Tuyệt Thế Võ Hồn

Lượt đọc: 6201 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 882
Còn nhớ ta là ai không?

❊ ❊ ❊

"Ta vốn không phái ngươi đi, là vì cảm thấy nếu ngươi đi thì có chút làm quá, tiêu diệt một cái Tạ gia căn bản không cần ngươi phải động thủ."

"Nhưng hiện tại xem ra, quả thật là hơi xem thường bọn chúng rồi."

"Sau khi ngươi đi, nói cho Tạ gia biết, hạn trong vòng một ngày tự sát hết thảy, ta có thể cho phụ nữ trẻ con của bọn chúng rời khỏi Đại Lương thành, nếu không thì, già trẻ lớn bé nhà bọn chúng, ta đều phải giết sạch!"

Nam thanh niên anh dũng rất hưng phấn đáp một tiếng, xoay người muốn đi.

Lúc này, lão giả lại dặn dò: "Đúng rồi, bảo hắn gọi tên thiếu niên cái gọi là mạnh mẽ kia ra!"

"Được!" Nam thanh niên anh dũng cười lớn một tiếng!

Đúng lúc này, trong sân bỗng truyền đến một tiếng cười sang sảng: "Không cần phiền các người phải đích thân tới mời, ta tự mình tới rồi đây."

Nói xong, trong sân truyền đến một trận tiếng kêu thảm thiết, lại thêm một tràng tiếng "bịch bịch bịch" trầm đục.

Mọi người đều nghe ra, đây là tiếng nắm đấm va chạm vào cơ thể người.

Trên đại sảnh, các vị trưởng lão kia lập tức biến sắc.

Tiếp đó, có vài người hoảng loạn chạy vào, lớn tiếng hô: "Gia chủ, gia chủ, không xong rồi, người của Tạ gia dưới sự dẫn dắt của một thiếu niên đã giết vào rồi!"

"Cái gì? Người Tạ gia vậy mà dám giết tới tận cửa?" Ngụy Thường An hơi biến sắc.

Người chạy vào tiếp tục hoảng loạn nói: "Thiếu niên kia thực lực cực kỳ mạnh mẽ, hộ vệ Tạ gia chúng ta hoàn toàn không phải đối thủ, đã bị thiếu niên kia giết chết tận mấy chục người! Hiện tại hắn đã giết tới cửa nội viện rồi!"

"Ồ? Vậy sao?" Trên mặt Ngụy Thường An còn hơi không tin, cảm thấy bọn họ đang nói quá.

Lúc này, lại một người toàn thân đầy máu chạy vào, lớn tiếng nói: "Không xong rồi, Tôn trưởng lão và Lộc trưởng lão cũng đã bị giết."

"Cái gì, Tôn trưởng lão và Lộc trưởng lão cũng đã bị giết?"

Đến lúc này, Ngụy Thường An lập tức ngồi không yên, trên mặt lộ ra vẻ chấn kinh!

Ba cao thủ Thần Môn Cảnh tầng thứ năm của Ngụy gia, ở Tạ gia đã bị Trần Phong giết một người, hai người còn lại chính là Tôn trưởng lão và Lộc trưởng lão, không ngờ lúc này đều đã bị Trần Phong giết chết!

Hắn giận dữ quát: "Tôn trưởng lão và Lộc trưởng lão sao có thể bị giết nhanh như vậy?"

"Ta cũng không biết..." Người kia méo mặt nói: "Chỉ thấy thân hình thiếu niên kia lóe lên, trước mắt chúng ta hoa lên một cái, cái gì cũng chưa nhìn rõ, Tôn trưởng lão và Lộc trưởng lão đã bị chấn thành mảnh vụn, thi cốt không còn!"

Nghe xong câu này, Ngụy Thường An và các trưởng lão Ngụy gia khác, sắc mặt đều thay đổi.

Trong mắt thoáng qua một tia kinh hãi: "Hai vị trưởng lão tầng thứ năm vậy mà ngay cả một chiêu của thiếu niên này cũng không đỡ nổi, cần phải đánh giá lại thực lực của thiếu niên này!"

Ngụy Thường An hít sâu một hơi, cố trấn tĩnh nói: "Thực lực của thiếu niên này, sợ là đã đạt tới Thần Môn Cảnh tầng thứ bảy rồi."

Lúc này, con trai hắn, thiếu chủ Ngụy gia, chính là nam thanh niên anh dũng kia cao giọng nói: "Cha, để con đi gặp hắn, đi giết hắn."

Ngụy Thường An gật đầu.

Thiếu chủ Ngụy gia cười lớn một tiếng, đi ra bên ngoài đại sảnh.

Lúc này, Trần Phong đang bị mấy chục người Ngụy gia bao vây.

Thế nhưng, thần thái lại cực kỳ nhàn nhã, mỗi lần xuất thủ đều lấy đi tính mạng của mấy người Ngụy gia.

