Tuyệt Thế Võ Hồn

Lượt đọc: 16203 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Điều kiện của Trần Phong

❊ ❊ ❊

Chương 2642: Điều kiện của Trần Phong!

Ông ta thực chất là một nhân vật do Nội Tông cài cắm vào Ngoại Tông để giám sát tất cả mọi người.

Địa vị của ông ta vô cùng siêu nhiên.

Trần Phong biết, lời đồn đại chắc hẳn không sai, bởi vì cậu từng thấy không ít lần các vị trưởng lão Ngoại Tông sau khi gặp vị Đại quản sự Ngoại Tông này, thái độ đều vô cùng cung kính.

Thậm chí, Hiên Viên Nhược Phong đối với ông ta cũng vô cùng khách khí.

Mà dù đối với ai, vị Đại quản sự này đều giữ một thái độ vô cùng đạm nhiên, không kiêu không nịnh, không lấy lòng cũng không ngạo mạn.

Vì vậy, ấn tượng của Trần Phong đối với ông ta khá là tốt.

Đại quản sự nhìn Trần Phong, chậm rãi nói: "Trần Phong công tử, Đại tiểu thư."

"Lần này lão hủ tới đây, là chuyên môn để thông báo với hai vị, bắt đầu từ hôm nay, hai vị có thể chuyển vào đại trạch xa hoa nhất nằm ở tầng trong cùng của Ngoại Tông."

"Trong đó, những trạch viện chín tầng còn trống, vẫn còn tới mấy chục tòa, hai vị có thể tùy ý chọn một tòa để cư ngụ."

"Mà nếu không muốn ở những trạch viện như vậy, trong đó cũng có vô số cao tháp, đại điện, đủ để cho hai vị dung thân, không biết ý hai vị thế nào."

Hiên Viên gia tộc, chia làm Ngoại Tông, Nội Tông, và Hạch Tâm.

Ở trong Triều Ca Thiên Tử thành này, thực ra chỉ là Ngoại Tông mà thôi, còn Nội Tông và Hạch Tâm, Trần Phong căn bản không biết nằm ở đâu.

Nghe nói, chỉ những nhân vật đỉnh tiêm nhất của Ngoại Tông mới biết được một vài tin tức.

Mà làm như vậy là bởi vì, các thế lực trong Triều Ca Thiên Tử thành này chèn ép lẫn nhau, đan xen phức tạp, có những ân oán cực kỳ rắc rối.

Hơn nữa, trong Triều Ca Thiên Tử thành thế lực quá nhiều, cao thủ quá nhiều, đẳng cấp quá mạnh, nếu như dồn toàn bộ sức mạnh của gia tộc vào đây, khó mà đảm bảo một ngày nào đó, lại bị người ta vây diệt trọn gói ngay tại đây, cả gia tộc trên dưới đều bị giết sạch sành sanh, từ nay về sau bị xóa tên trên Long Mạch đại lục này.

Đây không phải là chuyện lo xa thái quá, những sự việc tương tự đã xảy ra ít nhất cũng vài chục lần trong Triều Ca Thiên Tử thành rồi.

Trong số các gia tộc bị xóa tên, không thiếu những gia tộc Cửu Phẩm, Cửu Phẩm gia tộc, đó chính là gia tộc cùng đẳng cấp với Hiên Viên gia tộc!

Kết cục vẫn là bị giết sạch thì vẫn bị giết sạch.

Suy cho cùng, mấy chục gia tộc liên hợp lại đối phó với nó, thì làm sao mà ứng phó nổi?

Cửu đại thế lực của Long Mạch đại lục cũng không phải tự cổ đã như vậy.

Mấy chục vạn năm nay, trong cửu đại thế lực này đã thay đổi không biết bao nhiêu lần, cửu đại thế lực của mấy chục vạn năm trước có thể tồn tại đến bây giờ còn không tới ba cái!

Cho nên, những đại gia tộc này đều vô cùng chú trọng giữ bí mật.

Thông thường, chỉ có những thế lực như Doanh gia, còn có Bát Hoang Thiên Môn, tự mình một thế lực độc chiếm một vùng lãnh thổ rộng lớn, mới dồn toàn bộ sức mạnh của tông môn vào một chỗ.

Những thế lực trong Triều Ca Thiên Tử thành này lại đều giữ lại một đường lui!

Tuy nhiên, ngay cả một Ngoại Tông, ở đây cũng chiếm cứ diện tích khổng lồ rộng tới ngàn dặm, trọn vẹn có chín tầng.

Mỗi tầng cao hơn, thân phận địa vị của người cư ngụ lại càng cao.

Nơi cư ngụ, cũng càng lúc càng xa hoa.

Tầng thứ chín, Trần Phong chưa từng đến, nhưng nghe nói, trong tầng thứ chín, mỗi tòa trạch viện đều xa hoa tráng lệ, tựa như cung khuyết trên trời vậy.

Còn nơi Trần Phong và mẫu thân đang ở, ngay cả tầng thứ chín cũng không tính tới, chỉ có thể coi là vùng ngoài cùng của phủ đệ.

Từ vùng ngoài cùng đến tầng thứ chín, có thể nói là một bước lên trời!

Thế nhưng, trên mặt Trần Phong lại không có lấy một chút vui mừng, chỉ lạnh nhạt vô cùng, nói: "Không cần đâu."

