Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 4601 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 337
Hậu duệ Dạ Nguyệt

❊ ❊ ❊

Dạ Thương ba người đến Thiên Cực Khuyết, ngay trước cửa Thiên Cực Khuyết đã dựng tấm bảng lên.

Điều này khiến Lôi Hỏa và những người đang nghỉ ngơi trò chuyện trên tầng cao nhất của Thiên Cực Khuyết cảm thấy rất cạn lời, bởi vì chưa từng có ai làm như vậy. Trước đây nếu ai dám làm thế, hộ vệ Thiên Cực Khuyết đã sớm ra tay dọn dẹp rồi.

Đám hộ vệ hiện giờ làm ngơ Dạ Thương ba người là vì hôm qua đã chứng kiến cuộc xung đột giữa Dạ Thương và chấp pháp. Ngay cả chấp pháp cũng không làm gì được Dạ Thương, bọn họ càng không thể đắc tội. Họ biết rằng nếu cần ngăn cản thì quản sự sẽ sắp xếp.

Lôi Hỏa lắc đầu: "Tên này chuyện gì cũng làm ra được, bản tọa đi xem thử."

Lôi Hỏa đi xuống từ cầu thang phía sau, rồi đi đến trước cửa Thiên Cực Khuyết. Lúc này ông không đeo mặt nạ, không ai biết ông là người của Thiên Cực Khuyết.

Nhìn thấy Lôi Hỏa, Dạ Thương hơi sững sờ. Khi người khác gặp Lôi Hỏa thì ông đều đeo mặt nạ, nhưng Dạ Thương từng uống rượu với Lôi Hỏa nên tất nhiên biết dung mạo thật của ông.

Thấy Dạ Thương định lên tiếng, Lôi Hỏa xua tay: "Cất bảng của ngươi đi, đừng ở đây mất mặt xấu hổ. Bản tọa sẽ nghĩ cách giúp ngươi, chút nhân mạch quan hệ này vẫn có. Ngoài ra còn có chuyện muốn nói với ngươi."

"Vâng ạ!" Dạ Thương vội vàng cất tấm bảng, rồi đi theo phía sau Lôi Hỏa.

Lôi Hỏa dẫn ba người Dạ Thương vào một trà lâu, tìm một gian nhã. "Trà ở trà lâu này không tệ."

"Đại nhân có chuyện gì muốn căn dặn ạ?" Dạ Thương lên tiếng hỏi.

"Ngươi xem phần tư liệu này đi." Lôi Hỏa lấy ra một cuốn điển tịch, mở đến đoạn giữa rồi đẩy về phía Dạ Thương.

Nhận lấy điển tịch xem qua một chút, Dạ Thương ngẩn người, tư liệu trên đó toàn là ghi chép về Dạ Nguyệt Vương Triều.

"Người họ Dạ có không ít, chưa chắc con đã liên quan đến Dạ Nguyệt Vương Triều này chứ?" Dạ Thương vẫn hiểu đôi chút về Dạ Nguyệt Vương Triều.

"Đúng! Người họ Dạ rất nhiều, họ Dạ chưa chắc có quan hệ với Dạ Nguyệt Vương Triều, nhưng ngọc bội của ngươi chính là của Dạ Nguyệt Vương Triều." Lôi Hỏa lên tiếng nói.

"Có thể xác định ạ?" Dạ Thương kích động đứng bật dậy.

"Có thể xác định. Hôm qua bản tọa đã đi gặp Phân Khuyết Chủ, Phân Khuyết Chủ xác nhận ngọc bội đúng là của Dạ Nguyệt Vương Triều. Nhưng muốn xác nhận ngươi có phải người của Dạ Nguyệt Vương Triều hay không thì vẫn cần chứng thực thêm một bước nữa." Lôi Hỏa vươn tay ấn Dạ Thương ngồi xuống ghế nói.

"Làm sao chứng thực ạ?" Cảm xúc của Dạ Thương hơi không ổn định.

