không biết nên đi đường nào.
Họ quen với việc nghe theo mệnh lệnh, ngày qua ngày lao động, chưa từng nghĩ đến chuyện này.
Những người muốn trốn chạy chia thành từng đội nhỏ tỏa ra bốn phía.
Lúc này, Lâm Phong dẫn đại quân người Hải tộc đến gần lãnh địa tộc Hải Xà.
Hắn thấy những con Hải Xà đang bỏ chạy, ra lệnh: "Chặn đường chúng, không được để một con Hải Xà nào thoát."
Lâm Phong không quan tâm việc để sót vài con Hải Xà, quan trọng là sợ chúng mang thánh vật đi mất.
"Giết!"
Người Hải tộc xông ra, chia nhau chặn đường đám Hải Xà đang chạy trốn.
Lâm Phong rút ma kiếm, truyền chân khí vào, biến nó thành một thanh hỏa diễm trường kiếm dài hàng trăm mét.
Tộc Hải Xà thấy hỏa diễm trường kiếm, hiểu rằng Hải Thần của bọn người Hải tộc đã đến, tất cả đều mất hết dũng khí chiến đấu.
Chỉ trong chốc lát, đám Hải Xà bỏ chạy đã bị giết sạch.
Đại quân người Hải tộc bao vây trụ sở tộc Hải Xà.
Những người theo đại tướng quân tộc Hải Xà chuẩn bị liều chết đánh một trận, thấy Hải Thần quá mạnh, đều không còn ý chí chiến đấu.
Các tộc trưởng người Hải tộc lại lần nữa đề nghị với Lâm Phong, muốn tự tay giết sạch tộc Hải Xà.
Lâm Phong đồng ý.
Hắn hiểu được tâm trạng muốn tự tay báo thù của họ.
Nhưng chưa kịp để người Hải tộc ra tay, tất cả đều sững sờ.
Họ thấy người tộc Hải Xà, tất cả đều liều mạng bơi lên trên.
Hướng lên trên chẳng khác nào tìm đến cái chết, đó là lẽ thường của mọi sinh vật sống ở Biển Sâu.
Lẽ nào những người tộc Hải Xà này không muốn sống nữa sao?
Dù sao cũng chết, họ thực sự không còn muốn sống nữa.
Tộc Thâm Hải cũng rất khao khát thế giới rộng lớn phía trên, nhưng họ không thể tiến lên được.
Người Hải tộc không động thủ, chỉ trơ mắt nhìn những người tộc Hải Xà liều mạng bơi lên.
Lâm Phong vừa nhìn đã biết, trận chiến này không cần đánh.
Bơi nhanh như vậy, áp lực bên trong và bên ngoài cơ thể sẽ mất cân bằng, những người tộc Hải Xà này không sống nổi.
Biển Sâu quá sâu, áp suất nước vô cùng khủng khiếp.
Quả nhiên, những người tộc Hải Xà bơi lên cao rất nhanh đã có người miệng mũi chảy máu tươi, cơ thể rơi xuống.
Khi họ càng lên cao, số người rơi xuống càng nhiều, xung quanh toàn máu của đồng tộc.
Nhiều người, dù miệng mũi đã chảy máu, vẫn tiếp tục bơi lên.
Ầm, một người tộc Hải Xà, cơ thể trực tiếp nổ tung.
Đại quân người Hải tộc im lặng như tờ, tất cả đều chứng kiến cảnh tượng này.
Người Hải tộc cũng tràn ngập ảo tưởng về thế giới rộng lớn phía trên.
Họ cũng muốn xem, việc cứ bơi lên trên rốt cuộc sẽ như thế nào?
Phanh phanh phanh.
Số người tộc Hải Xà nổ tung cơ thể ngày càng nhiều.
Chỉ còn lại một ít người có thực lực mạnh mẽ, vẫn cố gắng bơi lên.
Đại trưởng lão tộc Hải Xà bơi cao nhất.
Các tộc trưởng người Hải tộc chỉ có thể bơi lên một khoảng cách, mới khó khăn lắm nhìn thấy đại trưởng lão tộc Hải Xà.
Cuối cùng, trong số hàng chục vạn người tộc Hải Xà bơi lên, chỉ còn lại đại trưởng lão sống sót.
Đại trưởng lão bơi lên năm ngàn mét, đột nhiên thấy một hòn đá lạnh phản quang.
Ông dùng hết sức lực hét lớn: "Ta thấy rồi, ta thấy hết rồi!"
Âm, sau khi hét xong, thân thể ông nổ tung.
Người Hải tộc thấy tất cả những người tộc Hải Xà bơi lên đều đã chết, trong lòng đều có chút khó chịu.
Lẽ nào, tộc Thâm Hải phải vĩnh viễn ở lại Biển Sâu sao?
Trước đây họ chắc chắn không có ý nghĩ như vậy.
Trước khi Lâm Phong đến Biển Sâu, mỗi ngày họ chỉ nghĩ đến việc làm sao để không bị Sa Ngư và Viễn Cổ Hải Tộc ăn thịt.
Lâm Phong nhận ra suy nghĩ của người Hải tộc.
Hắn nói với toàn bộ người Hải tộc: "Trong tương lai không xa, ta sẽ dẫn dắt các ngươi rời khỏi Biển Sâu.
Phía trên thực sự có đại dương rộng lớn, còn có đại lục bao la.
Những nơi đó, đều nằm dưới sự thống trị của ta.
Đến lúc đó, các ngươi sẽ từ biệt môi trường tăm tối của Biển Sâu, tắm mình dưới ánh mặt trời."
Lâm Phong dùng tỉnh thần lực, cho họ thấy Thần Châu Đại Lục, đại đương phía trên, còn có cảnh tượng bầu trời và mây trắng.
Thấy những cảnh tượng này, người Hải tộc vô cùng kích động, điên cuồng vẫy đuôi.
Khi không còn nguy cơ sinh tồn, họ bắt đầu mưu cầu phát triển.
Lâm Phong cho họ thấy một tương lai rộng lớn.
Tất cả người Hải tộc đều giơ cao vũ khí, hô lớn.
“Hải Thần vạn tuế!”
"Hải Thần vạn tuế!"
Lâm Phong vung tay lên, đại quân người Hải tộc tiến vào lãnh địa tộc Hải Xà.
"Đi thôi, giúp ta tìm viên thánh vật cuối cùng!"