Tuyệt Thế Võ Hồn

Lượt đọc: 16824 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2954
Mười hai ngày

❊ ❊ ❊

Mười hai ngày! Trần Phong cười ha hả.

Vui đùa một hồi, Trần Phong cuối cùng cũng đã tận hứng.

Thân hình hắn khẽ thoáng, bay lên không trung, sau đó xác định phương hướng, rồi nhanh chóng lao về phía Nam.

Thông Thiên Kiến Mộc nằm ở phía Nam của bầu trời.

Ở tận cùng phía Nam của toàn bộ Long Mạch Đại Lục, Trần Phong thậm chí còn hoài nghi, liệu Thông Thiên Kiến Mộc này có phải giống như cột trụ chống trời, nâng đỡ cả một vùng trời của Long Mạch Đại Lục hay không.

Hai ngày sau, vào lúc chạng vạng tối.

Từ đằng xa, Trần Phong đã nhìn thấy thân thể to lớn vô cùng của Thông Thiên Kiến Mộc.

Sau khi tới nơi này, Trần Phong hít sâu một hơi, hạ thân xuống, thu liễm toàn bộ hơi thở.

Bởi vì Trần Phong biết rõ sự đáng sợ của Đằng Xà và Hoàng Điểu hơn bất cứ ai.

Đằng Xà và Hoàng Điểu, hai tồn tại này chính là những kẻ đứng trên đỉnh cao nhất của toàn bộ Long Mạch Đại Lục.

Thực lực của mình so với lần trước đến đây đã mạnh hơn không biết bao nhiêu lần, nhưng cũng có nhược điểm, đó là khí thế cũng mạnh hơn trước rất nhiều.

Hơn nữa, trước đây mình trong mắt chúng chỉ như loài kiến hôi, dù có bị chúng nhìn thấy cũng không thèm để ý.

Nhưng hiện tại, nếu chúng nhìn thấy mình, chắc chắn sẽ không bỏ qua.

Cho nên, cẩn thận vẫn hơn.

Tiếp đó, Trần Phong với tư thế cực kỳ cẩn trọng, không ngừng tiến lại gần Thông Thiên Kiến Mộc.

Rất nhanh, một ngày sau, hắn đã tới dưới chân Thông Thiên Kiến Mộc.

Vừa tới dưới chân Thông Thiên Kiến Mộc, Trần Phong bỗng nhíu mày, nhìn sang bên cạnh.

Cách hắn khoảng mấy trăm mét là một mảng đất lớn màu nâu.

Màu nâu này rất đậm, đã hơi ngả sang đỏ.

Trần Phong đi về phía đó, khi tới trước mặt thì thấy, mảnh đất này vốn dĩ là màu đất bình thường, nhưng có lẽ đã bị thứ gì đó đổ lên nên mới biến thành màu nâu.

Mà loại chất lỏng này chỉ có thể là…

Trần Phong đứng tại đây, ngẩng đầu nhìn lên, có thể nhìn thấy từng mảnh bầu trời xuyên qua những cành cây cao lớn của Thông Thiên Kiến Mộc.

Hóa ra, trên mảnh đất này, cành cây của Thông Thiên Kiến Mộc không hề dày đặc, nếu có một giọt chất lỏng từ trên không trung cao vạn mét nhỏ xuống, hoàn toàn có thể dễ dàng xuyên qua những kẽ hở đó để rơi xuống đây.

Mảnh đất này rộng chừng vài trăm mét.

Khóe miệng Trần Phong lộ ra một nụ cười, hắn đã đoán ra điều gì đó.

Sau đó, hắn cúi người xuống, bốc một nắm đất, khẽ ngửi thử.

Bên trong nắm đất đó tỏa ra một mùi cực kỳ nồng nặc, dường như mang theo một loại độc tính vô cùng mạnh mẽ.

Trần Phong vừa ngửi một cái đã cảm thấy đầu óc hơi choáng váng.

Hắn rùng mình trong lòng, vận chuyển Hàng Long La Hán lực mới hóa giải được độc tố này.

Trần Phong nhìn xung quanh, nói: "Hèn gì ở đây đến một con yêu thú cũng không có, máu của con súc sinh này dù đã khô vài ngày nhưng vẫn mang độc tính vô cùng mạnh mẽ."

"Đến cả ta còn hơi không chịu nổi, huống chi là những con yêu thú cấp thấp kia."

Hắn khẽ lẩm bẩm: "Chắc chắn là có một giọt máu của Đằng Xà nhỏ xuống nơi này, làm thay đổi cả mảnh đất rộng mấy trăm mét này."

"Nếu là máu của Hoàng Điểu thì sẽ rất nóng bỏng, ánh sáng rực rỡ, chứ không phải màu xanh pha nâu này, mà sẽ là một màu vàng kim."

Hắn xoa nắm đất, cẩn thận quan sát.

