Tuyệt Thế Võ Hồn

Lượt đọc: 18408 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3852
Sức mạnh dời non lấp biển

❊ ❊ ❊

Ba mươi sáu khối Bán Nguyệt Thanh Kim Lưu Ly, tất cả đều đồng loạt vỡ vụn!

Ngay sau đó, một nguồn sức mạnh khổng lồ vô biên, dày đặc tới cực điểm, tràn đầy khí thế sắc bén của kim loại cùng sự trầm ổn trong phòng ngự, trực tiếp lấp đầy không gian quanh Trần Phong!

Nguồn sức mạnh này đậm đặc tới mức cực điểm, khiến xung quanh Trần Phong hình thành một màn sương mù màu đồng cổ dày đặc, bao phủ phạm vi rộng tới cả trăm mét!

Chỉ có điều, làn sương mù này hoàn toàn được cấu thành từ sức mạnh thuần túy! Đó là màu sắc đan xen giữa bạch kim sắc bén và đồng cổ dày nặng!

Trần Phong sững sờ trong giây lát, giây tiếp theo liền trở nên vô cùng cuồng hỉ!

Bởi vì, theo tiếng ong ong phát ra từ cây Thanh Kim Ngọc Như Ý trong tay hắn, những làn sương mù đậm đặc kia lại không ngừng rót thẳng vào trong cơ thể hắn. Một nguồn sức mạnh to lớn tràn vào cơ thể Trần Phong, trực tiếp đi tới cẳng tay phải của hắn. Sau đó, xương cẳng tay phải của Trần Phong bắt đầu chậm rãi biến thành màu đồng cổ đậm đặc và thuần túy đó. Từng chút một, chậm rãi, tinh vi nhưng lại vô cùng rõ ràng. Trần Phong cứ thế cảm nhận quá trình đó.

Hắn không đợi quá lâu, chỉ mất khoảng thời gian một nén trà, một phần ba của một chiếc xương lớn đã biến thành màu đồng cổ!

Trần Phong mừng rỡ vô cùng trong lòng: "Thì ra, ta cần tự mình bóp nát Bán Nguyệt Thanh Kim Lưu Ly này mới có thể hấp thụ sức mạnh của nó."

"Hơn nữa, hấp thụ một khối Bán Nguyệt Thanh Kim Lưu Ly, muốn biến một phần ba chiếc xương này thành màu đồng cổ, trước kia đều cần mất mấy canh giờ."

"Bây giờ, chỉ dùng thời gian một nén trà là đã biến thành màu đồng cổ rồi!"

"Hiệu suất này tương đương với tăng lên mấy chục lần! Xem ra, đây cũng là công lao của cây Thanh Kim Ngọc Như Ý này!"

Hắn cúi đầu nhìn cây Thanh Kim Ngọc Như Ý trong tay. Bề mặt cây như ý vẫn đang khẽ rung lên những tiếng ong ong, từng đợt ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra, kiểm soát làn sương mù xung quanh. Trần Phong cảm thấy, những nguồn sức mạnh đậm đặc này đang không ngừng nghỉ hòa nhập vào trong cơ thể mình. Trần Phong dứt khoát không bận tâm, cũng không suy nghĩ nhiều, nhắm mắt tĩnh tâm hưởng thụ, cảm nhận sức mạnh trong cơ thể đang tăng tiến nhanh chóng, cảm nhận sự cuồng bạo sôi trào của sức mạnh!

Cảm giác ngày càng trở nên mạnh mẽ này khiến Trần Phong vô cùng mê mẩn!

Trong mắt hắn thậm chí lộ ra vẻ say đắm. Lúc này, nhìn thấy cảnh tượng đó, mọi người xung quanh đều chết lặng.

"Trần Phong đã đột phá tiến vào Tam Tinh Vũ Đế, hơn nữa, lại vẫn đang tiếp tục tăng tiến sức mạnh?" Có người lén nhìn về phía Quảng Hoành Tráng và Sa Ngọc Thụ, cười thấp giọng: "Hai vị kia vẫn còn ở đó, mà Trần Phong lại vô tư tăng tiến sức mạnh như vậy! Chậc chậc..."

"Ha ha, thật đúng là cuồng ngạo! Thật đúng là bá khí! Hoàn toàn coi Quảng Hoành Tráng và Sa Ngọc Thụ như không khí, ngay trước mặt hai người họ mà đột phá! Tăng tiến sức mạnh!"

"Ha ha, thực ra lúc này chính là cơ hội tốt nhất, cũng là cơ hội cuối cùng của Quảng Hoành Tráng và Sa Ngọc Thụ!"

"Đúng vậy, lúc này đánh lén Trần Phong chính là cơ hội duy nhất để hai người bọn họ lật ngược tình thế, đợi Trần Phong đột phá xong, họ chỉ có con đường chết!"

Có người cười khẩy nói: "Thực ra bây giờ đánh lén cũng chưa chắc không phải là con đường chết!"

"Ha ha ha! Đúng vậy!"

Có tiếng cười lớn vang lên: "Chỉ xem Sa Ngọc Thụ và Quảng Hoành Tráng có dám hay không thôi!" Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Quảng Hoành Tráng và Sa Ngọc Thụ.

Mà lúc này, sắc mặt hai người đều vô cùng khó coi. Họ có nhìn ra cục diện lúc này không?

Tất nhiên là nhìn ra!

Họ có dám ra tay không?

Tất nhiên là không dám!

