Tuyệt Thế Võ Hồn

Lượt đọc: 22700 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4460
Cho các ngươi một cơ hội sống sót

❊ ❊ ❊

Lẽ nào… Tất cả chân truyền đệ tử đã nhập môn và được truyền thụ chân pháp của Bát Hoang Thiên Môn đều được ban tặng một ngọn bản mệnh đăng.

Ngọn bản mệnh đăng này được mang theo bên mình.

Nếu như người chết đạo tiêu, thì bản mệnh đăng trên người họ sẽ tắt, và ngọn bản mệnh đăng tương ứng trong Bát Hoang Thiên Môn cũng sẽ tắt theo.

Bàng Nguyên Châu đưa tay chộp một cái, ngọn đèn lập tức bay vào tay hắn.

Khẽ cảm nhận một chút.

Bàng Nguyên Châu quát lớn: "Ngọn lửa chưa tắt, nghĩa là hơi thở của Công Dã Cương vẫn còn."

"Hắn chủ động bóp nát đèn, là để cảnh báo chúng ta!"

"Hơn nữa!"

Ánh mắt hắn đông cứng trong giây lát, chợt đứng dậy quát lớn: "Vị trí của Công Dã Cương chính là ở ngoài sơn môn!"

Lời này vừa thốt ra, mọi người đều ồ lên kinh ngạc.

"Công Dã Cương chủ động bóp nát bản mệnh đăng, chắc chắn là đã gặp phải nguy hiểm cực độ, hẳn là bị cường địch truy sát."

"Cường địch kia lại dám đuổi giết hắn đến tận ngoài sơn môn Bát Hoang Thiên Môn ta mà vẫn không dừng tay?"

"Hành động này, quả thực là coi Bát Hoang Thiên Môn không ra gì! Đúng là tìm chết!"

Thân hình Bàng Nguyên Châu lóe lên rồi biến mất, lướt về phía cửa đại điện, quát lớn: "Chư vị, cùng ta đi!"

Tất cả trưởng lão đồng loạt đứng dậy.

Công Dã Cương chính là ứng cử viên số một cho vị trí chưởng môn tương lai của Bát Hoang Thiên Môn, thân phận cực kỳ quan trọng, không ai dám chậm trễ.

Sau khi Công Dã Cương bóp nát ngọn bản mệnh đăng đó, tinh khí thần của cả người hắn lập tức khác hẳn lúc trước.

Hắn cố gắng giữ khoảng cách với Trần Phong, do Trần Phong chặn đường hắn đi tới sơn môn, nên hắn cố lùi về phía sau.

Nhìn Trần Phong, ánh mắt đầy vẻ âm lãnh.

"Trần Phong, ta vừa mới bóp nát bản mệnh đăng của mình rồi."

"Nơi này cách tông môn chỉ trong gang tấc, tiền bối trong tông tối đa trong ba hơi thở nữa sẽ tới ngay."

Hắn phát ra một tràng cười cuồng dại, quét sạch sự khiêm cung hèn mọn vừa rồi:

"Trong vòng ba hơi thở, chỉ cần ngươi không giết được ta!"

"Tiền bối trong tông sẽ ăn tươi nuốt sống ngươi, đến xương cũng không còn lại chút nào!"

"Ha ha ha ha ha…"

Lúc này hắn, có chỗ dựa nên không sợ hãi.

Trần Phong thản nhiên nói: "Muốn tìm chỗ dựa rồi phải không? Bắt đầu gọi người rồi phải không?"

Công Dã Cương cười lạnh: "Đúng vậy, ta đâu có ngốc, tại sao ta không thể cầu cứu trưởng bối trong tông?"

Trần Phong chợt cười nói: "Công Dã Cương, ngươi có biết, động tác mà ngươi tự cho là nhanh nhẹn vừa rồi ấy."

"Lọt vào mắt ta, quả thực chậm chạp vô cùng."

"Nếu ta muốn ngăn cản, quả thực dễ như trở bàn tay."

Trần Phong nhún vai: "Chỉ cần chặt nốt cánh tay kia của ngươi là đủ rồi."

"Ngươi có biết, tại sao ta không ra tay, mà lại mặc kệ ngươi bóp nát đèn không?"

Sắc mặt Công Dã Cương lập tức biến đổi!

Trần Phong nói vậy, hắn mới sực tỉnh lại.

Vừa rồi Trần Phong hoàn toàn có thể ngăn cản mình, nhưng lại không hề nhúc nhích, đây là nguyên nhân gì?

Trong lòng hắn phút chốc vô cùng hoảng loạn, tràn đầy sợ hãi.

Nhưng ngay sau đó, hắn cưỡng ép đè nén loại cảm xúc này xuống.

Hắn không muốn tin, cũng không dám tin, ép buộc bản thân kiên quyết không được nghĩ đến chuyện này.

Bởi vì bây giờ, cường giả tông môn đã là cọng rơm cứu mạng của hắn rồi.

Nếu cọng rơm cứu mạng này là do Trần Phong cố ý để mình nắm lấy, vậy thì hậu quả này…

Hắn đã không dám nghĩ tiếp nữa.

Nghĩ tiếp nữa, đó chính là sự tuyệt vọng cùng cực.

Hắn chằm chằm nhìn Trần Phong, gầm lên: "Ta không quan tâm ngươi có âm mưu gì!"

"Ta chỉ biết, trưởng bối tông môn vừa đến, ngươi chắc chắn phải chết!"

"Mà ta, sẽ bình an vô sự!"

Trần Phong lắc đầu, căn bản lười để ý tới hắn.

