Ngay cả xương trắng cũng không tha.
Nhìn cảnh này, Trần Phong chợt nghĩ.
Quạ ăn xác thối, Tiểu Kim này đúng là quạ thành tinh sống sờ sờ.
Năng lực thôn phệ của Tiểu Kim vô cùng kinh người, ngay cả Trần Phong cũng bị tốc độ của nó làm cho kinh ngạc.
Chỉ trong chốc lát, thi cốt to lớn của Thái Cổ Trục Nhật Vương Xà đã bị nó ăn sạch sành sanh! Không sót lại chút nào!
"Ợ!"
Tiểu Kim ăn no uống đủ, bụng hơi phồng lên, khiến cả con Kim Ô nhìn càng giống một quả cầu tròn vo.
Lắc lư sang trái sang phải hai cái, dáng vẻ ngây ngô, vô cùng đáng yêu.
Đôi mắt nhỏ đen láy linh động của nó nheo lại thành một đường, trông vô cùng thỏa mãn.
"Trần Phong, ngươi thật được việc."
"Bữa này của ta... ợ, ăn rất thỏa mãn."
Ba cái chân lạch bạch bước về phía Trần Phong, lảo đảo như kẻ say rượu.
"Sau này còn loại này, nhất định phải để dành cho ta."
"Có chút thịt thì tốt nhất, nhưng đừng nhiều thịt quá! Ta không khoái khẩu vị đó."
Nói xong, lại ợ một tiếng thật dài.
Dáng vẻ buồn cười này của Tiểu Kim thật sự rất thú vị.
Mọi người nhìn dáng vẻ này của nó, trong lòng không khỏi thấy buồn cười.
"Trần Phong sư đệ, đây lại là bảo bối ngươi nhặt được ở đâu vậy?"
Khuyết Nguyên Nghĩa nhìn Tiểu Kim, càng nhìn càng thấy thú vị.
Nhưng đồng thời, ba người trong lòng cũng cảm thấy kinh ngạc khó hiểu.
Con Tam Túc Kim Ô này hiển nhiên cực kỳ bất phàm, không biết là lai lịch thế nào.
Càng không biết Trần Phong đã thu phục nó bằng cách nào.
Trần Phong vừa định giới thiệu, đột nhiên, toàn bộ Tiên Chu chấn động mạnh.
Mọi người biến sắc, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, dị biến này đến từ bên trong khoang thuyền.
Con Kim Ô trước mặt bọn họ đột nhiên thay đổi! Vốn dĩ thân hình không lớn, chỉ tầm một thước, trong thân thể đen tuyền đột nhiên bộc phát ra kim quang rực rỡ.
Khoang thuyền không ngừng rung chuyển.
Chỉ nghe thấy Kim Tam Gia kêu quang quác, giọng điệu vừa như rất thoải mái, lại vừa như rất đau đớn.
Trong đầu Trần Phong không ngừng vang lên tiếng kêu quái dị của nó: "Ái chà, đau chết ta rồi, đau chết ta rồi! Sắp nứt ra rồi!"
"A! Nhưng sao lại thoải mái thế này chứ? Lần tiến hóa này của ta khó khăn quá."
Nghe mà Trần Phong cạn lời.
"Trần Phong, nó bị sao vậy?"
Khương Vân Hi chau mày, lo lắng nhìn Tiểu Kim đang lăn lộn dưới đất.
Trần Phong xua tay: "Nó ăn nhiều quá, tiến hóa chút thôi, không cần lo."
Vừa dứt lời, đã nghe thấy Tiểu Kim kêu quang quác, đôi cánh đen chỉ về phía Trần Phong, như thể đang tố cáo.
"Ngươi có thể có chút tình thương không, ta bây giờ đang phải chịu khổ đây này!"
Trong lúc nói chuyện, Tiểu Kim quả nhiên "nứt" ra thật! Thân hình của nó bắt đầu không ngừng lớn lên.
Trong ánh sáng vàng kim, giữa bộ lông đen tuyền, thế mà mọc ra hơn mười chiếc lông vũ màu vàng thuần khiết!
Thay đổi rõ rệt nhất là trên trán nó dần dần mọc thêm một con mắt!
Kim Tam Gia không ngừng vỗ cánh, lăn lộn qua lại trên mặt đất.
Trước kia còn giống một con Kim Ô béo tốt, bây giờ nhìn lại, y hệt một con gà béo!
Sau khi xác định nó không có nguy hiểm, Trần Phong không khách khí cười nhạo.
"Cút đi!"
Khoang thuyền ngừng rung chuyển, ánh sáng vàng kim cũng chậm rãi tan đi.
Tiểu Kim bò dậy từ dưới đất, liếc mắt nhìn Trần Phong một cái.
"Cũng may tốc độ tiến hóa của ta nhanh, nếu không, cảm giác bị hành hạ sống dở chết dở đó thật không thể chịu nổi."
Tiểu Kim sau khi tiến hóa xong, cao ngạo ngẩng đầu lên, vô cùng đắc ý.
Khương Vân Hi cười hì hì: "Nói cứ như ngươi là người vậy."
