Tuyệt Thế Võ Hồn

Lượt đọc: 24043 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4967
Tiên Đạo Điện

❊ ❊ ❊

Trông chẳng tốn chút sức lực nào.

Nhìn thấy cảnh này, đám người đều hít vào một ngụm khí lạnh.

Thật sự nói một chiêu là một chiêu!

Trần Phong của Vạn Thú Điện này, quá mạnh!

Không chỉ thoát khỏi Huyết Hải Tu La, thậm chí nhìn qua còn chẳng mảy may xây xước, hoàn toàn vẫn còn sức lực để tiếp tục đại chiến!

Trần Phong nhìn thi thể Điền Thiên Xuân đổ xuống, nâng mắt, lạnh lùng quét mắt nhìn một vòng tất cả mọi người có mặt tại đó.

"Còn ai muốn cướp Hoàng Tuyền Tu La Cốt Ngọc của ta không? Cùng lên đi!"

Âm thanh cuồn cuộn.

Ngay lúc này, trước tế đàn rộng lớn, giọng nói lạnh lùng của Trần Phong đã trở thành âm thanh khiến người ta kinh hồn bạt vía nhất!

Ai còn dám không tuân theo!

Đám người nín thở im lặng.

Trần Phong cười nhạt, đi về phía thi thể của Hoàng Tuyền Tu La.

Không một ai dám ngăn cản.

Dưới sự chứng kiến của mọi người, hắn thuận lợi lấy đi khối Cốt Ngọc vốn dĩ thuộc về mình.

Hoàng Tuyền Tu La đã chết được một lúc, nhưng Cốt Ngọc nơi mi tâm vẫn tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

Một luồng khí tức mạnh mẽ, mơ hồ truyền tới.

Khối Cốt Ngọc màu máu, to bằng nửa bàn tay.

Trên đó sinh ra những đường vân huyền ảo.

Khi bị lấy đi, Cốt Ngọc càng tỏa ra một luồng khí tức hung hãn.

May mà kẻ mạnh như Trần Phong, không hề bị ảnh hưởng.

Sức mạnh tuôn ra, trực tiếp trấn áp nó thật mạnh.

Trong chớp mắt, Cốt Ngọc màu máu lập tức trở nên ngoan ngoãn.

Sau khi thu hồi Cốt Ngọc, Trần Phong xoay người, nhìn về phía Vân Uyển Nhi.

"Đợi ta một chút."

Không ngoài dự đoán, từ trên người Điền Thiên Xuân, Trần Phong đã lục soát được vài tín vật của yêu ma cấp cao.

Tuy không đủ hiếm như Cốt Ngọc, nhưng cũng đủ để đổi lấy điểm tích lũy khá đáng kể!

"Tiếp theo, sắp xếp thế nào?"

Trần Phong nhìn Vân Uyển Nhi.

Đây là lần đầu tiên hắn tới "Địa Ngục Chi Môn", người dẫn đội là Mộ Dung Triết cũng đã bỏ chạy rồi.

Đội ngũ bây giờ giống như một đĩa cát rời rạc.

Vân Uyển Nhi không khách sáo, nhận lấy tín vật mà Trần Phong đưa cho nàng.

"Chúng ta đã có đủ tín vật để đổi điểm tích lũy, bây giờ thực ra có thể về rồi."

Trần Phong gật đầu.

"Vậy thì về thôi."

Hai người đi ngược đường cũ trở về.

Có vài tạp dịch đệ tử đi theo bọn họ, cùng rời khỏi Địa Ngục Chi Môn.

Khi nhìn thấy bầu trời xanh mây trắng đã lâu không thấy, Trần Phong và Vân Uyển Nhi đều có cảm giác như cách một thế hệ.

Chuyến đi Địa Ngục Chi Môn mấy ngày nay, ngỡ như đã xa xôi vạn dặm.

Hai người nhìn nhau cười, cùng nhau đồng hành.

Vài ngày sau, quay về tông môn.

Nhìn thấy những ngọn núi bay lơ lửng nhấp nhô vô tận kia, Tuyên Phủ khổng lồ...

"Đi theo ta."

Vân Uyển Nhi là người từng trải, trực tiếp dẫn Trần Phong đi tới một ngọn núi bay mới.

"Chúng ta muốn đi đâu?"

Trần Phong hỏi.

Vân Uyển Nhi vừa đi vừa giới thiệu.

"Chúng ta đi Tiên Đạo Điện."

"Nằm ngay trên một ngọn núi bay bên cạnh đại điện tông môn."

"Tất cả chính thức đệ tử của Tinh Hà Kiếm Phái đều phải tới đó báo danh, chờ đợi sắp xếp."

"Những tạp dịch đệ tử tấn thăng chính thức đệ tử như chúng ta, cũng đều phải khảo hạch ở đó."

Không lâu sau, hai người đã tới ngọn núi bay nơi Tiên Đạo Điện tọa lạc.

So với những ngọn núi bay nơi Vạn Thú Điện, Địa Ngục Chi Môn, ngọn núi bay nơi Tiên Đạo Điện trông nhỏ bé khác thường.

Toàn bộ ngọn núi bay chỉ có một đại điện.

Đó chính là Tiên Đạo Điện.

Nhưng, dù ngọn núi bay nhỏ, khi tiếp cận hạ cánh, Trần Phong vẫn cảm nhận được khí tức đặc biệt.

Giống như có đại năng đang tiến hành quét kiểm tra.

Trần Phong vừa đáp xuống, đã bị Tiên Đạo Điện phía trước làm cho chấn động.

Đến Tinh Hà Kiếm Phái cũng đã được một thời gian, Trần Phong đã xem qua không ít cảnh tượng to lớn, nguy nga.