Trong lớp bột đất vẫn còn hơi ẩm ướt, có một chút máu chưa khô hẳn.

Trần Phong khẽ lẩm bẩm: "Giọt máu này rơi xuống đây chắc cũng tầm ba ngày rồi."

"Nghĩa là ba ngày trước, Hoàng Điểu và Đằng Xà vừa có một trận đại chiến."

Trong ánh mắt hắn lộ ra vẻ suy tư: "Vậy thì, lần đại chiến tiếp theo của chúng sẽ là mười hai ngày sau."

"Mười hai ngày!" Trần Phong gật đầu chậm rãi: "Đã đủ để ta thong dong bố trí rồi!"

Trong mắt hắn như có ngọn lửa đang cháy, chậm rãi nắm chặt tay: "Mười hai ngày!"

Tiếp đó, Trần Phong men theo Thông Thiên Kiến Mộc, một đường leo lên trên.

Tốc độ di chuyển của hắn rất chậm vì sợ thu hút sự chú ý của Đằng Xà.

Nhưng thực lực của hắn dù sao cũng đã mạnh hơn trước quá nhiều, cho nên dù cố tình áp chế sức mạnh của bản thân, hắn vẫn chỉ mất chưa đầy ba canh giờ đã leo tới đỉnh của Thông Thiên Kiến Mộc.

Đỉnh Thông Thiên Kiến Mộc vẫn là cảnh tượng như trước đây.

Một bình đài khổng lồ, xung quanh là những cành cây cao lớn.

Còn ở chính giữa bình đài là một ngọn núi lớn màu xanh.

Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện, đây nào phải ngọn núi lớn màu xanh gì, mà rõ ràng là một quái vật khổng lồ to lớn đến cực điểm.

Chính là Đằng Xà đang cuộn mình ở đó.

Trần Phong liếc mắt nhìn về phía đó một cái rồi lập tức cúi đầu.

Lúc này, hắn đang nấp sau một chiếc lá khổng lồ, chiếc lá này đủ để che khuất hoàn toàn thân hình hắn.

Trần Phong thậm chí không dám nhìn chằm chằm nó quá một giây, bởi vì với thực lực hiện tại của Trần Phong, nếu nhìn chằm chằm như vậy, đủ để khiến Đằng Xà phản ứng.

Tuy nhiên, chỉ một cái liếc nhìn, Trần Phong đã nhìn rõ mồn một trạng thái hiện tại của Đằng Xà.

Trần Phong lộ ra một nụ cười, thầm nghĩ trong lòng: "Hơn một năm không gặp, không ngờ con Đằng Xà này lại suy yếu hơn trước một chút."

Điều này đối với Trần Phong đương nhiên là một tin vô cùng tốt lành.

Có lẽ vì thường xuyên phải giao chiến với Hoàng Điểu nên Đằng Xà mới yếu hơn trước một chút.

Hơn nữa, lúc này trên cơ thể nó còn xuất hiện thêm hàng chục vết thương khổng lồ.

Mỗi vết thương đều dài hàng ngàn mét, có vết gần như muốn xẻ thịt nó ra, rộng tới cả trăm mét, máu tươi đầm đìa, vảy giáp đã bong tróc cả ra.

Máu độc màu xanh chảy khắp nơi.

Lúc này nó đang cuộn tròn, say sưa ngủ, tiếng ngáy như sấm, chấn động khiến cả cây Thông Thiên Kiến Mộc cứ rung lắc từng đợt.

Rõ ràng là nó chẳng hay biết gì về sự xuất hiện của Trần Phong.

Trần Phong hơi bạo gan thêm một chút, lòng động tâm, rạch chiếc lá khổng lồ trước mặt ra rồi nhẹ nhàng chui vào.

Tiếp đó, một tia sức mạnh trong cơ thể tuôn vào chiếc lá, phong bế vết rạch trên chiếc lá dày này lại.

Vết thương lập tức khép lại, phong ấn Trần Phong vào bên trong.

Chiếc lá này đủ lớn, bên trong ẩn giấu một người mà bên ngoài nhìn vào cũng không hề thấy có chút thay đổi nào.

Trần Phong lại khoét hai lỗ nhỏ trước mặt.

Những lỗ nhỏ này cực kỳ tinh vi, bên ngoài không thể nào nhìn thấy.

Thế nhưng nhìn qua hai cái lỗ nhỏ này, Trần Phong lại có thể nhìn rõ mồn một tình hình bên ngoài!

Ở chính giữa bình đài chính là Thiên Đế Bảo Khố.

Điểm khác biệt là lúc này tầng thứ nhất của Thiên Đế Bảo Khố, cửa lớn mở rộng, đã hiện ra vẻ rất cũ nát.

Thậm chí, hai bên cánh cửa tầng một cũng bị hư hại nhiều, trên đó có đủ loại vết tích loang lổ.

Những vết móng vuốt, vết răng khổng lồ, trông vô cùng ghê người.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2832
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.