Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 8275 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 667
Tôn giả của loài thú

❊ ❊ ❊

Sau khi nghiên cứu bản đồ, Dạ Thương phát hiện Thái Xuyên thượng cổ chiến trường có diện tích khoảng ba triệu dặm. Sau khi tính toán, Dạ Thương biết Đông Huyền Vực và nơi này hẳn là nằm ở hai cực đoan của chiến trường Thái Xuyên thượng cổ.

Dạ Thương đang nghiên cứu bản đồ thì ba nữ tử đi vào trong lều, pha trà cho hắn.

“Các nàng đừng lo lắng, ta có lá bài tẩy, đều là thủ đoạn bảo mệnh. Ta muốn ẩn nấp thì có Thời Không Bảo Tháp, muốn chạy trốn thì tốc độ có thể sánh ngang với sơ cấp tôn giả đỉnh phong, nếu xét về độ linh hoạt và hiệu quả né tránh thì còn mạnh hơn nữa.” Dạ Thương uống một ngụm nước, cười nói.

“Ừm! Tuy biết chàng rất lợi hại, nhưng chúng ta không lo lắng là điều không thể.” Tư Không Sơ Vũ nhìn Dạ Thương, hít một hơi nói.

Thanh Cơ lấy ra hai cái đai lưng trữ vật: “Khi đi cùng chàng, ta có mang theo một ít rượu, dự định khi chàng hết thì lấy cho chàng một chút. Bây giờ cũng không biết khi nào chàng mới ra ngoài, nên cứ đưa cho chàng trước vậy.”

“Vẫn là Lục sư tỷ hiểu ta nhất.” Dạ Thương cười nhận lấy đai lưng trữ vật nói.

“Đây là trà, chàng cầm lấy một ít, khi tâm trạng áp lực thì pha một ấm trà uống.” Tư Không Sơ Vũ lấy ra một gói Ninh Thần trà.

Tiếp đó Dạ Thương tiếp tục xem bản đồ, hắn không lo lắng mình bị giết, dù sao nếu không phải cao cấp tôn giả muốn giết hắn thì gần như không có khả năng.

Nghỉ ngơi một đêm, Dạ Thương tập hợp các thành viên của Sát Thần tiểu đội lại, sau đó dặn dò vài câu, rồi siết chặt Luân Hồi Thương sau lưng, đi về phía đại doanh trung tâm.

“Chuẩn bị xong rồi sao? Chuẩn bị xong thì chúng ta mở phong ấn trận pháp.” Tạ Lam Quân nhìn Dạ Thương hỏi.

“Được rồi ạ! Phi di, nếu một canh giờ mà con chưa ra, thì người bảo bọn họ rút lui đi.” Dạ Thương nói với Vũ Linh Phi.

Sau đó Tạ Lam Quân và vài người đi tới trước vách núi, theo cánh tay của mấy người vung lên, năng lượng trước hố đen bắt đầu chấn động, tiếp theo lại có những yêu thú loại sói màu xám lao ra ngoài.

“Đi thôi!” Dạ Thương chống khí tráo hộ thân, trực tiếp cắt đứt năng lượng màu đen lao vào trong hố đen.

“Khí tráo hộ thân tiến hành không gian cắt, tốc độ thân pháp này, quả thực rất bá đạo.” Tạ Lam Quân khẽ lẩm bẩm một câu, nàng đã đưa điển tịch của Phù Quang Lược Ảnh cho Dạ Thương, nhưng không ngờ, Dạ Thương đã tu luyện ra hiệu quả như vậy.

Dạ Thương tiến vào thông đạo không gian, cảm giác trước mắt tối tăm mịt mù, tràn ngập năng lượng tử vong áp lực. Dạ Thương thi triển khí tráo hộ thân không ngừng cắt về phía trước.

Hai hơi thở thời gian, trước mắt Dạ Thương sáng lên, đây là một không gian thế giới màu xám xịt, khí tức vô cùng áp lực.

Trong lúc Dạ Thương đang quan sát, vô số đòn tấn công bay về phía trước mặt hắn.

Chân Dạ Thương chấn động, thân hình bay lên không trung nhanh chóng né tránh, đồng thời tiếp tục quan sát.

Quan sát một hồi, Dạ Thương phát hiện tại lối vào thông đạo không gian tập kết rất nhiều yêu thú, cũng không nên coi là yêu thú, vì khí tức của loài thú này khác với yêu thú, trên người chúng mang theo một loại khí tức đặc biệt.

Những yêu thú này thuộc cùng một chủng loại, chỉ là tu vi đẳng cấp và kích thước cơ thể khác nhau, đều trông rất giống loài sói, khác biệt là có một chiếc độc giác, kích thước và màu sắc của độc giác cũng khác nhau.

Thân hình né tránh cực nhanh, Dạ Thương cũng quan sát ra đặc điểm của đám dị thú này, những dị thú này dùng độc giác để phân chia tu vi. Ở đây không có con nào dưới tam giai, tam giai là độc giác màu xám, tứ giai là độc giác màu xanh, ngũ giai là độc giác màu bạc, yêu thú có tu vi tôn giả đang đuổi theo tấn công Dạ Thương là độc giác màu vàng.

Lúc này Dạ Thương cũng biết những dị thú này là gì, đó chính là U Minh Thú được ghi chép trong thủ chép của Phong Trần. Trong cơ thể chúng sở hữu năng lượng U Minh nằm trong năng lượng tử vong, tuy nhiên chỉ tính là một loại trong năng lượng tử vong mà thôi.

