Vạn Vực Phong Thần

Lượt đọc: 131 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34
Yến Tam Gia

❊ ❊ ❊

Vân Phi Tuyết chỉ cảm thấy tên đại mập mạp này có một cỗ cự lực khó thể tưởng tượng, thân thể của hắn hoàn toàn không thể động đậy giữa tứ chi của gã, hơn nữa cảm giác ép buộc ngày càng siết chặt xung quanh khiến hô hấp của hắn nhanh chóng trở nên khó khăn, ngũ tạng lục phủ bao gồm cả tứ chi đều sắp bị cỗ lực lượng này bóp nổ.

- Công tử... - Lời Nhi thốt lên một tiếng kinh hô, ngực của Vân Phi Tuyết bị hai tay của tên đại mập mạp này ôm chặt từ phía sau, hai chân của hắn bị hai chân của tên mập quấn lấy.

Mặc dù hai tay vẫn có thể hoạt động, nhưng lực lượng của tên đại mập mạp này thực sự vượt quá tưởng tượng, cho dù nỗ lực thế nào cũng khó mà giãy giụa thoát ra khỏi người.

- Không... Đừng, lại... Chờ chút... - Vân Phi Tuyết gần như dùng hết toàn lực rít gào lên, những con kiếm xỉ hổ xuất động quả thực có thể giải quyết nguy cơ trước mắt, nhưng nếu sau này lại gặp phải tình huống như thế này, còn có Lời Nhi, còn có kiếm xỉ hổ không?

Vân Phi Tuyết nhất định phải ghi nhớ lâu dài cho mình, cho dù không có cách nào giãy giụa thoát ra, thì đây cũng coi như là một bài học sinh tử trước mắt vậy.

Lời Nhi gấp đến độ giậm chân tại chỗ, nhưng mệnh lệnh của Vân Phi Tuyết thì cô không dám cũng không thể trái ý, cho nên chỉ có thể trơ mắt nhìn sắc mặt Vân Phi Tuyết đỏ bừng, liều mạng giãy giụa không ngừng trong sự vây khốn xung quanh của tên mập này.

- Đừng giãy giụa vô ích nữa, cuối cùng hãy để ta tiễn ngươi một đoạn đường đi! - Đại mập mạp cười lớn một cách điên cuồng, lại dùng sức một lần nữa, huyết nhận trong tay Vân Phi Tuyết loảng xoảng rơi xuống đất.

Tên mập đột ngột phát lực, thân thể hắn từ tại chỗ nhảy vọt lên không trung đạt tới độ cao gần ba mươi mét, khó mà tưởng tượng một thân thể cồng kềnh như vậy lại có sự nhạy bén không thể tưởng tượng nổi này.

Tên mập đến giữa không trung theo trọng lực nhanh chóng hạ xuống, nhưng tốc độ còn vượt xa hơn thế, hắn lao từ trên không xuống, gia tốc cực lớn gần như chưa đầy hai giây là đã tiếp cận mặt đất, mà Vân Phi Tuyết lại ở dưới thân hắn, lực xung kích của tốc độ này cộng thêm trọng lượng mấy trăm cân của tên mập, cho dù là thân thể cường đại đến đâu e là cũng khó mà chống đỡ nổi.

- Công tử... - Lời Nhi lại một lần nữa kêu lên kinh hãi.

Ý thức của Vân Phi Tuyết lúc này đã gần như mơ hồ, cỗ lực lượng lao xuống cực lớn này khiến hắn tỉnh táo lại hơn nửa phần, nhìn thấy bản thân đang nhanh chóng tiếp cận mặt đất, Vân Phi Tuyết gần như dùng tốc độ phản ứng bản năng để vung vẩy hai tay.

Thanh huyết nhận rơi xuống mặt đất kia dường như nghe thấy tiếng gọi của Vân Phi Tuyết, khi hắn cách mặt đất chỉ chưa đầy năm mét, huyết nhận trực tiếp xông thẳng lên bay vào trong tay Vân Phi Tuyết.

Hắn dốc hết chút sức lực cuối cùng, huyết nhận trong tay đâm thẳng vào phần eo của tên đại mập mạp đang vây khốn mình, chỉ là lúc này ý thức hắn mơ hồ, phần lớn đều đang hành động theo bản năng, huyết nhận trực tiếp đâm xuyên qua da thịt gã, cũng may nhát này không tổn thương đến yếu hại, nếu không Vân Phi Tuyết mà tự đâm chết mình bằng một dao thì đúng là trò cười lớn.

