Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 8781 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 774
Hắn là nam nhân

❊ ❊ ❊

"Thánh giả tùy tùng! Thiên Cực Khuyết cũng sẽ không an bài thánh giả tùy tùng cho hắn chứ?" Tinh Bá Thiên vừa đỡ Tinh Minh Hà hướng về phía Thất Tinh đại điện đi, vừa an bài người phong tỏa tin tức.

"Thiên Cực Khuyết gần đây có mấy vị tân thánh, nhưng thánh giả lâu năm chỉ có một mình Vô Cực Thánh, không có ai phù hợp với nữ thánh kia. Tinh Hổ, thanh niên Dạ Thương kia không thể địch nổi, chưa nói đến việc có thánh giả tùy tùng, bản thân hắn là Tứ cấp Tôn giả, tinh khí lang yên xông tận mây xanh, tương lai thành tựu không thể đo lường." Tinh Minh Hà nhắc nhở Tinh Hổ.

Dạ Thương rất vui vẻ, dẫn theo Ngân Tịch tìm một tửu lầu, thuê một nhã gian, gọi một bàn đầy thức ăn, còn gọi thêm hai vò rượu ngon.

"Thất Tinh Thánh giải quyết xong, Dạ Nguyệt vương triều có thể phục xuất chiến đấu rồi. Nếu như lại mọc ra thánh giả, chúng ta lại đi chiến, tốc độ nhanh, cảm giác chiến đấu rất sướng." Ngân Tịch tháo khăn che mặt xuống nói.

"Cô đây là giết nghiện rồi à? Lần này rất cảm ơn cô, nếu cô có yêu cầu gì có thể nói, ta có thể làm được cho cô, ta sẽ làm." Dạ Thương nhìn Ngân Tịch nói.

"Đưa ra yêu cầu có ý nghĩa sao? Tất cả của ta chẳng phải đều là của chàng sao? Bây giờ bản thân ta còn sở hữu cái gì chứ?" Ngân Tịch lên tiếng nói, nhưng không có vẻ gì là chán nản.

"Hãy chờ mong ta tu vi vượt qua cô đi! Sau khi vượt qua cô, ta sẽ thu hồi linh hồn chi lực, trả tự do cho cô." Dạ Thương suy nghĩ một chút sau đó, đưa ra quyết định.

"Tại sao lại có quyết định như vậy?" Ngân Tịch ngẩn ra một chút.

"Khoảng thời gian chung đụng này, ta phát hiện cô cũng không phải xấu đến mức không thể cứu chữa, nhưng bây giờ không thể thả cô đi. Vạn nhất cô có tâm báo thù, Dạ Nguyệt vương triều không gánh nổi sự báo thù của cô, ta không thể lấy an toàn của người bên cạnh ra đùa giỡn." Dạ Thương nói ra suy nghĩ của mình.

"Ta có thể hiểu được tâm thái của chàng, bây giờ như vậy thực ra cũng không có gì. Trong xương cốt của chàng tràn đầy chính nghĩa, một số chuyện giữa chúng ta cũng không phải xuất phát từ bản ý của chàng, hiện tại chàng đối với ta cũng không tệ. Chuyện sau này hãy tính sau, nhưng ta hy vọng lúc thích hợp hãy cho ta chút không gian, ta thề tuyệt đối sẽ không bỏ trốn." Ngân Tịch nhìn Dạ Thương, giơ tay lập lời thề.

Lời thề của phàm nhân có lẽ không ai để ý, nhưng lời thề Thiên Đạo của người tu luyện thì không ai không để ý và không coi trọng.

Người tu luyện là nghịch thiên mà hành, là nghịch thiên tranh mệnh, trái lời thề Thiên Đạo, trong cõi u minh sẽ có nhân quả giáng xuống, tâm ma, lôi kiếp đều sẽ xuất hiện, ngoài ra linh hồn và tâm cảnh cũng sẽ dính bụi trần, hậu quả rất nghiêm trọng.