Nhưng nếu chúng tu luyện đến cực hạn, có thể tu luyện ra Tử Vong U Minh Khí, đó chính là thuộc tính cực hạn trong thuộc tính tử vong, nhưng muốn nắm giữ được thì khó như lên trời.

Lúc này U Minh Thú cấp tôn giả tấn công Dạ Thương đã lên tới sáu con, những U Minh Thú có tu vi sơ cấp, trung cấp tôn giả này đều không chọn hóa hình, đều mang đầu sói thân sói có độc giác, nhưng có thêm một đôi nhục dực.

U Minh Thú dưới lục giai thì sau lưng không có nhục dực, hẳn là chưa tiến hóa ra.

Dạ Thương thi triển khí tráo hộ thân thuộc tính không gian cắt về bốn phía, né tránh đòn tấn công của U Minh Thú, đồng thời chạy trốn về phía xa.

Nếu chỉ là một hai con, thì Dạ Thương sẽ chọn chiến, nhưng nhiều như vậy thì Dạ Thương sẽ không chiến, bởi vì căn bản không đánh nổi. Dạ Thương cũng đang cân nhắc, có nên ra ngoài mang Vân Hoàng và Linh Lung vào hay không.

Suy nghĩ một lát, Dạ Thương từ bỏ ý định này. Vân Hoàng và Linh Lung rất mạnh, thậm chí có thể nói đối thủ mới tiến vào tôn giả cũng khó mà giết được bọn họ, nhưng bọn họ cũng không thể giết chết đối thủ cấp tôn giả, vì vậy vào đây cũng không có ý nghĩa gì.

Dạ Thương nhanh chóng rời đi, điều này khiến những U Minh Thú cấp thấp rất bất lực, vì tốc độ không đuổi kịp.

Sáu con U Minh Thú cấp tôn giả, chỉ có một con mà Dạ Thương không nhìn ra tu vi là đang đuổi theo Dạ Thương, những con khác không đuổi theo, vẫn còn lảng vảng ở lối vào thông đạo không gian.

Trên đường rời đi, Dạ Thương còn gặp một con U Minh Thú tu vi tam cấp tôn giả chặn đường, nhưng hắn đã thay đổi lộ trình, không bị chặn lại.

Thấy phía trước có rừng cổ thụ, thân hình Dạ Thương lóe lên liền tiến vào trong rừng cổ thụ. Tốc độ của hắn không nhanh bằng U Minh Thú đang đuổi theo, có thể chạy tới đây đều là nhờ thân pháp linh hoạt.

Tiến vào rừng cổ thụ, Dạ Thương thi triển tốc độ và độ linh hoạt của bản thân đến cực hạn. Sau khi thoát khỏi tầm mắt của U Minh Thú, thân hình Dạ Thương lóe lên tiến vào Thời Không Bảo Tháp, sau đó điều khiển Thời Không Bảo Tháp lao vào rễ của cây cổ thụ ẩn nấp đi.

Ẩn nấp xong, linh hồn lực của Dạ Thương xuyên qua Thời Không Bảo Tháp quan sát bên ngoài.

Lúc này con U Minh Thú mà Dạ Thương không nhìn ra tu vi cũng đã tới phía trên cây cổ thụ nơi Dạ Thương ẩn nấp, hướng về bốn phía dò xét.

Dạ Thương thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không chú ý tới Thời Không Bảo Tháp thì hắn vẫn an toàn.

Đứng trong Thời Không Bảo Tháp, Dạ Thương biết đây chỉ là mình tiến vào, nếu đổi lại là những tu luyện giả ngũ cấp khác tiến vào thì không nghi ngờ gì là con đường chết. Đội ngũ U Minh Thú tập kết ở cửa thông đạo không gian quá mạnh, hơn nữa không phải là hỗn loạn mà có trật tự.

Tình huống này cũng khiến Dạ Thương hiểu rõ, trí tuệ của đám U Minh Thú này đã không khác gì con người. Chính là chặn cửa không gian, không cho con người tiến vào.

Ngoài ra Dạ Thương cũng biết, những con lao ra khỏi thông đạo không gian đều không phải U Minh Thú cao cấp. Có một con U Minh Thú cấp tôn giả chạy ra ngoài rồi lại chạy vào, cũng không bị giết.

Lấy ấm trà ra, Dạ Thương bắt đầu pha trà. Con U Minh Thú không nhìn ra tu vi này không đi thì hắn cũng không ra ngoài, cứ hao tổn với nhau, hắn không sao cả.

Lúc này ở phía Cửu Vực thế giới, Tạ Lam Quân và những người khác lại phong ấn thông đạo không gian, tuy nhiên mọi người đều canh giữ trước thông đạo không gian, chỉ cần phát hiện Dạ Thương, họ có thể lập tức mở ra.

Vũ Linh Phi vẫn luôn chú ý tới Hư Đạo Thạch phân thân của Dạ Thương, lúc này Hư Đạo Thạch chứa đựng linh hồn lực của Dạ Thương đang tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, đây là trạng thái tự tu luyện.

Nếu bản tôn của Dạ Thương chết, thì linh hồn lực trong Hư Đạo Thạch cũng sẽ tan biến, vì vậy chỉ cần Hư Đạo Thạch phân thân không sao, thì bản tôn của Dạ Thương chính là an toàn.

Mọi người đều rất căng thẳng, vì thành công hay không chủ yếu là ở giai đoạn bắt đầu này, trụ vững được thì tỷ lệ sống sót mới cao, không trụ vững được thì chính là chết.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:615
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.