Công Dã Cương vừa dứt lời, đột nhiên, có vài đạo hào quang từ trong Bát Hoang Thiên Môn bay lên, lao nhanh về phía này.

Trong chớp mắt, đã tới trước sơn môn, trên quảng trường.

Mười mấy bóng người chậm rãi xuất hiện.

Người đứng đầu, Trần Phong đã từng gặp, chính là Bát Hoang Thiên Môn môn chủ Bàng Nguyên Châu.

Công Dã Cương thấy Bàng Nguyên Châu và những người khác tới, trong lòng lập tức an tâm.

"Sư phụ và mười mấy vị tiền bối Lục Tinh Võ Đế trong tông môn đã tới, Trần Phong này dù có lợi hại đến đâu cũng không thể là đối thủ của họ!"

"Ta còn sợ cái gì chứ? Công Dã Cương, ngươi còn sợ cái gì?"

Hắn nhìn Bàng Nguyên Châu, trên mặt lập tức lộ ra vẻ mặt vô cùng oan ức, nức nở kêu lên:

"Sư phụ, người phải làm chủ cho đệ tử!"

"Trần Phong chặn đệ tử ở đây, không những đánh đệ tử trọng thương, gãy một cánh tay, mà còn cướp mất ả tiện nhân Lạc Tử Lan kia đi."

Trong giọng nói của hắn tràn đầy oán độc và hận ý:

"Hành động của Trần Phong như vậy, căn bản không để Bát Hoang Thiên Môn chúng ta vào mắt, quả thực là ức hiếp người quá đáng!"

Bàng Nguyên Châu và những người khác đáp xuống đất.

Hắn quét ánh mắt một vòng trên mặt Trần Phong, Công Dã Cương và Lạc Tử Lan, lập tức hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.

"Trần Phong, ngươi dám động thủ với đệ tử của chúng ta trước mặt Bát Hoang Thiên Môn ta."

"Gan không nhỏ."

Vừa lên tiếng, giọng hắn đã sắc lạnh, không hề khách khí.

Bàng Nguyên Châu cảm thấy mình không cần phải khách khí với Trần Phong.

Đúng vậy, ngày đó hắn cùng những cường giả khác đã chứng kiến Trần Phong tính kế Hạ Hầu Cửu Uyên và Hồn Nô trong Diệt Hồn Điện.

Nhưng Bàng Nguyên Châu không hề quá để tâm đến Trần Phong.

Chỉ là tự cảnh báo bản thân phải đề phòng mưu mô xảo trá của Trần Phong mà thôi.

Trong mắt hắn, Trần Phong quả thực trí kế vô song, tính toán kinh người.

Nhưng thực lực tuyệt đối, trong mắt hắn, vẫn còn thua xa mình.

Bàng Nguyên Châu quét mắt nhìn quanh, thấy xung quanh không có dấu vết gì giống như đã bố trí cẫm bẫy, trong lòng liền an tâm hơn không ít.

Trần Phong nhìn Bàng Nguyên Châu, mỉm cười nói: "Công Dã Cương là người của Bát Hoang Thiên Môn các ngươi phải không?"

"Không sai, hơn nữa còn là chưởng môn nhân đời kế tiếp của chúng ta."

Giọng Bàng Nguyên Châu rất lạnh lùng cứng rắn.

Trần Phong thần sắc không đổi, vẫn mỉm cười nói: "Cấu kết với Chu Thiếu Dương, liên thủ mưu hại ta."

"Chuyện này, là do cao tầng Bát Hoang Thiên Môn các ngươi đồng ý, phải không?"

Thần sắc Bàng Nguyên Châu vẫn lạnh lùng cứng rắn: "Không sai."

"Vậy thì!"

Giọng Trần Phong đột nhiên cao vút lên: "Đối đãi với Lạc Tử Lan tàn nhẫn như vậy!"

"Xuyên tỳ bà cốt, cắt đứt gân tay gân chân, còn muốn mang về tông môn, xử phạt tội vạn xà phệ thân!"

"Cũng là do cao tầng Bát Hoang Thiên Môn các ngươi bàn bạc, phải không?"

Bàng Nguyên Châu nhìn chằm chằm Trần Phong, thái độ vô cùng cứng rắn: "Tất cả đều đúng, thì ngươi muốn thế nào?"

Trần Phong mỉm cười: "Rất tốt, rất tốt."

"Bây giờ."

Hắn chỉ tay về phía Bàng Nguyên Châu, thản nhiên nói: "Ngươi, kẻ chủ mưu này hãy tự sát."

"Sau đó, đem đầu của tất cả những kẻ đồng ý hãm hại Trần Phong ta và tàn hại Lạc Tử Lan đặt hết trước mặt ta."

"Ta sẽ cho Bát Hoang Thiên Môn các ngươi một cơ hội sống sót."

Khi Trần Phong nói ra lời này, thần sắc rất thản nhiên, không hề tỏ ra sục sôi hay kích động.

Nhưng những lời này lọt vào tai tất cả mọi người, đều cuồng vọng đến cực điểm!

Đúng là không biết trời cao đất dày đến cực điểm!

Bàng Nguyên Châu giận quá hóa cười, nhìn chằm chằm Trần Phong, lạnh lùng nói: "Nếu ta không chịu thì sao? Ngươi có thể làm gì?"

"Ngươi không chịu?"

Trần Phong nhìn Bàng Nguyên Châu, mỉm cười nói: "Nếu ngươi không chịu, hôm nay ta sẽ san bằng Bát Hoang Thiên Môn!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4335
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.