Đại hán rõ ràng cũng nhìn thấy tất cả những gì Vân Phi Tuyết đã làm, nhưng tốc độ lao xuống lúc này của hắn thực sự quá nhanh, hoàn toàn không thể dừng lại được.

Vân Phi Tuyết ở thời kỳ đỉnh cao cũng không thể để lại vết thương trên người tên mập này, huống chi là nhát dao ở trạng thái này cơ chứ.

Nhưng bây giờ thì khác rồi, mũi dao đâm qua phần eo phì nhiêu của tên mập, sau đó gia tốc lao xuống cực lớn kia đã ném Vân Phi Tuyết xuống sâu trong mặt đất, nhưng huyết nhận cũng đâm xuyên từ sau lưng tên mập này ra ngoài.

Bản thân thực lực của Vân Phi Tuyết ngay cả năng lực khiến tên mập này bị thương cũng không có, nhưng tên mập này lại muốn dùng cách này để kết liễu tính mạng Vân Phi Tuyết, ngược lại đã cho hắn một tia cơ hội.

Hắn có chút khó khăn đứng dậy, huyết nhận trên eo đang không ngừng phá hủy ngũ tạng lục phủ trong cơ thể, uy thế của huyết nhận không chỉ vì sự sắc bén của nó, mà còn vì phản ứng kiểu bùng nổ sau khi nó tiếp xúc với máu tươi, nhát dao này tuy không đâm trúng yếu hại, nhưng uy năng bản thân huyết nhận cũng đủ lấy mạng tên mập này rồi.

- Không... - Tên mập phát ra tiếng kêu thảm thiết xé tim rách phổi, sau đó hắn liền ngửa mặt ngã ngửa ra sau, bắn tung lên từng mảng bụi mù lớn.

Còn Vân Phi Tuyết thì nằm trong một cái hố lớn hình người, sống hay chết hoàn toàn chưa rõ, Lời Nhi vội vàng chạy qua đỡ hắn dậy.

Vân Phi Tuyết lúc này có thể nói là chật vật vô cùng, vết thương ở eo không ngừng chảy máu yếu ớt, quan trọng nhất là nhịp thở yếu ớt đã giống như ngọn đèn trước gió, bất cứ lúc nào cũng có thể bị cơn gió nhẹ thổi tắt.

Chỉ cần còn thở là đủ rồi, Lời Nhi nhanh chóng băng bó vết thương cho hắn, mà ngay lúc này, tên cung thủ ở đằng xa đột nhiên phát khó, một mũi tên xé gió lao đến với tốc độ không gì sánh bằng, với tốc độ của Lời Nhi sao có thể tránh được mũi tên này.

Nhưng ngay vào lúc này, Kim Cương Viên đang chiến đấu ở đằng xa phi thân tới, mũi tên mới đi được nửa đường đã trực tiếp bị nó vạt bay ra ngoài.

Thế nhưng điều này cũng tạo cơ hội cho Yến Tam Gia, hắn cười lạnh một tiếng nói:

- Thực lực của ngươi và ta xấp xỉ nhau, nhưng nếu lúc này ngươi phân tâm, thắng bại sẽ phân định ngay lập tức.

Yến Tam Gia là một cao thủ sử kiếm, tuy nhiên hắn cũng không cảm thấy có gì mất mặt khi thực lực ngang bằng với Kim Cương Viên non tuổi, lúc này Kim Cương Viên phân thân cứu Lời Nhi, Yến Tam Gia dù thế nào cũng không thể bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy.

Trường kiếm trong tay tựa cầu vồng, thân hình nhẹ tựa én bay, ánh kiếm lóe lên nhằm thẳng cổ Kim Cương Viên mà đi.

Gầm gầm gầm...

Thế nhưng kiếm này của hắn chú định là không thể thực hiện được, chỉ thấy ở đầu bên kia của cự hố, vô số kiếm xỉ hổ giống như phát điên xông tới, những kẻ khác đang định ra tay đều kinh hồn bạt vía.