Dạ Thương gật gật đầu, sau đó cùng Ngân Tịch ăn uống thỏa thích một trận, hai người liền hướng về phía truyền tống trận đi tới.

Đến truyền tống trận, Dạ Thương phát hiện Thất Tinh thành đã giới nghiêm, truyền tống trận đều đã bị phong tỏa.

Người canh giữ truyền tống trận là Lạc công chúa của Thất Tinh vương triều - Tinh Lạc.

Tinh Lạc tràn đầy lửa giận nhìn Dạ Thương và Ngân Tịch.

Dạ Thương lúc này đang đeo chiếc mặt nạ lúc đi tới Thất Tinh đại điện, Ngân Tịch đeo khăn che mặt, cũng là trang phục lúc chiến đấu.

"Nhìn cái gì mà nhìn? Ta muốn truyền tống!" Dạ Thương nhíu mày, hướng về phía truyền tống trận hất cằm. "Tránh ra, cho họ truyền tống!" Tinh Lạc vẻ mặt phẫn nộ, bởi vì hai người Dạ Thương và Ngân Tịch đã đánh nát tôn nghiêm của Thất Tinh vương triều thành mảnh vụn.

Dạ Thương không hề để ý đến thái độ của Tinh Lạc. Tu vi? Tinh Lạc là tu vi Lục cấp Tôn giả, Dạ Thương có năng lực chiến đấu. Bàn về dung mạo dáng người, hắn đã gặp qua rất nhiều nữ nhân ưu tú, mấy người trong nhà ai cũng không kém Tinh Lạc.

"Giấu đầu lòi đuôi thì tính là nam nhân gì chứ." Tinh Lạc lên tiếng lầm bầm một câu.

"Hắn có tính là nam nhân hay không, ta biết là được rồi, cần gì đến lượt cô quản!" Liếc nhìn Tinh Lạc một cái, Ngân Tịch đi theo Dạ Thương không thèm để ý tới Tinh Lạc, ngồi truyền tống trận rời khỏi Thất Tinh thành.

Dạ Thương căn bản không để ý sự khiêu khích trong lời nói của Tinh Lạc, bởi vì không có bất kỳ ý nghĩa gì. Nhưng Ngân Tịch nghe xong rất khó chịu, trực tiếp phản kích lại một câu khiến Tinh Lạc vô cùng ngây người.

"Cô cần gì phải tức giận với người ta vì câu đó chứ?" Truyền tống tới Thái Thanh thành, sau khi ra khỏi truyền tống trận, Dạ Thương lên tiếng nói.

"Cần chứ, chàng không tính là nam nhân, đây là cái lời chó má gì!" Ngân Tịch lên tiếng lầm bầm.

Phía truyền tống trận Thất Tinh thành, Tinh Lạc vẫn còn đang ngẩn người, Dạ Thương không hề phản kích, nhưng lời phản kích của Ngân Tịch quá lợi hại, một nữ thánh nói rằng biết Dạ Thương có phải nam nhân hay không, cường độ phản kích này quá cao.

"Cô cô làm sao vậy, vẫn chưa nghĩ thông sao? Thực ra nếu người ta tính toán chi li, Thất Tinh vương triều chúng ta bây giờ đã là phế tích rồi." Tinh Hổ đi tới nói.

Tinh Lạc gật gật đầu, nàng biết đây là lời nói thật, chỉ cần không chống đỡ nổi Ngân Tịch, thì Thất Tinh vương triều chính là cục diện bị đồ sát. Nàng cũng biết Dạ Thương thu tay lại có yếu tố đại cục quan, ngoài ra chính là nể mặt Tinh Hổ.

"Có lẽ rất nhiều người Thất Tinh vương triều không chấp nhận được việc bại trận, trong lòng có hận, trong lòng cô cô cũng có thể có, nhưng ta không hận, năm đó chuyện Thất Tinh vương triều chúng ta làm quả thực không quang minh chính đại." Tinh Hổ nhìn Tinh Lạc nói.