"Thành viên gia tộc Dạ Nguyệt Vương Triều đều có thiên phú huyết mạch. Sau khi kích phát thiên phú huyết mạch sẽ sở hữu Không Gian Chi Lực. Nếu ngươi không có thì tương lai chỉ khi gặp được người của Dạ Nguyệt Vương Triều mới có thể xác định ngươi có phải hay không." Lôi Hỏa nói.

"Con có thiên phú huyết mạch, nhưng có sở hữu Không Gian Chi Lực hay không thì con không biết." Dạ Thương nói.

"Ngươi có thiên phú huyết mạch?" Lôi Hỏa kích động, ông còn kích động hơn cả Dạ Thương, vì người sở hữu thiên phú huyết mạch rất ít, người có thể kích phát lại càng ít hơn.

"Vâng, khoảng thời gian trước mới phát hiện ra, nhưng hình như chỉ có thể tăng tu vi và cường độ tấn công của con, không có biểu hiện nào khác." Dạ Thương nói.

"Ngươi đừng thi triển chân khí, chỉ đơn thuần kích phát thiên phú huyết mạch cho bản tọa xem thử." Lôi Hỏa nhìn Dạ Thương nói.

Dạ Thương gật đầu, sau khi chân khí va chạm với năng lượng điểm dưới Long Cốt liền thu chân khí về đan điền.

Lúc này trên người Dạ Thương xuất hiện khí tức đặc biệt, khí tức này lan tỏa trên người Dạ Thương.

Lôi Hỏa nghiêm túc cảm nhận, sau đó xua tay với Dạ Thương: "Khí tức này không đơn giản, có Không Gian Chi Lực, nhưng còn có những thuộc tính khác. Có Không Gian Chi Lực thì chứng tỏ ngươi thực sự có liên quan đến Dạ Nguyệt Vương Triều."

"Con thực sự là người của Dạ Nguyệt Vương Triều, không biết cha mẹ con có được bình an không!" Dạ Thương ngẩng đầu để không cho nước mắt trào ra. Cậu không phải đau buồn cho bản thân, mà đau xót cho sự thảm khốc của Dạ Nguyệt Vương Triều.

"Đợi khi chúng ta có thời gian, sẽ rời khỏi Đông Huyền Vực đi tìm kiếm." Tư Không Sơ Vũ lên tiếng, nàng có thể thấu hiểu sự cấp bách và bi thương trong lòng Dạ Thương.

"Không được! Khuyết Chủ đại nhân có lệnh, Dạ Thương không vào ngũ giai, không được ra khỏi Đông Huyền Vực." Lôi Hỏa nói.

"Đa tạ tiền bối, đa tạ Khuyết Chủ đại nhân." Dạ Thương chấn chỉnh lại cảm xúc nói.

"Việc mua trạch viện ngươi không cần lo nữa, bản tọa vẫn có chút nhân mạch, tìm một trạch viện không phải vấn đề lớn. Ngoài ra, ngươi không cần quá sốt ruột chuyện Dạ Nguyệt Vương Triều, họ tuy chiến bại nhưng vẫn bảo tồn được thực lực, biết đâu ngày nào đó sẽ giết trở về. Người cần lo lắng phải là kẻ nợ Dạ Nguyệt Vương Triều huyết nợ." Lôi Hỏa nói.

"Dạ Thương hiểu rồi." Dạ Thương gật đầu.

"Ngoài ra, nơi mà Dạ Nguyệt Vương Triều tiến vào là Dạ Nguyệt Hải, đó là một chỗ cấm địa, người ngoài không thể vào được. Ngươi không có gia tộc tiền bối dẫn dắt thì cũng không vào được đâu." Lôi Hỏa nói.

"Vãn bối sẽ tĩnh tâm suy nghĩ về chuyện này." Dạ Thương gật đầu.