Sự cường hãn chấn động vô cùng vừa nãy của Trần Phong đã khiến họ sợ mất vía, căn bản không còn bất kỳ ý định tranh phong nào với Trần Phong nữa.

Tất nhiên, bây giờ bảo họ rút lui thì họ cũng cảm thấy mất mặt. Vì vậy, vẫn đang giằng co ở đây.

Thời gian trôi qua, nhưng không một ai rời đi.

Trái lại, người ở đây càng lúc càng đông. Mọi người đều muốn xem, Trần Phong có thể đi tới bước nào!

Một canh giờ rưỡi sau, xung quanh cơ thể Trần Phong, những làn sương mù kia đã biến mất không dấu vết, toàn bộ đều đã được Trần Phong hấp thụ vào trong.

Mà lúc này, trong cơ thể Trần Phong đã có thêm tròn mười hai chiếc xương lớn, toàn bộ biến thành màu đồng cổ!

Lúc này, số xương lớn màu đồng cổ trong cơ thể Trần Phong đã có tới tận hai mươi hai chiếc!

Trần Phong mừng rỡ vô cùng, đang định hoan hô!

Nhưng đúng lúc này, hắn phát hiện, vẫn chưa kết thúc!

Cây Thanh Kim Ngọc Như Ý trong tay hắn lại khẽ lướt một cái, tức thì, lại có mười tám khối Bán Nguyệt Thanh Kim Lưu Ly bay tới! Lại một lần nữa vỡ vụn, lại một lần nữa là màn sương mù đậm đặc bao phủ lấy Trần Phong!

Sau đó, nguồn sức mạnh này lại điên cuồng rót vào trong cơ thể Trần Phong! Trần Phong không kịp nghĩ nhiều, chỉ điên cuồng hấp thụ!

Lại qua hơn một canh giờ nữa, cuối cùng, những làn sương mù kia lại một lần nữa bị hấp thụ cạn kiệt!

Mà lúc này, Trần Phong lại đột ngột đứng dậy, phát ra một tiếng gầm giận dữ điên cuồng, hai tay giơ cao lên! Hắn cảm thấy, cơ thể mình lúc này gần như sắp bị sức mạnh trong người làm cho nổ tung!

Nguồn sức mạnh cuồng bạo kia đang lưu chuyển trong cơ thể hắn, cảm giác tràn đầy sức mạnh vô song đó khiến Trần Phong gần như không nhịn được muốn phát điên!

Toàn thân hắn đau nhức bành trướng vô cùng, cơ hồ như sắp bị vỡ vụn!

Trần Phong lúc này bị sức mạnh làm cho hai mắt đỏ ngầu, thần trí cũng có chút hỗn loạn, hắn phát ra tiếng gầm điên cuồng, đột nhiên thân hình lóe lên, trực tiếp tung một quyền về phía quảng trường dưới chân, ầm ầm giáng xuống!

Trần Phong cần giải tỏa, sức mạnh trong cơ thể hắn cũng cần giải tỏa! Cùng với cú đấm này của Trần Phong giáng xuống, cứ như thể có một ngọn núi lớn đè lên quảng trường này vậy!

Tức thì, toàn bộ quảng trường đều đồng loạt lún xuống một trăm mét!

Tiếp đó, trên quảng trường nứt ra một vết rách khổng lồ dài tới mấy ngàn mét, vết rách sâu hun hút, từ lưng chừng núi thông thẳng tới chân núi! Vết rách này thậm chí còn tách rời một mảng núi với ngọn chủ phong của Thương Lang Tiếu Nguyệt Phong!

Vì thế giây tiếp theo, mảng núi khổng lồ cao tới vạn mét, rộng mấy chục dặm này!

Ầm ầm đổ sập xuống dưới! Một tiếng "ầm" vang lên, rơi thẳng vào vực sâu vạn trượng kia!

Toàn bộ Thương Lang Tiếu Nguyệt Phong đều phát ra những rung chấn dữ dội, một lát sau, theo khối núi kia rơi xuống vách đá, thậm chí cả nội tông của Hiên Viên gia tộc cũng rung chuyển một hồi!

"Ầm!" Mọi người trố mắt há hốc mồm, khiếp sợ vô cùng! Có người run giọng nói: "Từ lâu đã nghe nói, võ đạo đạt tới cực hạn, dời non lấp biển cũng không thành vấn đề!"

"Hôm nay cuối cùng đã được chứng kiến!"

"Đây, chính là uy năng dời non lấp biển sao?" Còn Quảng Hoành Tráng và Sa Ngọc Thụ, trên mặt đều lộ ra vẻ khiếp sợ. Hai người họ nhìn nhau, đều thấy được thần sắc gọi là hối hận trong mắt đối phương: "Thực lực của thằng nhóc này, sao lại khủng bố tới mức này?" Hai người lặng lẽ lùi lại, đã chuẩn bị rời đi ngay lập tức. Hai kẻ đó, sợ rồi!

Trần Phong đứng trên ngọn Thương Lang Tiếu Nguyệt Phong đang rung lắc, ngửa mặt lên trời gào thét!

Sau khi cú đấm này giáng xuống, hắn mới cảm thấy nỗi đau bành trướng trong cơ thể đã vơi đi không ít, thần trí cũng đã hồi phục nhiều hơn! Sau đó, khóe miệng lộ ra một nụ cười khổ: "Xem ra, sức mạnh tăng lên quá nhanh, cũng chẳng phải chuyện tốt gì!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3547
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.