"Không nghe lời Dạ Thương nên phải chịu thiệt, nhân mã của chúng ta vẫn chưa kịp bố trí, giờ hoàn toàn không đỡ nổi đợt tấn công của đối phương." Thiên Minh Thánh có chút áy náy nhìn Dạ Thương, lúc đó Dạ Thương đã nói ký kết quá sớm, Tây Minh Vực vẫn chưa bố trí phòng ngự sẽ phải chịu thiệt.
"Dạ Thương, ngươi thấy sao?" Tạ Lam Quân nhìn về phía Dạ Thương.
"Chuyện chiến tranh, chư vị tiền bối quyết định là được, Dạ Thương chỉ là tới để chiến đấu thôi." Dạ Thương lắc đầu.
"Không nghe theo đề nghị của ngươi, đúng là lỗi của bản tọa, nếu ngươi có đề nghị tốt, chúng ta sẽ lắng nghe." Thiên Minh Thánh lên tiếng nói.
Các thánh giả khác đều gật đầu, bọn họ tu luyện năm tháng dài, chiến đấu cá nhân thì là chiến lực cao cấp, nhưng chiến tranh thì bọn họ cũng chưa từng tiếp xúc.
"Vậy thì ta xin nói ra suy nghĩ của mình, cuộc chiến này không phải trong thời gian ngắn có thể phân định thắng bại, cho nên sự được mất của một tòa thành hay một mảnh đất không quan trọng, chỉ cần có thể thắng lợi, thì tổn thất của chúng ta rồi sẽ lấy lại được, chiến tranh cục bộ đều là phục vụ cho thắng lợi cuối cùng." Dạ Thương lên tiếng nói, hắn nói khá ẩn ý, đó là hắn cảm thấy hiện tại thủ Tây Minh Vực không có ý nghĩa gì.
"Không cần bận tâm đến bản tọa, ngươi cứ tiếp tục nói đi." Thiên Minh Thánh hiểu ý của Dạ Thương, tuy đau lòng nhưng cũng biết thủ Tây Minh Vực không phải thượng sách.
"Cửu Vực thế giới chúng ta là vội vàng nghênh chiến, so với đối phương phát động chiến tranh đã có chuẩn bị, dù là trong việc sắp xếp nhân sự, điều phối tài nguyên, hay về tâm lý đều rơi vào thế hạ phong. Chúng ta nên để nhân mã ở Tây Minh Vực rút lui về Tam Nguyên Vực, tại Vực Giới Hải của Tam Nguyên Vực tổ chức phòng tuyến, trước hết áp chế đối phương ở Tây Minh Vực, sau đó chúng ta tập hợp thành viên cấp Tôn Giả lại, đến lúc đó là tiếp tục phòng thủ hay đánh sang, đều do chúng ta làm chủ." Dạ Thương lên tiếng nói.
"Bản tọa không có ý kiến." Long Huyền Thánh lên tiếng nói.
Sau đó mọi người đều gật đầu, bởi vì đây là biện pháp ổn thỏa nhất hiện tại.
"Được, vậy chúng ta rút lui trước." Thiên Minh Thánh thở dài một tiếng nói.
"Thiên Minh Thánh yên tâm, bởi vì chỉ cần thắng lợi, thì tổn thất ở Tây Minh Vực đều sẽ được bù đắp lại." Dạ Thương nhìn Thiên Minh Thánh nói.
"Vậy cứ như vậy đi, Thiên Minh Thánh ngươi sắp xếp chuyện rút lui ở Tây Minh Vực, những người khác quay về các vực, điều tập toàn bộ Tôn Giả trung cấp và Tôn Giả cao cấp của các vực tới đây. Dạ Thương, ngươi còn có gì bổ sung không?" Long Huyền Thánh lên tiếng nói.
Thiên Minh Thánh gật đầu, đi sắp xếp việc này.