"Nơi này, hai mẹ con ta ở cũng khá lâu rồi, khá thoải mái, không cần phải đến những nơi khác nữa đâu."

Nghe cậu nói vậy, trên mặt Đại quản sự không chút ngạc nhiên, ông ta dường như đã sớm đoán trước được phản ứng này của Trần Phong rồi.

Trong lời nói của Trần Phong chứa đựng oán khí và phẫn nộ nồng đậm.

Đại quản sự khẽ thở dài một tiếng, nói: "Trần công tử, ta biết bây giờ trong lòng cậu nghĩ thế nào, đã vậy, thì thôi vậy."

"Tuy nhiên, sau này, gia tộc sẽ cấp cho Trần Phong công tử và Đại tiểu thư tài nguyên tu luyện, cũng như sẽ cấp đan dược trị liệu để hồi phục cho Đại tiểu thư."

"Cái này, mong cậu nhất định phải nhận lấy."

Trong ánh mắt ông ta đã lộ ra một tia khẩn thiết.

Trong mắt Trần Phong lóe lên một tia phẫn nộ cùng cười lạnh, nói: "Giờ mới biết tới đưa đan dược cho chúng ta? Giờ mới biết phải điều phối tài nguyên cho chúng ta? Trước kia làm cái gì rồi?"

Đại quản sự nghe Trần Phong hỏi vặn lại sắc bén như vậy, nhưng lại không hề nổi giận.

Ông ta chẳng những không hề nổi giận, thậm chí ngay cả nét mặt cũng không thay đổi, chỉ rủ mắt xuống, thái độ vẫn như cũ vô cùng cung kính.

Thế nhưng giọng điệu lại vô cùng đạm nhiên: "Không còn cách nào khác, gia tộc chính là quy củ như vậy."

"Ban đầu, cậu không có võ hồn, bị coi là phế vật, mà mẫu thân của cậu cũng thực lực giảm sút, đối với gia tộc mà nói, hai vị thực sự không có chút giá trị nào."

"Cho nên, không cấp tài nguyên cho hai vị, cũng là chuyện vô cùng bình thường."

"Nhưng bây giờ đã khác rồi, cho nên những thứ nên có thì đều sẽ có."

Lời này của ông ta nói rất lạnh lùng, vô cùng thực tế, mà thái độ của ông ta từ đầu chí cuối đều vô cùng cung kính!

Thực ra, những lời ông ta nói cũng không thể trách cứ được.

Thế nhưng, Trần Phong lại cảm thấy trong lòng tức tối, lông mày nhướng lên, định nói tiếp.

Lúc này, Hiên Viên Nhược Lan nói: "Phong nhi, không cần phải nói thêm gì nữa."

"Nói đi cũng phải nói lại, Đại quản sự đối với hai mẹ con ta cũng khá là tốt."

"Con quên rồi sao? Ba tháng qua, Đại quản sự chưa bao giờ nói lời ác ý với con lấy một lần."

Trần Phong nghe vậy, lập tức ngẩn ra, sau đó nhớ lại một chút, sắc mặt trở nên hòa hoãn hơn nhiều.

Quả thực, đúng như mẫu thân nói, trong mấy tháng qua, chỉ cần cậu gặp Đại quản sự, Đại quản sự đều đối xử với cậu bằng lễ nghĩa.

Tài nguyên thì đúng là không có, nhưng cũng đúng là không hề có bất kỳ sự kỳ thị nào.

Thực tế, Đại quản sự trước kia thái độ với cậu thế nào thì bây giờ vẫn thái độ như vậy.

Trần Phong thở dài một tiếng, chắp tay nói: "Trần Phong vừa rồi lời lẽ không phải, mong Đại quản sự đừng trách."

Trong lòng Trần Phong thầm nhủ: "Cơn giận này, muốn trút, thì phải trút lên Hiên Viên gia, chứ không thể trách người khác!"

"Hiên Viên gia, trước kia các người đối đãi tệ bạc với hai mẹ con ta như thế, bây giờ thì phải trả chút giá đắt rồi!"

Thế là, Trần Phong tiếp lời: "Đại quản sự, những lời tiếp theo đây, ông đừng để bụng, những lời này ta không phải nhắm vào ông, mà là nhắm vào Hiên Viên gia tộc."

Đại quản sự lúc này cuối cùng cũng sững sờ một chút.

Phản ứng này của Trần Phong nằm ngoài dự liệu của ông ta.

Ông ta vốn tưởng rằng, Trần Phong hoặc là nổi giận đùng đùng, không chấp nhận bất cứ thứ gì, hoặc là sẽ như bây giờ, chấp nhận một phần.

Không ngờ tới, Trần Phong còn có phản ứng khác nữa.

Trần Phong nhìn Đại quản sự, mỉm cười nói: "Đại quản sự, ta biết chuyện trước kia không trách ông, nhưng gia tộc trước kia lạnh nhạt với hai mẹ con ta như vậy, bây giờ có phải cũng nên cho chút bồi thường không?"

Đại quản sự hỏi: "Bồi thường gì?"

Trần Phong nhàn nhạt nói: "Tài nguyên cấp cho ta và mẫu thân, cần phải gấp mười lần người khác cùng cấp bậc!"

"Mà đan dược cho mẫu thân, cũng không thể là những loại đan dược bình thường đạt tới đỉnh phong như Thiếu Âm Thanh Tịnh Sát Đan kia, mà phải là loại có dược hiệu tốt hơn."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2629
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.