Tiểu Kim đảo cặp mắt kỳ quái: "Sao ta lại thấy như ngươi đang mắng ta vậy?"
Trần Phong không đùa nữa, đánh giá nó, trong lòng bỗng nhiên vang lên một giọng nói.
"Thái Cổ Tam Nhãn Kim Nha."
Hắn khẽ hô lên cái tên này.
Tức thì, Kim Tam Gia đang kiêu ngạo sải bước bỗng nhiên khựng lại, xoay đầu nhìn lại.
"Hề, tên khốn này làm sao biết tên của ta?"
"Thái Cổ Tam Nhãn Kim Nha?"
Ba người còn lại nghe thấy cái tên này, sắc mặt đều khẽ biến đổi.
Trong tên có hai chữ "Thái Cổ", đủ để chứng minh lai lịch con Tiểu Kim này tuyệt đối không nhỏ.
Nhất thời, Khuyết Nguyên Châu và những người khác nhìn Trần Phong với ánh mắt càng thêm kính nể.
"Được rồi được rồi, các ngươi đều tránh ra cho ta."
Kim Tam Gia rũ rũ thân mình, bắt đầu chỉ huy vài người tránh ra.
Khương Vân Hi cùng ba người nghe vậy đều đi sang một bên, để trống một khoảng không gian cho Kim Tam Gia thể hiện.
Trần Phong nhìn nó: "Ngươi muốn làm gì?"
"Hề hề, để ngươi mở mang tầm mắt về bản lĩnh con mắt thứ ba của ta."
Tiểu Kim vừa nói, con mắt thứ ba trên trán, mí mắt đột nhiên run rẩy.
Đây là lần đầu tiên nó mở con mắt thứ ba trên trán.
Nhất thời, mọi người vô thức nín thở!
Một đạo hồng quang đột ngột xuất hiện trong khoang thuyền, trong nháy mắt chiếu sáng toàn bộ khoang thuyền.
Dưới sự chú ý của mọi người, con mắt thứ ba trên trán Kim Tam Gia cuối cùng cũng chậm rãi mở ra.
Theo mí mắt dần dần mở rộng, hồng quang bộc phát từ trong mắt dần trở nên mạnh hơn.
Sau đó tập trung chiếu lên người Trần Phong.
Đạo hồng quang này hiện ra trạng thái trong suốt như pha lê, vừa mới chiếu lên người Trần Phong, lập tức khiến hắn cảm thấy cả người run lên.
Khoảnh khắc tiếp theo, toàn thân hắn như rơi vào một cảnh giới khó hiểu.
Cảm giác này vô cùng kỳ diệu, thậm chí khó mà diễn tả bằng lời.
Thân thể trong thoáng chốc mất đi sự kiểm soát, tầm nhìn trước mắt đột nhiên cũng xảy ra thay đổi.
Những khung cảnh, ánh sáng vốn dĩ bình thường, rõ ràng bỗng nhiên bắt đầu nhanh chóng vặn vẹo, sau đó trở nên mơ hồ không rõ.
Trần Phong chỉ thấy mắt không được thoải mái, khô khốc vô cùng.
Hắn vô thức nhắm hai mắt lại.
Nhưng ngay sau đó, Trần Phong lại nhanh chóng cảm thấy từ trên trán truyền đến một cảm giác quỷ dị, kèm theo chút bỏng rát.
Thế nhưng, khi hắn vô thức đưa tay lên chạm vào, lại phát hiện trán mình vẫn trơn láng như mới, không hề có gì bất thường.
Chuyện này là sao? Đã xảy ra chuyện gì?
Trong một mảng hỗn độn, Trần Phong tuy có chút căng thẳng, mờ mịt.
Nhưng lại có thể khẳng định, đạo hồng quang đó không hề có bất kỳ sát khí hay tính phá hoại nào.
Giống như việc khai mở, xây dựng một con đường nào đó hơn.
Chỉ là hắn nhất thời không nhận ra dị biến rốt cuộc xảy ra ở nơi nào mà thôi.
"Trần Phong sư đệ!"
"Trần công tử!"
Bên tai truyền đến tiếng gọi của bạn bè bên cạnh.
Trong khoang khắc này, những âm thanh này dường như đến từ nơi chân trời xa xôi.
Trần Phong có ý thức muốn đáp lại, nhưng trạng thái quỷ dị, khó hiểu này kéo dài hồi lâu.
Không biết qua bao lâu, chờ đến khi hắn mở mắt ra lần nữa, đập vào mắt là vẻ mặt quan tâm của Khương Vân Hi, Khuyết Nguyên Châu huynh đệ.
Tầm nhìn khôi phục bình thường.
Hắn quay đầu nhìn quanh, không biết từ lúc nào, mình lại nằm trên chiếc sập phía sau. Thấy Trần Phong tỉnh lại, ba người còn lại đều thở phào nhẹ nhõm.
"May quá, làm ta giật cả mình."
"Đúng vậy, Trần Phong sư đệ, ngươi đột nhiên ngất xỉu, Khương Vân Hi sư muội suýt chút nữa là ra tay với con chim đó rồi."