Thế nhưng, Tiên Đạo Điện trước mắt vẫn khiến hắn bàng hoàng.

Tiên vụ lượn lờ!

Cả ngọn núi bay đều được bao quanh bởi một lượng lớn tiên vân.

Trong tiên vân đầy trời, không ít yêu thần đang bị cùm bởi những gông cùm khổng lồ đúc bằng kim loại kỳ lạ.

Đứng đó, không hề nhúc nhích, tựa như điêu khắc.

Nhưng chỉ có khí tức kinh khủng truyền tới trên người mới cho người ta biết.

Đây, tuyệt đối là những tồn tại cực kỳ đáng sợ và mạnh mẽ!

Chúng sát khí ngút trời, ánh mắt lạnh lẽo, chấn nhiếp bất cứ ai đến Tiên Đạo Điện.

Đây chính là thủ vệ của Tiên Đạo Điện.

Tiên Đạo Điện, cao lớn nguy nga, trang nghiêm túc mục.

Giống như từng bậc thềm.

Dường như chỉ cần bước vào trong, là có thể bước lên tiên lộ.

Bên ngoài Tiên Đạo Điện, người qua lại rất đông.

Đa phần đều vội vã.

Trần Phong và Vân Uyển Nhi đứng cạnh nhau.

"Vào thôi."

Vân Uyển Nhi nói.

Hai người vừa đi được không bao lâu, ánh mắt Vân Uyển Nhi bỗng dừng lại ở một hướng, sắc mặt lộ ra một tia vui mừng.

"Đường huynh!"

Nhìn theo hướng ánh mắt của nàng, đón mặt đi tới là một nam tử áo trắng.

Nam tử thần sắc nghiêm túc, nhìn qua có vẻ đạm bạc lạnh lùng.

Y mặc áo trắng, trên đó thêu tinh tú.

Đó là trang phục của chính thức đệ tử!

Sau khi nghe thấy tiếng của Vân Uyển Nhi, nam tử cũng nhìn về phía bọn họ.

Trên mặt Vân Uyển Nhi lập tức lộ ra ý cười.

Nàng tăng nhanh bước chân, tới trước mặt nam tử áo trắng.

"Đường huynh, sao huynh lại ở đây?"

Vân Uyển Nhi trông có vẻ mối quan hệ với vị đường huynh áo trắng này rất tốt.

Trần Phong không chút biến sắc, đánh giá nam tử áo trắng này.

Khí tức trầm ổn, cảm xúc không có mấy xao động.

Trần Phong nhận ra, vị nam tử áo trắng trước mắt này có thực lực Tinh Hồn Võ Thần Cảnh tầng thứ năm!

Không thể coi thường.

Bên cạnh, Vân Uyển Nhi đã kéo Trần Phong trò chuyện với nam tử áo trắng.

Nàng giới thiệu với Trần Phong: "Trần Phong, đây là đường huynh của ta, Vân Phi Hạc."

Nói đoạn, nàng ghé sát vào tai Trần Phong thì thầm.

"Đường huynh của ta lợi hại lắm."

"Huynh ấy bây giờ là đệ tử nắm thực quyền của Hình Đường, còn có năng lực hơn cả chính thức đệ tử bình thường."

Dứt lời, Vân Uyển Nhi ngập ngừng một chút, lại bổ sung thêm một câu.

"Nói thật, ta có thể vào được nơi này, huynh ấy có công không nhỏ, đã giúp ta rất nhiều."

Trần Phong gật đầu.

Vân Uyển Nhi đã nói vậy, xem ra Vân Phi Hạc này người cũng không tệ.

Vân Phi Hạc nhìn thấy Vân Uyển Nhi và Trần Phong, vẻ mặt nhạt nhòa, không có biến hóa gì quá lớn.

Chỉ nặn ra một nụ cười, gật đầu ra hiệu với Trần Phong.

Xem ra ngày thường là một người rất lạnh nhạt, ít nói.

Y lên tiếng, đã mang theo vài phần trách móc: "Uyển Nhi, muội không chịu tu luyện cho tốt, sao hôm nay lại tới đây?"

Vân Uyển Nhi rõ ràng rất sợ y, lè lưỡi, chỉ chỉ Trần Phong.

"Đường huynh, giới thiệu một chút."

"Vị này là Trần Phong, chưởng viện mới nhậm chức của Giáp tự viện Vạn Thú Điện."

"Chẳng phải là Địa Ngục Chi Môn một năm một lần mở ra sao."

"Huynh ấy đã giết một con Hoàng Tuyền Tu La, ta dẫn huynh ấy tới tấn thăng chính thức đệ tử một chút."

Cái gì?

Hoàng Tuyền Tu La!

Khi nghe thấy bốn chữ "Hoàng Tuyền Tu La", Vân Phi Hạc vốn luôn giữ vẻ mặt thanh lãnh đạm bạc, trên mặt cuối cùng cũng xuất hiện vẻ kinh ngạc.

"Hoàng Tuyền Tu La?"

Y nhìn chằm chằm Trần Phong, xác nhận mình không nghe nhầm.

Trần Phong gật đầu.

Trong mắt Vân Phi Hạc, chuyển thành kinh hãi!

Rất nhanh, y lại bình tĩnh trở lại, chỉ có điều, thái độ nhìn Trần Phong đã có sự thay đổi.

"Ngươi đi theo ta."

Dứt lời, Vân Phi Hạc xoay người đi về phía trong Tiên Đạo Điện.

Vân Uyển Nhi vội vàng kéo Trần Phong đuổi theo.

"Huynh ấy muốn dẫn chúng ta đi đâu?"

Trần Phong hỏi nhỏ.

Tuy nhiên, cuộc đối thoại nhỏ của bọn họ, không hề đạt được mục đích tránh mặt người khác.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4760
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.