Chẳng qua trong nháy mắt, đã giết sạch mấy chục người Ngụy gia này, trên đất một mảnh thi thể.

"Thằng nhãi con, ngươi lại dám tàn sát người Ngụy gia ta như vậy, ta nhất định phải lấy mạng ngươi!" Thiếu chủ Ngụy gia hét lớn.

Hắn mặt mày đỏ gay, trừng trừng nhìn Trần Phong.

Trần Phong ngước mắt nhìn thấy hắn, rồi khóe miệng lộ ra một nụ cười đầy thú vị!

"Ồ? Lại tới một kẻ chịu chết?"

Thân hình hắn trực tiếp lóe lên, liền tới trước mặt thiếu chủ Ngụy gia.

Thiếu chủ Ngụy gia kinh hãi: "Tốc độ của hắn sao có thể nhanh như vậy?"

Hắn còn chưa kịp hoàn hồn, Trần Phong đã giết tới trước mặt.

Thiếu chủ Ngụy gia cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ to lớn, mạnh mẽ trong nắm đấm này, hơn nữa còn cực kỳ nguy hiểm!

Hắn lập tức vận hết cương khí, và sau lưng hắn, một đạo Võ Hồn đột nhiên xuất hiện!

Võ Hồn này, hóa ra chính là một con cự mãng, dài mười lăm mười sáu mét, là Võ Hồn Hoàng cấp ngũ phẩm!

Trần Phong nhìn thấy Võ Hồn cự mãng này, lập tức hai mắt sáng lên, Tương Liễu Võ Hồn của hắn, thích nuốt chửng nhất chính là Võ Hồn loại cự mãng, giao long!

Trên Võ Hồn cự mãng hiện lên một tia hồng quang, hồng quang bao phủ lên người thiếu chủ Ngụy gia.

Thân hình thiếu chủ Ngụy gia lập tức bành trướng một vòng.

Mà thực lực của hắn, cũng trong chốc lát từ Thần Môn Cảnh tầng thứ bảy, tăng lên tầng thứ tám.

Điều này mang lại cho hắn sự tự tin cực lớn, hắn cười điên cuồng: "Thằng nhãi con, đi chết đi."

Hai nắm đấm đánh mạnh ra, cũng có thanh thế khá lớn.

Sau lưng Trần Phong, đám người Tạ gia nhìn thấy cú đấm này, đều phát ra tiếng kêu kinh hãi.

Trong bọn họ, tuyệt đối không ai có thể đỡ được cú đấm này.

Mà Trần Phong, lúc này lại nhẹ nhàng bâng quơ mỉm cười.

Nắm đấm đánh tới trước, "bùm" một tiếng nổ lớn, ba nắm đấm va vào nhau.

Thiếu chủ Ngụy gia kêu thảm một tiếng, máu tươi phun trào, thân thể bị đánh bay ra xa mấy chục mét, đập mạnh vào một tòa phòng ốc.

Mà Võ Hồn cự mãng của hắn, cũng phát ra một tiếng kêu thảm thiết, dần nhạt đi, sắp biến mất.

Trần Phong mỉm cười: "Còn muốn chạy?"

Tương Liễu Võ Hồn sau lưng, đột nhiên xuất hiện.

Năm cái miệng khổng lồ mở ra, đồng loạt hút một hơi, trực tiếp hút Võ Hồn cự mãng này vào trong.

Sau đó Tương Liễu Võ Hồn lại đột nhiên biến mất, tốc độ nhanh đến cực điểm.

Những người khác chỉ thấy trước mắt hoa lên một cái, cái gì cũng không nhìn rõ!

Thiếu chủ Ngụy gia nhìn Trần Phong, mặt đầy vẻ không thể tin nổi, rống lớn: "Ngươi, ngươi sao có thể mạnh mẽ như vậy?"

Trần Phong mỉm cười nói: "Ta mạnh mẽ sao? Thực ra ngươi không biết ta rốt cuộc mạnh đến mức nào đâu."

"Vừa rồi ta chỉ dùng một phần mười thực lực, bởi vì ta sợ sức lực quá lớn, đánh chết ngươi mất!"

Thiếu chủ Ngụy gia kinh nộ rống lên: "Tại sao?"

Trần Phong mỉm cười nói: "Ta không muốn để ngươi chết nhanh quá, ta muốn ngươi trước khi chết xem một chuyện."

Hắn chỉ chỉ vào mình, mỉm cười nói: "Ngươi nhìn ta xem, có phải hơi quen mặt không?"

Thiếu chủ Ngụy gia nhìn nửa ngày. Đột nhiên trên mặt lộ ra vẻ cực kỳ kinh hoàng, đồng tử co rút, chấn kinh nói: "Sao có thể là ngươi?"

Trần Phong cười lớn: "Nhớ ra rồi sao? Không sai, chính là ta!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:760
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.