"Các thế lực tại khu vực kinh doanh ở Tam Nguyên Vực, hãy đối đãi tử tế với nhân mã rút từ Tây Minh Vực về, không cho phép xảy ra xung đột và động thủ. Ngoài ra! Mọi người xem xét tập hợp một số tài nguyên ra, chiến tranh đánh chính là nhân lực và tài lực, tài lực chính là tài nguyên." Dạ Thương lên tiếng nói.
Sau đó các thánh giả đều gật đầu, đây là chiến tranh của Cửu Vực thế giới, cho nên mọi người xuất lực là lẽ đương nhiên, không ai cảm thấy không thỏa đáng.
"Ngoài ra, mọi người có không gian tinh thạch, tài nguyên thuộc tính không gian thì đừng cất giấu nữa, bốn vị đỉnh phong thánh giả của Dạ Nguyệt, nếu đều đạt đến tầng thứ Vô Địch Tôn Giả, đó có thể là mấu chốt quyết định thắng bại." Tạ Lam Quân lên tiếng nói.
"Dạ Nguyệt chúng ta cũng sẽ đưa ra bồi thường thích hợp, ta sẽ lấy tài nguyên khác ra đổi." Dạ Thương lên tiếng nói, nguyên tắc làm người của hắn là vô dục tắc cương, dù là thời kỳ chiến tranh, cũng sẽ không đi chiếm tiện nghi.
"Tiểu tử ngươi nói gì vậy chứ! Cửu Vực chiến tranh là trách nhiệm của mỗi sinh mệnh ở Cửu Vực, nên xuất người thì xuất người, nên xuất lực thì xuất lực, chuyện này không có gì phải nói. Ngoài ra là chuyện của tiểu tử ngươi, ngươi là Tôn Giả tứ cấp có thể kháng lại Tôn Giả cao cấp, ngươi cần hỗ trợ gì?" Chân Hải Thánh nhìn Dạ Thương hỏi.
"Ta chỉ cần Hoang Thạch." Dạ Thương nói. Ngoài ra hắn không nói gì đến chuyện trao đổi tài nguyên, vì như vậy dễ khiến các thánh giả khác quở trách.
"Ngươi cần Hoang Thạch? Bản tọa ở đây ngẫu nhiên có được mấy khối, ngươi xác định là sử dụng được?" Thiên Minh Thánh sắp xếp xong chuyện cao tầng Đông Vân Thành đi thông báo cho nhân mã Tây Minh Vực tới Đông Vân Thành tập hợp rút lui, lúc quay về vừa vặn nghe thấy lời của Dạ Thương.
"Sử dụng được." Dạ Thương vung tay, trên tay lực lượng tuế nguyệt bắt đầu xoay chuyển, trong năng lượng đầy rẫy sự biến đổi của phong vân, cảnh tượng tuế nguyệt xuyên thấu.
"Vậy mấy khối Hoang Thạch này, ngươi cầm lấy đi." Thiên Minh Thánh ném cho Dạ Thương bốn khối Hoang Thạch.
Sau đó Dạ Thương suy nghĩ một chút, "Nhân viên ở Tây Minh Vực rất đông, mọi người cứ giúp sắp xếp việc rút lui, ta ở đây thiết lập thêm hai cái truyền tống trận, như vậy có thể truyền tống nhanh chóng, tránh tổn thất."
"Được! Cứ làm vậy đi." Thiên Minh Thánh gật đầu, sau đó lại ném cho Dạ Thương hai khối truyền tống thủy tinh.
Chiến tranh rất tàn khốc, đối phương không ra tay với bách tính, nhưng người tu luyện ở Tây Minh Vực cũng rất đông đảo.
Ba ngày sau, người tu luyện ở Tây Minh Vực mới rút lui xong, tất nhiên là tài nguyên cũng mang đi hết, Huyền Cơ Giới sau đó chiếm lĩnh, cũng chỉ là thành trống.
Thời gian rút lui của Tây Minh Vực đủ dài, là vì Huyền Cơ Giới cẩn trọng, không dám đẩy mạnh tiến công.
Dưới sự nỗ lực cùng nhau của các thánh giả Cửu Vực, nhân mã rút từ Tây Minh Vực về đều được sắp xếp thỏa đáng, ngoài ra tinh anh Tôn Giả của Cửu Vực đều đã đến Vực Giới Hải của Tam Nguyên Vực.