"Các ngươi ở đâu? Nếu có thông tin về trạch viện, bản tọa sẽ đến báo cho các ngươi." Để lại điển tịch cho Dạ Thương, Lôi Hỏa đứng dậy nói.

"Ở Quy Lai khách sạn cách Truyền Tống Điện không xa ạ." Dương Lôi thay Dạ Thương cảm xúc còn chưa ổn định trả lời.

"Được, có tin tức bản tọa sẽ đi tìm các ngươi." Lôi Hỏa nhìn Dạ Thương, đứng dậy rời khỏi trà lâu.

"Cửu sư tỷ, Sơ Vũ, ta thực sự là người của Dạ Nguyệt Vương Triều, cũng không biết người nhà ta thế nào rồi." Dạ Thương nhắm mắt, khẽ thì thầm.

"Chắc sẽ không sao đâu. Vào thời khắc mấu chốt, để hộ vệ mang ngươi chạy trốn, có thể thấy họ vô cùng yêu thương ngươi. Sống thật tốt, nỗ lực nâng cao tu vi, đó mới là điều họ hy vọng nhìn thấy." Tư Không Sơ Vũ khẽ nói.

Uống trà một lát sau, cảm xúc của Dạ Thương đã ổn định lại, ba người liền lên phố tham quan Đông Huyền Thành cổ xưa, hùng vĩ, cho đến khi mặt trời sắp lặn, ba người mới quay về Quy Lai khách sạn.

Trở về khách sạn, Dạ Thương tiếp tục tu luyện Thất Tinh Diệu Nguyệt Thương. Cậu tiếp thu ý kiến của Tư Không Sơ Vũ, gia tăng Chấn Đãng Kình vào thân thương, Loa Toàn Kình vào mũi thương, không ngừng di chuyển thân mình xuất thương. Mỗi lần xuất thương, Dạ Thương đều liên tục bốn thương, bốn thương liên kết thành một mảnh tấn công, uy lực vô cùng mạnh mẽ.

Thấy Dạ Thương tu luyện đến mồ hôi đầm đìa, Dương Lôi đứng dậy đi đến trước mặt Dạ Thương: "Nên nghỉ ngơi thôi, vừa rồi ta và Sơ Vũ đã xem giới thiệu về Dạ Nguyệt Hải, bây giờ nói cho ngươi nghe."

Dạ Thương gật đầu, thu hồi Luân Hồi Thương, sau đó ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Tư Không Sơ Vũ.

"Dạ Nguyệt Hải là một nơi khá đặc biệt ở Thái Thanh Vực, cửa vào không lớn nhưng cực kỳ hung hiểm. Từ trước đến nay luôn là cấm địa thuộc về Dạ Nguyệt Vương Triều, không cho phép bất kỳ ai đặt chân vào. Ngoài ra người khác cũng không vào được vì ở cửa vào là không gian loạn lưu, chỉ có thiên phú tuyệt kỹ Không Gian Liệt của nhà họ Dạ mới có thể chống đỡ. Đây cũng là lý do sau khi nhà họ Dạ lui về Dạ Nguyệt Hải, các thế lực khác không thể tiếp tục tấn công được nữa." Tư Không Sơ Vũ cầm điển tịch nói với Dạ Thương.

Dạ Thương gật đầu, cậu hiểu người nhà họ Dạ hiện còn sót lại đang an toàn, các đại thế lực của Thái Thanh Vực vẫn chưa thể tiến vào Dạ Nguyệt Hải để tiếp tục đả kích.

"Thái Thanh Vực hiện giờ đang là một trận hỗn chiến, ai nấy đều tranh giành địa bàn mà Dạ Nguyệt Vương Triều để lại, nhưng cũng là người người tự cảm thấy bất an. Nơi Dạ Nguyệt Vương Triều đóng đô là Dạ Nguyệt Thiên thì không có bất kỳ thế lực nào dám đặt chân đến." Dương Lôi lên tiếng nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:298
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.