"Hận cũng không có ý nghĩa gì, nợ thì phải trả! Nhưng vẫn là thực lực quyết định tất cả, nắm đấm lớn, nợ nần ai dám đòi? Nắm đấm lớn, đòi nợ ai dám không trả?" Trong lòng Tinh Lạc cũng có một bộ đạo lý riêng.

Tinh Hổ cười cười, hắn biết chuyện này đối với Tinh Lạc ảnh hưởng còn chưa lớn.

Dạ Thương tới phủ đệ ở Thái Thanh vực, liền thu Ngân Tịch vào Thời Không Bảo Tháp, sau đó truyền tống về Không Trung thành, rồi đi tới chỗ ở của Dạ Lăng Hoan. Hắn còn phải nói chuyện này với Dạ Lăng Hoan, việc hòa giải này là hắn tự ý quyết định, còn không biết Dạ Lăng Hoan có thể chấp nhận hay không. Không chấp nhận thì hắn thực sự là tự vả mặt mình.

Ở căn gác mái Dạ Lăng Hoan ở, Dạ Thương gặp được Dạ Lăng Hoan, cùng với Dạ Thần Cuồng và Dạ Thần Lôi.

"Dạ Thương tới rồi, ngồi đi!" Dạ Thần Lôi lên tiếng chào hỏi.

Dạ Thương hướng về phía ba người cúi người hành lễ rồi ngồi xuống.

"Bây giờ tình hình thế nào, Dạ Nguyệt chúng ta đã chuẩn bị xong, ba ngày sau là có thể khai chiến." Dạ Lăng Hoan nhìn Dạ Thương hỏi.

"Hôm nay có một chuyện, con tự ý quyết định, xin gia gia, hai vị thái thúc gia tha lỗi." Dạ Thương đứng dậy hướng về phía Dạ Lăng Hoan ba người cúi người, sau đó kể lại việc hôm nay trọng thương Thất Tinh Thánh và việc chấp nhận hòa giải với Thất Tinh vương triều.

"Dạ Thương, chuyện này con làm không có gì sai, Thất Tinh vương triều năm đó không phải chủ mưu, giết người cũng chỉ đến thế mà thôi, họ chịu thua, chịu tới trước mặt Dạ Nguyệt Thiên thắp hương bái tế, chịu cắt đất bồi thường là được rồi." Dạ Lăng Hoan nói với Dạ Thương.

"Gia gia, còn có một số chuyện con chưa nói, hiện tại Cửu Vực đang có đại nguy cơ, chiến lực đỉnh phong của Cửu Vực không thể dễ dàng tổn hại." Dạ Thương tiếp đó nói ra chuyện Thái Xuyên không gian, U Minh thế giới và Hạo Thiên thành, cùng với một số suy đoán của chính mình.

"Lăng Hoan, xem ra tộc địa của chúng ta ở trong Dạ Nguyệt hải còn phải dốc sức kinh doanh, nếu Cửu Vực thế giới có nguy cơ, tộc nhân Dạ thị chúng ta cũng có nơi lui thân." Dạ Thần Lôi lên tiếng nói.

"Cái này là cần thiết, nhưng chiến vẫn là phải chiến, dù sao tin tức bên phía Thất Tinh vương triều không phong tỏa được, chúng ta trước tiên lấy xuống Kim Long vương triều, tiếp theo là Thanh Minh vương triều, cuối cùng mới đi động đến Hồng Diệp vương triều mạnh nhất." Dạ Lăng Hoan lên tiếng nói.

Dạ Thần Lôi và Dạ Thần Cuồng đều gật đầu, mối thù năm đó mấy đại vương triều diệt Dạ Nguyệt vương triều không thể không báo. Nhưng họ đều không hỏi, Dạ Thương làm thế nào mà thu thập được Thất Tinh Thánh. Bởi vì Dạ Thương nếu muốn nói, tự nhiên sẽ nói, nếu không muốn nói, đó là bất tiện.

Dạ Thương cũng biết, cục diện Thái Thanh vực sắp thay đổi rồi, ba ngày sau Dạ Nguyệt sẽ một lần nữa đứng vững ở Cửu Vực thế giới.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:615
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.