Khi Dạ Thương đang trò chuyện với các thành viên Thí Thần Tiểu Đội, thì bị người Long Huyền Thánh phái đến gọi vào đại trướng chỉ huy.
Gật đầu với Dạ Thương, Tạ Lam Quân tổng kết lại tình hình bố trí hiện tại, sau đó nhìn về phía Dạ Thương, "Thiếu Các Chủ, ngươi xuất đạo thời gian ngắn, nhưng kinh nghiệm chiến tranh lại rất nhiều, ngươi nói xem suy nghĩ của mình đi."
"Về chuyện bố trí phòng tuyến phòng ngự, bố trí trận pháp, những điều này các tiền bối có lẽ đều đã cân nhắc qua, vậy ta bổ sung thêm hai điểm. Đường ven biển Vực Giới Hải phong tỏa chính là phong tỏa người tu luyện bay lượn và chiến hạm trên không, nhưng không phong tỏa được truyền tống trận. Nếu đối phương đã sớm bố trí truyền tống trận, thì mọi thứ của chúng ta đều chỉ là bài trí mà thôi." Dạ Thương lên tiếng nói.
"Đúng vậy! Chúng ta lại không nghĩ đến điều này, chỉ nghĩ làm sao để phòng tuyến phòng ngự vững chắc, người ta trực tiếp truyền tống tới, thì phòng tuyến của chúng ta có vững đến mấy cũng vô dụng." Sắc mặt Tạ Lam Quân thay đổi.
"Chiến tranh, không chỉ là phải cân nhắc chúng ta làm thế nào, mà còn phải cân nhắc đối phương sẽ làm thế nào. Nếu ta là người của đối phương, thì trước khi chiến tranh, ta đã bố trí xong truyền tống trận rồi." Dạ Thương lên tiếng nói.
"May mà tiểu tử ngươi là người Cửu Vực." Hắc Long Thánh nhìn Dạ Thương nói.
Dạ Thương lại hỏi thăm thêm một chút về khoảng cách từ Tây Minh Vực tới Vực Giới Hải của Tam Nguyên Vực, Thiên Minh Thánh nói cho Dạ Thương biết, là tám mươi vạn dặm.
"Khoảng cách truyền tống của truyền tống trận là một triệu dặm, tức là nếu có truyền tống trận, thì cũng nằm trong phạm vi hai mươi vạn dặm xung quanh chúng ta, tuy nhiên muốn điều tra ra thứ này cũng vô cùng gian nan." Dạ Thương xoa xoa đầu.
"Bản tọa và Hắc Long Thánh đi điều tập đại quân yêu thú của Tam Nguyên Vực, san bằng phạm vi hai mươi vạn dặm này, những người khác cũng đừng rảnh rỗi, đều đi điều tra đi. Bản tọa cảm thấy Dạ Thương ở lại đây là đủ rồi." Phi Hổ Thánh lên tiếng nói, ông là thánh giả yêu thú, có khả năng thống trị đối với yêu thú.
"Vậy Vô Cực Thánh, ngươi ở lại đây trấn thủ cùng Dạ Thương, các thánh giả khác, cùng với người tu luyện dưới Tôn Giả, đều đi quét sạch truyền tống trận." Long Huyền Thánh lên tiếng nói.
Những người khác rời đi, Dạ Thương quay về lều của mình.
Khi đang trò chuyện với người của Dạ Nguyệt, Tạ Lam Quân tới, Dạ Thương suy nghĩ một chút liền lấy ra đồ hình trận pháp hợp kích ba người, đưa cho Tạ Lam Quân, "Tạ tiền bối, đây là đồ hình hợp kích trận pháp, hãy để những người tham chiến luyện tập một chút, chỉ cần có thể vận dụng vào chiến đấu thì có thể giảo sát đối thủ có tu vi cao hơn mình."
Cầm lấy trận đồ, Tạ Lam Quân nhìn Dạ Thương.