Một con kiếm xỉ hổ thôi cũng đủ để bọn họ chịu đựng rồi, bây giờ lại tới cả một đám lớn, điều này căn bản đến việc suy nghĩ cũng là lãng phí thời gian, hầu như tất cả mọi người đều quay đầu bỏ chạy.

Nhưng kiếm xỉ hổ tuyệt đối không thể tha cho bọn chúng, bốn phương tám hướng của cự hố đâu đâu cũng là bóng hổ cao lớn, những yêu thú này dường như đã coi Lời Nhi thành bạn bè, cho nên bọn chúng sẽ không chút do dự ra tay vì sự an nguy sinh mạng của cô.

- Nhiều kiếm xỉ hổ thế này, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì... - Yến Tam Gia tiến lùi đều được, bây giờ tấn công cũng sẽ chết dưới sự vây công của kiếm xỉ hổ, hắn chỉ có thể thối lui để cầu toàn, Vân Phi Tuyết chết hay không là thứ yếu, mấu chốt là bây giờ làm thế nào để thoát thân mới là ý nghĩ hàng đầu của hắn.

- Giết hết bọn chúng cho ta, để các ngươi được một bữa no nê! - Lời Nhi thoạt nhìn đáng yêu, nhưng lời này và biểu cảm này lại khiến vô số nam nhân kinh hãi, một nữ tử lầu xanh sao lại có khí thế như vậy.

Quan trọng hơn là, cô ta lại đang ra lệnh cho kiếm xỉ hổ, ngươi thế này chắc là chập mạch rồi chứ, đây đều là kiếm xỉ hổ trưởng thành đấy, hầu như rất ít kiếm xỉ hổ trưởng thành bị thuần hóa thành công, ngươi lại đi hạ lệnh với mấy trăm con kiếm xỉ hổ hoang dã, ngươi bị dọa đến phát điên rồi sao.

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo bọn họ hiểu ra, Lời Nhi không hề phát điên, tất cả kiếm xỉ hổ chậm rãi vây lại hướng tên cung thủ và Yến Tam Gia kia, không ít kiếm xỉ hổ đi ngang qua bên cạnh Lời Nhi lại hoàn toàn phớt lờ cô, chuyện này... cũng quá vô lý đi.

- Ngươi là yêu vật gì, sao có thể thao túng hành động của kiếm xỉ hổ? - Sắc mặt Yến Tam Gia dữ tợn mang theo vẻ kinh nghi.

Tu vi của hắn tuy đã đạt tới Chân Nguyên Bí Cảnh, nhưng đối mặt với nhiều kiếm xỉ hổ thế này thì căn bản không cần nghĩ ngợi, hoàn toàn không có bất kỳ cơ hội sống sót nào.

Quan trọng hơn là, những con kiếm xỉ hổ này lại thực sự nghe lời Lời Nhi, đây là chuyện hắn nằm mơ cũng không ngờ tới, hắn vốn tưởng rằng kiếm xỉ hổ sẽ coi tất cả bọn họ là thức ăn, nào ngờ bọn chúng lại vì Lời Nhi mà tới.

- Hừ, ngươi cứ xuống địa ngục mà hỏi đi! - Ánh mắt Lời Nhi lạnh lùng, cô giật lấy Vẫn Lôi Thạch, sau đó Kim Cương Viên ôm lấy Vân Phi Tuyết đang hấp hối lùi ra ngoài cự hố.

- Tất cả vây lại, tìm cơ hội trốn rồi bẩm báo tin tức cho công tử! - Yến Tam Gia biết nói nhảm nhiều thêm nữa cũng vô ích, bây giờ bắt buộc phải rời khỏi nơi này, một khi bị kiếm xỉ hổ vây quanh thì tiêu đời toàn bộ.

Gầm gầm gầm...

Tiếng hổ gầm đinh tai nhức óc, tất cả kiếm xỉ hổ gần như ra tay đồng thời, nhưng dựa vào mấy người bọn họ thì hoàn toàn không có tư cách liều mạng với mấy trăm con kiếm xỉ hổ, chỉ trong vài nhịp thở, hơn chục người đã bị nhấn chìm trong bầy kiếm xỉ hổ.

- Chúng ta đi trước, nơi này không nên ở lâu. - Lời Nhiếc nhìn cự hố đã bị kiếm xỉ hổ chiếm lĩnh, sau đó Kim Cương Viên ôm Vân Phi Tuyết nhanh như chớp rời khỏi nơi này.

Với thực lực của bọn chúng thì không có cách nào sống sót từ miệng những con kiếm xỉ hổ này đâu, Yến Tam Gia tuy là cường giả Chân Nguyên Bí Cảnh, nhưng phần lớn kiếm xỉ hổ ở đây đều đã có thể so sánh với cường giả Chân Nguyên Bí Cảnh của loài người, nhưng Lời Nhi suy nghĩ rốt cuộc vẫn quá đơn giản.

Bên trong cự hố, tiếng gầm thét cùng âm thanh xé rách xương thịt vô cùng dữ tợn, có được huyết nhục, những con kiếm xỉ hổ này dường như cũng quên mất sự tồn tại của Lời Nhi, cho nên không đuổi theo bọn họ.

Nhưng qua vài phút sau, giữa vô số kiếm xỉ hổ này, một bóng người chật vật bò ra ngoài, trên người hắn vô số vết thương, cánh tay phải thậm chí còn bị kiếm xỉ hổ cắn đứt lìa tận gốc vai.

Nam nhân đẫm máu toàn thân tuy đã khó nhận diện tướng mạo, nhưng nếu Lời Nhi ở đây nhất định có thể nhận ra, hắn chính là Yến Tam Gia, cường giả Chân Nguyên Bí Cảnh đã giao chiến với Kim Cương Viên.

- Vân Phi Tuyết, ta muốn ngươi chết không có chỗ chôn! - Trong mắt Yến Tam Gia bùng nổ cỗ hận thù không thể tưởng tượng nổi.

Nếu hắn không phải cường giả Chân Nguyên Bí Cảnh, nếu hắn không còn chút thủ đoạn bảo mạng đó, lần này thật sự phải bỏ mạng trong tay Vân Phi Tuyết rồi.

- Vẫn Lôi Thạch, cái này đã không cần ta và công tử ra tay nữa rồi, nếu không giao cho công tử, phủ Vân gia các người sẽ trong thời gian rất ngắn trở thành tâm điểm chỉ trích của công chúng, cho dù hoàng đế bảo vệ phủ Vân gia các người thì ông ta cũng không thể đối địch với vô số cao thủ trong thiên hạ được!

Yến Tam Gia dùng kiếm làm gậy chống, khập khiễng đi về hướng bên ngoài rừng râm. Đạt tới Chân Nguyên Bí Cảnh quả thực là lần đầu tiên hắn chịu thiệt lớn thế này.

Nhưng hắn từng tu luyện Quy Tức Bế Khí Công, hắn có thể hoàn toàn tĩnh lặng khí tức tuTu vi, huyết mạch thậm chí cả nhịp tim của bản thân, như vậy thì hắn sẽ không khác gì một kẻ chết cả.

Hắn vốn tưởng rằng đời này bản thân cũng không thể sử dụng môn công pháp này nữa, nào ngờ lại dùng đến khi đối phó với Vân Phi Tuyết.

Chỉ là số lượng những con kiếm xỉ hổ này thực sự quá nhiều, dù là vậy, hắn vẫn phải chịu không ít sự cắn xé tấn công của kiếm xỉ hổ, nhưng hắn chỉ có thể liều mạng chống đỡ, một khi bản thân tấn công hoặc lộ ra chút khí tức nào, thì sẽ không còn nửa cơ hội bước ra khỏi đây nữa.

Tuy nhiên lực chiến đấu sau này của hắn cũng sẽ giảm sút lớn, cụt một tay là vết thương chí mạng, thực lực tụt xuống một bậc, hắn sao có thể không căm hận Vân Phi Tuyết chứ.

Lời Nhi và Kim Cương Viên mang theo Vân Phi Tuyết bị thương nặng điều dưỡng hai ngày sau đó đã rời khỏi Kiếm Hổ Chi Sâm, bên ngoài rừng râm không một bóng người, Tiêu Vô Dạ rất tự tin, Yến Tam Gia đi vào Kiếm Hổ Chi Sâm, thì sẽ không có bất kỳ tai nạn nào xảy ra, Vân Phi Tuyết chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ, cho nên những người khác đều đã thu binh về phủ chờ tin tức của hắn, Lời Nhi và Kim Cương Viên thuận lợi trở lại bên trong phủ Vân gia.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:26
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.